Luôn có người đợi anh 1.14

Du Tinh và Điền Điền cùng tốt nghiệp một trường cấp ba. Học sinh ở trường này, đặc biệt là nữ sinh đều ngưỡng mộ đại danh Hạ Lỗi “Number One“. Sau khi quen Điền Điền ở trường đại học, Du Tinh thường cùng cô buôn chuyện thời cấp ba, đặc biệt là về anh chàng lớp trưởng Hạ Lỗi đẹp trai này.

“Chắc chắn là cậu cũng có ấn tượng về anh Hạ Lỗi ở trường cấp ba của chúng ta chứ? Tớ dám khẳng định là nữ sinh trong trường không có ai là không biết anh ấy. Anh ấy thật là đẹp trai. Nghe nói, có rất nhiều nữ sinh viết thư tình gửi cho anh ấy đấy. Theo tớ được biết, lớp chúng tớ cũng có mấy người. Tớ còn nhớ có lần, hai cô bạn đã vì anh ấy mà đánh nhau trước cổng trường. Lúc đó, chuyện này đã nổi tiếng khắp toàn trường. Có điều, sau khi tốt nghiệp thì tớ không gặp lại anh ấy nữa. Nghe nói, anh ấy đến Bắc Kinh làm người mẫu rồi.“

Điền Điền mỉm cười nói cho cô bạn biết: “Đương nhiên là tớ có ấn tượng rồi. Bây giờ vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc là đằng khác. Anh Hạ Lỗi sống ở tầng trên khu nhà tớ ở. Bây giờ, đúng là anh ấy đang làm người mẫu cho một công ty ở Bắc Kinh. Năm nào anh ấy cũng về nhà ăn Tết và đến nhà tớ chúc Tết.“

Biết được hóa ra Điền Điền và Hạ Lỗi là hàng xóm tầng trên tầng dưới đã quen nhau nhiều năm, Du Tinh lại hỏi thêm mấy câu. Cô nàng dễ dàng nhận ra mọi điều qua đôi má đỏ ửng của Điền Điền: “Có phải cậu cũng thích Hạ Lỗi không?“

Điền Điền đỏ mặt chối: “Cậu đừng đoán mò.“

Cô không thừa nhận, Du Tinh cũng không “dùng hình bức cung” mà chỉ thi thoảng lại trêu đùa cô. Bề ngoài cô luôn nói Du Tinh đoán mò nhưng trong lòng lại rộn ràng niềm vui ngọt ngào.

 

Tuy nhiên, lần này khi nghe Du Tinh nhắc đến Hạ Lỗi, Điền Điền không thể vui nổi, trái lại vô cùng chua xót. Cô cũng chẳng có hứng thú trả lời những câu hỏi của cô bạn mà chỉ nói qua loa đại khái cho xong.

Cảm thấy tâm trạng Điền Điền đang suy sụp, Du Tinh bèn hẹn cô ra ngoài: “Đừng ngồi ủ dột ở nhà một mình nữa. Ra ngoài thư giãn cho nhẹ nhõm đi. Trưa nay, tớ và Thiên Vũ vừa đến khách sạn Hoàng Triều ăn trưa. Bây giờ, chúng tớ đang uống cà phê ở đó. Là cà phê Brazil đấy. Thơm lắm! Uống vào cảm nhận được ngay. Cậu cũng đến nếm thử xem.“

Sau khi nghỉ đông, tần suất qua lại của Du Tinh và La Thiên Vũ càng nhiều hơn. Điền Điền bất chợt hỏi lại cô: “Có phải cậu và La Thiên Vũ đã chính thức hẹn hò không?“

Du Tinh không trực tiếp trả lời câu hỏi này: “Sao cứ phải là hẹn hò, bạn bè bình thường không thể cùng ra ngoài chơi sao? Được rồi. Cậu mau đến đây đi.“

Một mình ngồi buồn ở nhà cũng chẳng ích gì, Điền Điền bèn thay quần áo ra ngoài đi tìm Du Tinh.

 

Khách sạn Hoàng Triều nằm ở ngã tư trung tâm thành phố. Đây là một khách sạn năm sao nguy nga tráng lệ. Trước đây, Điền Điền chưa từng đến những nơi như thế này. Sau khi bước vào nghề người mẫu, có lần cô đã nhận công việc trong lễ khánh thành của một công ty tại nhà hàng ở đây, coi như là lần đầu đến chốn cao cấp này.

