Mèo hoang 7.3

“A!” Nãy giờ Tô Di không để ý đến sự làm càn của anh ta phía sau lưng mình, nhưng lúc này cũng phải thét lên một tiếng chói tai.

“Cục trưởng… Ngài muốn làm gì? Dừng lại!” Tô Di hét to. Anh ta đương nhiên không hề có dấu hiệu báo trước, cũng như không hề lưu tình, vào thời khắc quyết định đã chiếm đoạt sự trong trắng của cô.

“Dám trốn ư? “ Giọng nói của anh ta khàn đặc. “Tiếp tục lái cho tôi!”

Phía trước là thiên thạch khó bề phân biệt, cô dường như phải cố tập trung toàn bộ tâm trí cũng như mọi xúc giác mới có thể chật vật tránh được. Mặc dù như vậy, máy bay vẫn tròng trành đụng vào không ít thiên thạch vụn. Cơ thể cô và máy bay rung lên từng đợt điên đảo đến tê dại. Nhưng Thương Chủy dường như không thèm quan tâm, anh ta vẫn tiến sâu vào trong cô. Cơ thể nặng nề ép tới khiến người cô áp sát vào bảng điều khiển, cùng anh ta hết lần này tới lần khác va chạm kịch liệt vào thiết bị lái.

Anh ta điên rồi! Anh ta đúng là một kẻ điên! Cô chưa từng nghĩ anh ta lại có những hành động điên rồ đến vậy! Anh ta có biết hay không, chỉ cần cô lơ là một chút thôi thì cả hai bọn họ sẽ chết không toàn thây giữa vũ trụ bao la này. Sự uy hiếp của cái chết cùng sự phóng đãng của thân thể khiến linh hồn và thể xác Tô Di vượt qua giới hạn chịu đựng, cùng lúc đạt được đến đỉnh điểm của các giác quan. Cô sợ hãi, cô tức giận, cô thậm chí còn cảm thấy tuyệt vọng nhưng không thể phủ nhận cảm giác kích thích cực độ đó! Cô không thể diễn tả nổi rốt cuộc cảm giác ấy như thế nào, chỉ biết dưới sự tấn công điên cuồng của Thương Chủy, cô cũng muốn cuồng điên theo anh ta.

“Cục trưởng!” Cô nằm gọn trong vòm ngực rắn chắc của anh ta, hét lớn: “Ngài đã nói, nếu tôi lái tốt, ngài sẽ thả tôi ra! Ngài đã hứa rồi đấy!”

Đầu lưỡi Thương Chủy khẽ liếm vành tai cô. “Kẻ phản bội không đáng để tôi phải giữ chữ tín.”

Một bàn tay anh ta rời khỏi hông cô, vòng lên phía trước, tham lam nắm chặt nơi mẫn cảm của cô. Cả đằng trước lẫn đằng sau đều bị kích thích mãnh liệt, dường như anh ta đang muốn chạm đến nơi tận cùng sâu thẳm trong cơ thể cô.

“Mèo Con… Đây là hình phạt hữu hiệu nhất dành cho cô!”

Mối nguy hiểm về thiên thạch rốt cuộc cũng trôi qua. Chiếc máy bay chiến đấu bắt đầu bay vào khoảng không vũ trụ bao la tương đối yên bình. Tô Di chỉ cảm thấy toàn thân rệu rã, sức lực cạn kiệt, lúc này mới phát hiện hai tay, hai chân mình tê rần. Nhưng vẫn chưa kết thúc!

Thương Chủy vừa ở trong cơ thể cô phóng thích lần đầu tiên, liền giơ tay lên, đập mạnh vào bảng điều khiển, lần thứ hai khởi động chế độ an toàn. Sau đó, anh ta lật người cô lại, để cô nằm dưới sàn, kéo chân cô ra, lần thứ hai thâm nhập. Trên người anh ta vẫn mặc nguyên chiếc áo sơ mi, quần chỉ kéo xuống dưới đầu gối. Nhưng anh ta đã lột sạch quần áo của cô, đặt cô nằm trên mặt sàn dơ bẩn.

Anh ta tiện tay nhặt đống giấy tờ vương vãi trên sàn lên, liếc mắt nhìn cô. “Rất chu toàn nhỉ?”

“… Đáng tiếc là không thành công!” Cô đáp trả không chút yếu thế.

Bởi vì vừa phải trải qua sự kích thích sinh tử, nỗi sợ hãi của cô đối với anh ta từ lâu đã bị ném qua một bên. Toàn bộ cơ thể và linh hồn của cô lúc này đều rơi vào trạng thái chết lặng. Anh ta ném đống giấy tờ ra xa, cúi đầu, ngấu nghiến cắn lên bả vai thon gầy của cô. Anh ta lại một lần nữa chiếm đoạt, so với sự kích thích mãnh liệt ban nãy thì lần này có vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều, còn chậm rãi kéo dài. Cơ thể cô bắt đầu có phản ứng, dần trở nên nhạy cảm. Dưới sự cọ xát của anh ta, cô co quắp như một con tôm, thở gấp, toàn thân run rẩy mất kiểm soát. Cảm giác khác lạ đó khiến cô kinh hồn bạt vía, trào dâng từng đợt rã rời. Rốt cuộc, nước mắt cũng đong đầy khóe mi, nhưng ngay lập tức lại bị một ngón tay thô ráp lau đi, cứ như thể anh ta không thích nhìn thấy cô khóc.

