Mèo hoang 8.1

Chương 8: Vĩnh viễn không phản bội

 

Đêm nay, Tô Di ngơ ngác nằm trên giường trong phòng ngủ tối tăm không ánh đèn. Ánh trăng vàng vọt xuyên qua ô cửa sổ vào căn phòng tĩnh mịch, nơi có một người con gái đang hoảng hốt trong lặng câm.

Có đôi lúc, cô cảm thấy mình còn khốn khổ hơn trong tưởng tượng, cũng có đôi lúc, cô thấy bản thân không đau khổ như mình nghĩ. Hơn nữa, nỗi đau khổ đó, không phải chỉ bởi vì cô đã mất đi sự trong trắng. Vậy cô đau khổ vì điều gì?

Cô nghĩ nhất định đêm nay, cô sẽ phải thức trắng. Bởi vừa nhắm mắt lại, hình ảnh những tảng thiên thạch trôi nổi giữa tầng mây mù không ngừng xuất hiện, hướng về phía cô mà lao tới. Không những thế, ánh mắt lạnh lùng của Thương Chủy vẫn luôn lởn vởn trước mắt cô. Chỉ là cô hoàn toàn không ngờ tới, sau giây phút ngẩn ngơ ngắn ngủi, cô đã chìm vào giấc ngủ say, đến tận trưa hôm sau mới tỉnh lại.

 

Ngay giây phút choàng mở mắt, cô đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cô nghĩ, hóa ra mình chẳng có gì để mất. Cô cho rằng Thương Chủy sẽ tiếp tục đòi hỏi cơ thể của cô nhưng mấy ngày sau đó, anh ta không hề bước chân vào phòng. Cô ở lì trong đó tròn hai ngày mới ra khỏi cửa. Vẻ mặt đám người hầu vẫn như ngày thường, trợ lý Mộ nhìn thấy cô, vẫn mỉm cười thân thiện như thế.

Mà Thương Chủy, bất luận là gặp trong phòng ăn, trên đường đi hay ở hoa viên, anh ta cũng không liếc nhìn cô lấy một lần, tựa hồ cô không hề tồn tại. Vì thế, cô không kìm được nhớ lại ngày hôm đó bị anh chiếm đoạt. Cho dù anh ta không mở miệng nói một câu, cô vẫn có thể cảm nhận được anh ta đang rất giận dữ. Nhưng lúc mở cửa cabin, anh ta lại cởi chiếc áo lót của mình, quấn vào người cô rồi bế bổng cô lên. Ngăn cản tất cả ánh mắt của những người khác, anh ta tiếp tục ngược đãi thân xác cô. Anh ta ôm cô vào phòng ngủ, thậm chí dục vọng của anh ta vẫn còn nằm yên trong cơ thể cô, theo từng bước chân kiên định của anh ta, nơi ẩm ướt của cô không ngừng bị cọ xát. Sau khi ném cô lên giường, anh ta lại bỏ đi. Cứ như thể đây chính là kết cục của cô vậy.

Rốt cuộc có một ngày, cô không thể chịu được nữa, nhân lúc trợ lý Mộ đang ở trong thư phòng một mình chuẩn bị tài liệu, cô đi thẳng vào, đóng kín cửa.

“Mộ tiên sinh!” Cô nói với giọng thì thầm như muỗi kêu. “Khi nào… tôi sẽ bị giao cho Chu thiếu gia?”

Trợ lý Mộ thoáng chút kinh ngạc, lắc đầu nói: “Trước kia không có ý định đó. Bây giờ… người phụ nữ Cục trưởng Thương đã từng chạm qua lại càng không thể giao cho bất kỳ người nào khác.”

“Vậy tôi…”

Trợ lý Mộ ngồi xuống sofa, thở dài, nói: “Tô tiểu thư, kỳ thực tôi rất bội phục cô. Suýt chút nữa cô đã chạy thoát rồi. Chỉ là, cô không cần thiết phải làm vậy…”

“Vì sao?” Tô Di chỉ cảm thấy trong nháy mắt, tim cô đã nhảy ra khỏi lồng ngực. “Vì sao lại không cần thiết?”

Cậu ta nhìn cô, nở nụ cười. “Bởi Cục trưởng Thương vốn định thu nhận cô làm việc dưới trướng ngài ấy. Không phải làm người phụ nữ bên cạnh mà là làm cấp dưới.”

Advertisements

Luôn có người đợi anh 1.13

Mãi mới được nghỉ đông. Để bù đắp chuyện thiếu ngủ do thời gian trước luôn bận rộn nên suốt mấy ngày liền, sáng nào Điền Điền cũng cuộn tròn trong chăn ngủ nướng.

Hôm nay, cô ngủ đến gần mười một giờ mới dậy. Dụi mắt bước ra khỏi phòng, bất giác cô liếc thấy trên bàn uống nước trong phòng khách có đặt hai chiếc túi. Cô tiện tay nhấc lên xem thì phát hiện ra trong đó là đặc sản của Bắc Kinh. Trái tim cô bỗng đập thình thịch.“Mẹ, ai mang hai túi đồ này đến vậy?”

“Là cô Chu của con mang đến đấy. Tiểu Lỗi nhà cô ấy đem đặc sản từ Bắc Kinh về.“

“Anh Hạ Lỗi về rồi ạ?“

Dự đoán đã được chứng thực. Niềm vui dâng ngập lòng Điền Điền. Ai ngờ, mẹ cô lại nói câu tiếp theo: “Đúng vậy. Cậu ấy về rồi, còn dẫn theo cả cô bạn gái rất xinh nữa. Bố mẹ cậu ấy đều vui mừng khôn xiết.“

Câu nói này giống như núi tuyết lở, dập tắt niềm vui trong lòng Điền Điền.