Nhưng lần đó, Điền Điền cũng chỉ mặc áo xường xám, đi giày cao gót đứng ở phòng tiệc tầng ba có nửa ngày thôi. Cô không thể nào đi xem những nơi khác được. Thế nên, quán cà phê ở đâu cô còn không biết. May mà Du Tinh đứng ở ngoài cửa đợi và dẫn cô đến tận sofa êm ái. Hóa ra, nó nằm ở một góc vô cùng yên tĩnh.

Thấy Điền Điền, La Thiên Vũ liền mỉm cười: “Đã lâu không gặp. Lúc nào chúng ta lại cùng đi đánh tennis nhé!“

Cô buột miệng đáp: “Cũng được ạ! Thời gian trước, tôi khá bận, bây giờ đang trong kỳ nghỉ nên cũng rảnh rỗi hơn nhiều.“

“Vậy tôi gọi điện cho Khởi Minh xem cậu ấy thế nào. Nếu cậu ấy rảnh thì chiều nay, chúng ta cùng đi.“

La Thiên Vũ nhanh chóng gọi điện cho Hoắc Khởi Minh nhưng chỉ có thư ký của anh ta nghe máy: “Xin lỗi anh La. Anh Hoắc đang họp, là cuộc họp do Chủ tịch đích thân chủ trì. Tôi nghĩ, chiều nay chắc anh ấy cũng không tiện nghe điện thoại đâu. Đợi anh ấy họp xong, tôi sẽ báo anh ấy gọi điện lại cho anh được không ạ?“

Hoắc Khởi Minh không đến được, ba người cũng từ bỏ luôn ý định đến câu lạc bộ tennis mà ngồi lại uống cà phê và tán gẫu. Phần lớn là Du Tinh và La Thiên Vũ nói chuyện, Điền Điền có xen vào cũng chỉ vài câu.

Ánh đèn lung linh trong phòng, không khí thoang thoảng mùi hương hoa. Ở một góc nhỏ sau đài phun nước có kê một chiếc đàn dương cầm. Nhạc công đang chơi một bản nhạc rất du dương. Nhìn về phía đó, Điền Điền một tay chống cằm, một tay vô thức gõ trên mặt bàn theo tiết tấu của bản nhạc.

Khi cô đang thả hồn theo điệu nhạc thì từ cầu thang bộ bên cạnh chỗ đặt chiếc đàn xuất hiện một đôi nam nữ sánh vai nhau bước xuống. Người con trai cao lớn tuấn tú, người con gái dịu dàng xinh đẹp. Họ đứng bên nhau thật là xứng đôi. Nhưng Điền Điền vừa liếc nhìn thì thái độ khinh bỉ đã lộ rõ trong ánh mắt, vì cô nhận ra đó chính là Liên Gia Kỳ và Hoắc Lệ Minh. Tuy vị thiên kim của Chủ tịch Hoắc này câm điếc bẩm sinh nhưng rõ ràng anh ta vẫn cam tâm tình nguyện đến bên cô ta. Tại sao vậy? Cô không tin anh ta thật lòng yêu Hoắc Lệ Minh, cô chắc chắn anh ta là người đàn ông tham lam. Mục tiêu chính là số tài sản kếch xù mà cuộc hôn nhân với Hoắc Lệ Minh có thể mang tới.

Khi Điền Điền nhìn thấy Liên Gia Kỳ, anh ta cũng thấy cô. Ánh mắt anh ta dừng ở phía cô, liếc sang La Thiên Vũ rồi lại quét qua Du Tinh, cuối cùng, anh ta chau mày.

Cô còn cau mày hơn cả anh ta, vốn đến đây để thư giãn, gặp phải người này lại thành ra khó chịu, thực ra là cảm thấy chướng mắt. Cô vụt đứng dậy bước ra ngoài: “Xin lỗi. Tôi đi nhà vệ sinh một chút.“

Du Tinh cũng cảm thấy kỳ lạ, chỉ nhắc một câu với theo cái bóng của cô: “Cậu lên tầng hai đi. Nhà vệ sinh dưới tầng một đang sửa.“

Điền Điền định đi cầu thang bộ nhưng chợt nghĩ, Liên Gia Kỳ cũng vừa từ đó ra, cô không muốn anh ta thấy mình đi lên nên chẳng nghĩ ngợi gì, chạy thẳng vào thang máy.

