Mèo hoang 8.2

Lúc bước ra khỏi thư phòng, Tô Di cảm thấy toàn thân mình cứng đờ như khúc gỗ. Lời Mộc Tây Đình vừa nói khiến cô giật mình kinh ngạc. Cô không biết Thương Chủy vừa ý với mình ở điểm nào. Hơn nữa, chiếc máy bay kia thực sự là quà anh mua tặng cô. Nếu cô quả thật có thể điều khiển thành thạo máy bay chiến đấu thì sẽ giúp ích được cho anh ta trong việc tranh giành quyền lợi không quân. Nhưng quan trọng hơn là, cô nhất định sẽ thực hiện được ý nguyện của mình – đi tìm Trái đất. Thế nhưng, cô lại vội vàng lái máy bay chạy trốn để rồi sau đó, khiến anh ta tức giận…

Men theo sân cỏ, cô chậm rãi bước từng bước đi về phía ngôi nhà nhỏ màu trắng, nơi được mệnh danh là xưởng gia công thể xác. Thương Chủy đang ở đó. Lời trợ lý Mộ vẫn vang vọng bên tai: “Tô tiểu thư, tốt nhất cô nên đến gặp Cục trưởng Thương nói lời xin lỗi đi. Mặc dù ngài ấy định đào tạo cô chỉ vì lợi ích của bản thân nhưng cô cũng có thể từ đó mà trở nên tốt hơn thì sao? Cô mau đi tìm ngài ấy, có thể ngài ấy vẫn chưa thay đổi quyết định đâu.”

Tâm tình của cô hết sức phức tạp. Người cứu cô là anh ta, xem cô như một món hàng hèn mọn cũng chính là anh ta; người tặng cô chiếc máy bay là anh ta, cưỡng bức chiếm đoạt cô cũng chính là anh ta. Cách thức “nghiêm trị” này khiến mỗi lần hồi tưởng lại, Tô Di chỉ cảm thấy hai chân mình tê dại, trong lòng dấy lên cảm giác sợ hãi tột cùng. Nhưng cô cũng hiểu rõ, bản thân mình không còn sự lựa chọn nào khác, bắt buộc phải khuất phục trước anh ta mà thôi!

Một gã quân cảnh canh cửa thấy cô thì định ngăn lại nhưng một gã khác lại cười cười khoát tay, thấp giọng nói: “Tiểu thư, Cục trưởng Thương đang ở gác ba. Nhưng cô chắc chắn muốn vào đó chứ?”

Dường như, sự việc xảy ra trên máy bay ngày hôm đó đã được lan truyền khắp dinh thự của Thương gia này rồi. Tô Di cảm thấy hơi bối rối, liền bước nhanh vào bên trong. Nửa giờ sau, Tô Di đứng dựa vào vách tường, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Theo bản năng, cô nhắm chặt hai mắt nhưng hình ảnh những công cụ và máy móc dùng để tra tấn phạm nhân, những tiếng kêu thảm thiết của bọn tội phạm khi phải hứng chịu cực hình tra khảo khiến Tô Di cảm thấy mình như đang ở chốn địa ngục. Nhưng người đó lại có thể ung dung, bình thản ngồi đây, quan sát các màn tra tấn từ xa, thậm chí, anh ta còn tỏ vẻ bình thản, an nhàn nhấm nháp một cốc trà, cứ như thể những gì đang diễn ra trước mắt kia không phải là cảnh tra tấn người dã man mà là một bộ phim lãng mạn nào đó.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy biểu cảm này của Thương Chủy. Quá đáng sợ, quá khủng khiếp! So sánh một chút thì hình phạt nghiêm khắc của anh ta dành cho cô thực sự quá nhẹ nhàng, căn bản không đáng để nhắc tới. Thương Chủy lúc này và Thương Chủy lúc ôm cô đi ra khỏi dinh thự của Thị trưởng là cùng một người sao? Anh ta thực sự muốn thu nhận cô làm cấp dưới của mình?

Tên phạm nhân rốt cuộc cũng chịu nhận tội. Thương Chủy ký vào bản báo cáo, ném lên bàn rồi mới chậm rãi đứng dậy, xoay người nhìn Tô Di đã trầm mặc đứng đó ngẩn ngơ hồi lâu. Ánh mắt anh ta đen láy sâu thẳm, không dò nổi cảm xúc.

“Ai cho phép cô vào đây?” Anh ta thản nhiên nói. “Đi vào nơi này chỉ có hai loại người: một là quân cảnh, hai là phạm nhân.”

Tô Di gần như ngay lập tức đi tới trước mặt anh ta, cúi đầu thật thấp, nhỏ giọng nói: “Cục trưởng, tôi sai rồi, tôi xin nguyện sẽ trung thành với ngài!”