Hạ Lỗi là con trai duy nhất của cô Chu, hàng xóm tầng trên nhà Điền Điền. Cô Chu chuyển đến năm Điền Điền mười hai tuổi. Hạ Lỗi hơn cô ba tuổi. Từ nhỏ, anh đã là một anh chàng xinh trai, lớn lên càng đẹp trai hơn nữa. Lên cấp ba, anh trở thành một cậu thiếu niên có lông mày tựa kiếm, mắt sáng như sao, môi đỏ, răng trắng. Không biết có bao nhiêu thiếu nữ đem lòng cảm mến anh, có cô còn vì anh mà đánh nhau nữa. Rất nhiều người đã nghĩ rằng anh nên thi vào trường Sân khấu điện ảnh để làm ngôi sao mới phải, không nên lãng phí vẻ đẹp trời cho này. Tiếc là thành tích học tập của anh lại không tốt nên không thi được đại học. Có điều, năm lớp mười hai, anh tình cờ được một công ty người mẫu có danh tiếng ở Bắc Kinh nhắm trúng và đã ký hợp đồng làm người mẫu cho họ. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh liền đến thủ đô phát triển sự nghiệp của mình.

Thiếu niên Hạ Lỗi anh tuấn năm đó đã trở thành người trong mộng của cô nữ sinh cấp ba Điền Điền. Trái tim cô gái trẻ như bông hoa bách hợp trắng ngần hé nở, vì anh mà tỏa ngát hương thơm. Nhưng cô chưa dám bày tỏ lòng mình mà chỉ trộm nhớ thương, giống như bóng trăng lúc hoàng hôn mờ mờ lặng lẽ. Tình cảm đó có trời biết, đất biết, nhưng chẳng ai biết cả.

Sau khi Hạ Lỗi đến Bắc Kinh, Điền Điền đã buồn bã suốt một thời gian dài. Tốt nghiệp cấp ba xong, cô muốn thi vào một trường đại học ở đó nhưng mẹ cô phản đối: “Đi Bắc Kinh làm gì? Thời tiết thì lạnh, gió cát thì lớn, mẹ không nỡ để con đi xa như vậy. Không lẽ thành phố này không có trường nào cho con học?“

Mẹ cô mong cô ở lại thành phố G học đại học. Sau khi bố cô qua đời, hai mẹ con cô luôn sống dựa vào nhau. Cô biết mình chính là nơi nương tựa duy nhất trong cuộc sống của mẹ. Mẹ không nỡ để cô đi quá xa. Cuối cùng, cô đành làm theo tâm nguyện của bà.

Sau khi Hạ Lỗi đi xa lập nghiệp, về cơ bản cứ đến Tết, anh ta mới về nhà một lần. Điều này khiến Điền Điền giống như trẻ nhỏ, vô cùng thích Tết. Vì lúc ấy, cô có thể được gặp Hạ Lỗi. Hạ Lỗi càng lớn càng tuấn tú. Vì thói quen nghề nghiệp nên trang phục và kiểu tóc của anh ta rõ ràng là được chăm chút hết sức kỹ lưỡng. Đi trên phố, trông anh ta giống như một ngôi sao điện ảnh thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Có khi là tất cả mọi người. Mỗi lần gặp anh ta, trái tim Điền Điền đều đập thình thịch không tài nào kìm nén được, mặt mũi thì đỏ lựng lên.

Nhưng năm nay, khi gặp lại Hạ Lỗi, Điền Điền không còn đỏ mặt nữa mà trái lại, trắng bệch ra vì người bạn gái bên cạnh anh ta. Cô gái đó vô cùng xinh đẹp, khí chất cũng rất mê người, cử chỉ nhã nhặn, lịch sự, phóng khoáng. Cô ấy sánh vai cùng Hạ Lỗi, chẳng kém chút nào.

Hạ Lỗi thấy cô thì mỉm cười chào hỏi: “Điền Điền, một năm không gặp, em lại cao hơn rồi.“

Cô cố gượng cười: “Anh Hạ Lỗi, anh về rồi ạ!“

Hàn huyên đôi câu, Hạ Lỗi dắt tay bạn gái cười cười nói nói rời đi. Nghe cuộc nói chuyện, có vẻ như họ định đi xem phim. Cơn ghen trong lòng trỗi dậy khiến hai mắt Điền Điền đỏ lừ.

Khi Du Tinh gọi điện đến, Điền Điền đang một mình trốn trong phòng buồn bã. Cô nàng chẳng thèm vòng vo tam quốc, hỏi thẳng luôn: “Sắp đến Tết rồi, anh Hạ Lỗi của cậu về chưa? Gặp lại anh ta, chắc cậu vui lắm nhỉ?“

Cô vô cùng buồn bã: “Rồi. Nhưng anh ấy dẫn bạn gái cùng về.“

Du Tinh vừa nghe liền nổi hứng lên, bắt đầu buôn chuyện: “Hả? Hạ Lỗi có bạn gái á? Năm đó, yêu cầu của anh ta cao lắm cơ mà. Cả trường có mấy hoa khôi mà anh ta còn chẳng thèm để mắt tới. Có phải bạn gái của anh ta rất xinh không?“