Advertisements

Những tháng năm hổ phách 1

Chương mở đầu

Ngày hè oi nồng, ánh mặt trời như lửa đỏ rực bên song, hơi nóng vây lấy căn phòng không điều hòa, ngột ngạt như trong lò lửa.

Trời rất nóng, nhưng lòng Tần Chiêu Chiêu lại thật lạnh, tất cả chỉ vì cuộc điện thoại khi nãy của mẹ cô. Mẹ gọi tới cũng chỉ kể mấy chuyện vặt vãnh trong nhà, vốn chẳng có gì đáng để tâm trạng của cô chùng xuống như vậy. Thế nhưng đột nhiên mẹ lại sực nhớ ra mà báo cho cô: “Căn nhà cấp bốn chúng ta ở trước kia sắp bị dỡ bỏ, hàng xóm xung quanh cũng chuyển đi hết rồi, Chính quyền thành phố đang có ý định xây lại chỗ này thành nhà cho thuê giá rẻ.”

Căn hộ cũ của Tần gia vốn là nhà do cơ quan ba mẹ Tần Chiêu Chiêu phân cho nhân viên, đến giờ tới lúc cần dỡ bỏ sao? Thật khó mà tin được chuyện này, cô không khỏi sửng sốt: “Khi nào thì phá dỡ ạ?”

“Cũng sớm thôi, chính quyền yêu cầu toàn bộ cư dân nhanh chóng chuyển đi trong vòng nửa tháng, giải tỏa xong sẽ tiến hành dỡ bỏ mấy gian nhà cũ rồi xây nhà mới lên.”

“Có nửa tháng thôi à, sao nhanh thế?”

“Ừ, nhanh vậy đấy. Mẹ nghe nói kinh phí lần này lấy từ ngân sách dành xây dựng nhà cho thuê giá rẻ của Nhà nước. Cuối năm nay là hết hạn, không giải ngân sớm Chính phủ sẽ thu hồi vốn nên Chính quyền thành phố mới đặc biệt để tâm như vậy.”

“Cái chính là bao nhiêu người như thế bảo dọn thì dọn đi đâu được? Cũng phải đến vài chục hộ ấy chứ, mà chuyển nhà đâu phải chuyện đơn giản?”

Mẹ cô giải thích thật ra mấy chục hộ sống ở khu đó cũng vui vẻ gấp rút dọn đi. Vốn dĩ mấy gian nhà họ ở thuộc về nhà máy, không phải nhà đứng tên họ. Hơn nữa, đây toàn là nhà cấp bốn xây kiểu cũ: nhỏ hẹp, ẩm ướt lại không có nhà vệ sinh riêng; những người còn ở lại đó đến giờ chủ yếu là do không đủ tiền mua nổi căn nhà mới tử tế. Nay tự nhiên Chính quyền có ý định xây nhà cho thuê giá rẻ mà thực chất là sửa sang lại nhà cửa rồi thống nhất cho những gia đình khó khăn thuê. Tiền thuê nhà có một tệ một mét vuông, khác nào được ở không đâu. Hơn nữa, những hộ cần chuyển đi để lấy đất cho dự án sau này có thể được ưu tiên phân cho một căn, chẳng khác nào được cấp nguyên nhà mới, có ai là không vui vẻ chuyển đi chứ? Thế nên mọi người đều nhanh nhanh chóng chóng tính cách, tìm chỗ để chuyển đi cả rồi.

“Có điều, phải chuyển nhà cũng phiền phức thật, chỉ chuyển tạm thời càng phiền toái hơn. Cũng may nhà mình đã mua được nhà mới, sửa sang đâu vào đấy rồi, vừa kịp để ba mẹ chuyển qua bên đó. Vốn ba con chẳng muốn đi đâu, ông ấy bảo ở nhà trệt thế này quen rồi giờ chuyển sang nhà lầu thấy không quen sao đó, định giữ lại căn nhà bên kia đến khi nào con về thì ở, còn ba mẹ cứ ở nhà trệt bên này thôi. Giờ thì chẳng ở được nữa rồi, mấy bữa nay ba mẹ đang lục tục chuẩn bị dọn nhà. Trong nhà nhiều đồ linh tinh quá, thượng vàng hạ cám gì cũng có, mấy thứ này chẳng mang sang nhà mới làm gì. Mẹ quay về sửa soạn một chút, xem cái gì cần thì giữ lại, cái gì có thể bỏ thì bỏ bớt đi. Đồ đạc của con mẹ chẳng biết bỏ cái gì, thôi thì cứ giữ lại hết, sau này lúc nào về nghỉ con xem lại muốn giữ cái gì thì giữ không thì bỏ, thế nhé!”