Thương Chủy lẳng lặng nhìn cô. Từ sau khi giữ cô ở lại Thương gia đến nay, tuy chưa bao giờ anh ta cho cô một thân phận rõ ràng nhưng một số thành phần xu nịnh trong thành phố vẫn thường xuyên tìm đến đây, gửi tặng cô hết quần áo đẹp này tới trang sức đắt tiền nọ. Quản gia cũng chu đáo chọn cho cô mấy bộ quần áo, vì dù gì trong phủ này cũng chưa từng có phụ nữ. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy liền dài màu lam hơi rộng khiến dáng người nhỏ bé của cô trông có vẻ đầy đặn hơn một chút. Mái tóc dài được buộc lên một cách đơn giản khiến vẻ mặt cô càng thêm thuần khiết, dịu dàng, đứng ở một nơi vương đầy mùi máu tanh như xưởng gia công thể xác này hoàn toàn không phù hợp chút nào.

Anh ta lần nữa ngồi xuống, nói: “Lúc chạy trốn, tại sao cô lại chọn đích đến là thành phố Tự Do?”

Thành phố Tự Do là nơi mà trước đây Thương Chủy đã từng ở đó đảm nhận chức vụ Phó cục trưởng cục An ninh. Theo lẽ thường mà nói thì đó là đại bản doanh của anh ta. Vì sao khi chạy trốn, cô lại thiết lập đích đến ở nơi đó?

Mặt Tô Di hơi biến sắc, rụt rè ngẩng đầu, liếc nhìn anh ta.

“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.” Cô thấp giọng nói. “Hơn nữa, tôi ở nơi này đã lâu như vậy nhưng cho tới tận bây giờ cũng chưa thấy bất cứ người thân cũng như bạn bè nào liên lạc với ngài.”

Anh ta ngước mắt nhìn cô chằm chằm. Cô bất chấp nói tiếp: “Tôi nghĩ, có thể ở thành phố Tự Do đó, ngài đã có những hồi ức đau lòng, thế nên…”

“Thế nên, cô cho rằng thành phố Tự Do đó có cái khiến tôi phải e ngại ư?” Anh ta nở một nụ cười nhạt. “Sự lựa chọn này của cô thực sự khiến tôi ngạc nhiên đấy!”

Cô không thốt nên lời.

Giọng nói của anh ta rất nhỏ, nhưng nghe ra lại vô cùng nham hiểm: “Nhưng cô chưa từng nghĩ tới một loại khả năng khác ư? Rằng biết đâu, toàn bộ dân chúng của thành Tự Do đều sợ hãi tôi?”

Toàn thân Tô Di run bần bật. Cả một thành phố khiếp sợ một người ư? Đây là khái niệm gì vậy?

Những tháng năm hổ phách

Lời mở đầu

Khi màn diễn hoành tráng của thời thanh xuân dần tới hồi kết, bạn có nhận ra mình càng lúc càng thích nhớ lại chuyện xưa hay không?

Vô vàn hồi ức, mang theo đó biết bao nhiêu hoài niệm. Tuổi hoa trong sáng tinh khôi dẫu đã bị dòng thác thời gian ào ạt cuốn trôi vẫn in hình rõ nét trong trí nhớ như chuyện mới chỉ hôm qua thôi, khiến người ta nhớ lại mà không khỏi thẫn thờ, hoài niệm lại càng bùi ngùi.

Những tháng ngày thuần khiết vô ưu,

Thuở trẻ dại mới e ấp bước vào yêu,

Yêu, từ thoảng qua tới đậm sâu,

Duyên, từ gặp gỡ tới chia ly, hợp rồi tan…

Cớ sao vừa đó mà thoáng chốc thời gian đã vụt qua như ánh chớp? Tháng năm vài bận lén trộm đổi mang gương mặt trẻ trung năm xưa hóa thành dung nhan tang thương nhường này.

Thanh xuân đã qua như cuộc vui sớm tàn, tuổi hoa vẫy chào cất bước; giữa cuộc đời đằng đẵng, quãng thời gian đẹp nhất lại chính là thứ trôi qua nhanh nhất. Dẫu cho từ tận sâu đáy lòng vẫn không cam tâm, nhưng… Ai người thông thái có thể nói cho ta hay phải làm sao mới có thể níu giữ những tháng ngày ấy?

Cũng may, thanh xuân dẫu chẳng thể níu kéo vẫn còn có thể lưu giữ mãi trong ký ức. Ký ức tựa như một khối hổ phách trong suốt, gắt gao bao bọc lấy tuổi hoa.

Thứ tôi muốn kể lại đây chính là một câu chuyện được bọc trong hổ phách như thế. Một đoạn hồi ức gian nan, nếu mọi người nguyện ý, xin cùng tôi lần theo từng dòng chữ lời văn, ngược dòng sông thời gian, cùng tìm lại tháng năm như nước đã trôi xa.

Những tháng ngày chúng tôi đã sống;

Năm tháng chúng tôi trưởng thành;

Quá trình chúng tôi thay đổi;

Đã từng của đã từng, quá khứ của quá khứ;

Chuyện cũ theo thời gian, qua những con chữ, ngưng lại thành từng khung hình không thể nào quên. Dẫu năm tháng thực tại lặng lẽ trôi đi, những tháng năm ký ức vĩnh viễn tồn tại trong tâm linh…

 

____ Tuyết Ảnh Sương Hồn____