Bình thường vẫn nghe nơi này nơi kia phải phá dỡ hay giải tỏa nhưng Tần Chiêu Chiêu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày căn nhà mình đã sống từ nhỏ cũng bị giải tỏa, di dời đi nơi khác để dỡ bỏ. Cô vẫn nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ có ngày đó đâu, vì khu nhà máy cũ nằm ở ngoại ô phía đông thành phố, cách xa nội thành, mấy công ty địa ốc hay phòng môi giới nhà đất đều chẳng buồn để mắt tới vùng này. Thật không ngờ có ngày Chính quyền lại muốn xây nhà cho thuê giá rẻ ở đây, vậy là căn nhà cũ của gia đình cô chẳng giữ được nữa rồi.

Đặt điện thoại xuống, ngoài kia ánh dương vẫn rừng rực thiêu đốt, hơi nóng vẫn bủa vây căn phòng hầm hập như lò lửa, nhưng Tần Chiêu Chiêu lại thấy tim mình nguội lạnh; một niềm xúc động dâng lên trong lòng chỉ chực bật ra thành nước mắt.

Nhà cũ phải phá bỏ rồi.

Chỉ là, sao cô lại luyến tiếc đến thế?

Dẫu rằng ngày còn bé cô cũng từng không khỏi uất hận tại sao mình phải sống trong gian nhà cũ nát kinh khủng đó. Căn nhà cũ kĩ, sơ sài lại âm u, ẩm ướt, mỗi lần trời mưa đều phải mang chậu rửa bát hứng nước dột từ khe ngói dội xuống. Nhưng con người sinh ra có ai được chọn lựa chốn xuất thân, cuộc đời cô bất đắc dĩ khởi đầu từ nơi đó rồi. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, căn nhà cũ kĩ ấy đã cùng cô lớn lên, dõi theo cô từ khi nhỏ xíu bi bô tập nói đến ngày trưởng thành thành một cô gái duyên dáng yêu kiều. Căn nhà ấy ôm trọn trong mình tất cả những tháng ngày đẹp đẽ nhất của cuộc đời cô.

Ngôi nhà cũng là chứng nhân thầm lặng cất giữ mọi tâm sự, bí mật của cô. Những người cô từng thích, những người từng thích cô; trong căn phòng bé nhỏ chục mét vuông này, dưới ánh đèn bàn vàng vọt kia, cô nắn nót từng nét chữ viết thư. Những bức thư ấy, chẳng biết tới giờ họ còn giữ không? Nếu còn, hẳn những nét chữ xanh xanh ngượng ngịu, vụng dại khi xưa đã tan vào năm tháng chảy trôi và nhạt nhòa gần như chẳng còn gì nữa rồi. Ngày nào đó nếu họ vô tình thấy lại chúng trong đống đồ cũ chẳng biết có còn nhớ được những dòng chữ ấy của ai hay không?

Thế nhưng, ngôi nhà cũ kia thì hẳn còn nhớ, nhỡ rõ lắm. Trên vách tường nào đó cô đã từng khắc tên người mình thích, khung cửa sổ từng bao lần bị người thích cô khe khẽ gõ vang… Căn nhà cũ giống như bảo tàng của cuộc đời cô, âm thầm lặng lẽ cất giữ những tháng ngày, những tình yêu và mộng tưởng tươi đẹp nhất trong cuộc đời cô. Vậy mà giờ đây, cô lại mất nó.

Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, từng giọt từng giọt, ướt đẫm vạt áo. Trong làn nước mắt, những chuyện cũ năm xưa xưa lắm như một nhúm trà xanh, dịu dàng bung nở giữa dòng ký ức ấm áp, tỏa ra một mùi hương thơm ngát cùng dư vị chua xót mãi không tan.

 

Mèo hoang 8.3

Thương Chủy không tiếp tục chất vấn nữa nhưng cô lại cảm thấy những gì anh ta nói hoàn toàn là sự thật, khiến cô không khỏi sợ hãi, mồ hôi tuôn ra như tắm.

Cố giấu vẻ kinh ngạc và khiếp đảm, cô nói tiếp: “Thưa ngài, tôi chạy trốn là bởi vì cho rằng ngài sẽ giao tôi cho Chu thiếu gia.”

Thương Chủy nhìn cô. “Cô nghe tin đó từ đâu?”

“… Du Mặc Niên.”

Thương Chủy bật cười một tiếng lạnh lùng. “Tô Di, tôi coi trọng cô là bởi thấy cô có chút ý nghĩa. Nhưng người nào đó, có thể cô đã nhìn nhầm rồi đấy!”

“…”

“Du Mặc Niên chính là một người tốt, cương trực, công tư phân minh, thích làm vui lòng người khác.” Thương Chủy rút ra một điếu thuốc, châm lửa hút. “Lúc đầu, nếu như cô tới cầu xin hắn, tôi nhất định sẽ để cô đi theo hắn. Như thế, có lẽ giờ này cô đã ở một thành phố khác, hít thở bầu không khí hoàn toàn khác, thân thể vẫn còn toàn vẹn. Có điều, cô lại không thể tin tưởng hắn.”

Trong lòng Tô Di khẽ chấn động, cô trầm tư giây lát rồi lại nở một nụ cười nhàn nhạt với Thương Chủy. “Cục trưởng, tôi tuyệt đối không hối hận đâu.”

Hàng mi dài của Thương Chủy khẽ lay động, anh ta nhìn cô qua làn khói thuốc mỏng manh. “Lựa chọn không tin tưởng anh ta là lựa chọn ít nguy hiểm nhất trong hoàn cảnh đó. Khi đã quyết định làm một việc gì thì cũng đồng nghĩa với việc phải chấp nhận hậu quả.” Ánh mắt cô nhìn Thương Chủy chưa bao giờ kiên định đến thế. “Hơn nữa, tự do dưới mặt đất chẳng qua chỉ là sự tự do bị hạn chế. Tự do trên bầu trời mới chính là tự do chân chính của Tô Di. Cục trưởng, ngài cũng nhìn thấy rồi đấy, tôi có thể bay xuyên qua đám thiên thạch đáng ghét đó, lại còn trong tình huống… Xin ngài hãy tin tưởng vào sự cố gắng của tôi, tôi nguyện sẽ trung thành với ngài, không bao giờ phản bội!”

Thương Chủy bỗng nhiên giơ tay, nhấc bổng cô lên khỏi mặt sàn, đặt lên đùi mình. Một tay vẫn cầm điếu thuốc, tay kia nâng cằm cô lên.

“Vĩnh viễn không bao giờ phản bội ư?”

“Vĩnh viễn không bao giờ phản bội.”

Khuôn mặt tuấn tú của anh ta gần trong gang tấc, hai hàng lông mày lưỡi mác dày rậm, đen nhánh, ánh mắt thâm thúy, sắc bén khiến Tô Di bất giác nghĩ tới lưỡi dao găm sắc nhọn.

“Mộ Tây Đình sẽ sắp xếp cho cô đi đào tạo ở không quân một năm.”

“Không quân ư?” Cô còn tưởng rằng sẽ được huấn luyện dưới tay anh ta chứ!

Anh ta không để ý tới sự nghi hoặc của cô, nói thẳng: “Một năm sau, nếu cô không trở thành một phi công ưu tú…”

“… Thì sẽ tùy ý để ngài xử trí, giao tôi cho Chu thiếu gia.” Cô nói với giọng quả quyết, mặc dù trong lòng cô cũng không biết thế nào mới được gọi là phi công ưu tú.

Anh ta liếc nhìn cô, bàn tay xiết cằm cô chặt hơn, khiến cô cảm thấy đau đớn. “Nhớ kĩ… thứ gì tôi đã dùng qua thì không thích bất cứ ai khác chạm vào.”

“… Tôi đã nhớ kĩ!”

Anh ta gật đầu nói: “Khi nào cô trở về, chiếc Báo Săn bên ngoài kia sẽ thuộc về cô. Nhưng tôi vẫn phải nói trước, tốt nhất cô đừng nên có ý định chạy trốn nữa. Trong phạm vi ba nghìn năm ánh sáng, cô chạy không thoát đâu.”

Tô Di ngẩn người. Ba nghìn năm ánh sáng ư?

Dù Thương Chủy có lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là Cục trưởng cục An ninh của một tinh cầu trong tinh hệ Vĩnh Hằng này, sao có thể khoe khoang khoác lác đến thế? Anh ta có thể kiểm soát được cả phạm vi ba nghìn năm ánh sáng sao?

Nhưng cô biết, mỗi lời nói của anh ta đều có trọng lượng. Vì vậy… Ba nghìn năm ánh sáng? Chính là cái lồng sắt của anh ta ư?