“Vì sao ngài lại tặng tôi chiếc máy bay này?” Cô run giọng hỏi.

Anh ta không trả lời, ánh mắt lạnh đến thấu xương, từ trên cao nhìn cô chằm chằm: “Tại sao cô lại chạy trốn? Tôi vẫn còn nhớ rõ, mạng của cô thuộc về tôi thì phải?”

Từng giọt mồ hôi trên trán anh ta chảy xuống cổ cô, chậm rãi trượt xuống đến bộ ngực đang không ngừng phập phồng, rồi lan đến tận nơi hai người đang kết hợp chặt chẽ. Máy bay hạ cánh xuống hoa viên của Thương gia, anh ta tấn công một đợt cực nhanh và mạnh mẽ khiến cơ thể cô trong phút chốc cứng ngắc, co rút từng đợt, hoàn toàn đắm chìm trong vòng tay anh ta. Trán anh ta nổi đầy gân xanh, đôi mắt u tối nhìn chằm chằm khuôn mặt thống khổ của cô, anh ta rót từng từ vào tai cô: “Nhớ kĩ… bất luận thứ gì thuộc về tôi đều không thể phản bội tôi.”

Luôn có người đợi anh 1.12

Thấy bóng của Liên Gia Kỳ và Hoắc Lệ Minh đã khuất, Hoắc Khởi Minh nhếch mép cười mỉa mai:“Xem kìa, họ xứng đôi đấy chứ! Không chừng Liên Gia Kỳ lại trở thành em rể của tôi ấy. Ông già tôi trong mơ cũng mong đợi ngày đó.”

Hoắc Lệ Minh thích Liên Gia Kỳ, ai cũng có thể nhận ra. Còn Liên Gia Kỳ đối với cô ấy thế nào thì khó có thể đưa ra kết luận ngay được. Có điều, nghe giọng của Hoắc Khởi Minh, chắc Chủ tịch Hoắc rất mong họ thành đôi. Hai người bọn họ cũng rất xứng đôi vừa lứa, tuổi tác tương xứng, lại môn đăng hộ đối. Nếu kết hôn, chắc sẽ được gọi là sự kết hợp hoàn mỹ của hoàng tử và công chúa.

Nhưng Hoắc Khởi Minh lại có vẻ không vui với tâm nguyện của bố mình:“Có điều, tôi nghĩ Liên Gia Kỳ chưa chắc đã thật sự muốn lấy nha đầu đó đâu.”

Điền Điền nghe mà không hiểu. Tại sao Liên Gia Kỳ lại không muốn? Tuy Hoắc Lệ Minh và Hoắc Khởi Minh cùng cha khác mẹ, cô ấy không phải là con vợ cả nhưng rõ ràng là Chủ tịch Hoắc rất thương cô con gái này. Hơn nữa, côấy cũng rất đẹp, lại còn là một nữ họa sĩ tài hoa nữa. Cần dung mạo có dung mạo, cần khí chất có khí chất, cần gia thế có gia thế. Lẽ nào, Liên Gia Kỳ lại không để mắt đến sao?

Điền Điền nghi hoặc, Hoắc Khởi Minh mỉm cười khó hiểu:“Cô không nhận ra sao?”

Cô thấy mù mờ:“Nhận ra điều gì cơ?”

“Cách nói chuyện của em gái tôi không giống như người khác.”

Lời nhắc nhở này khiến Điền Điền nhớ ra Hoắc Lệ Minh phát âm không chuẩn, cô liền gật đầu:“Đúng thế thật. Có phải cô ấy lớn lên ở nước ngoài không? Thế nên tiếng Trung của cô ấy mới không tốt lắm.”

Hoắc Khởi Minh “hừ” một tiếng lạnh lùng:“Không phải đâu. Lệ Minh bị câm điếc bẩm sinh. Tuy đã tốn rất nhiều công sức học nói, cũng hiểu được cách đọc khẩu hình, giao tiếp với người khác không quá khó khăn nữa, nhưng cách nói vẫn rất cứng nhắc. Thoáng nghe là nhận ra ngay con bé có chút khác thường.”

Hóa ra là như vậy. Điền Điền trợn tròn mắt kinh ngạc. Thì ra Hoắc Lệ Minh bị câm điếc. Nếu Hoắc Khởi Minh không nói ra thì cô cũng chẳng thể nào ngờ nổi. Thật quá đáng tiếc! Một cô gái xinh đẹp và tài hoa như vậy mà lại bị tàn tật bẩm sinh. Chắc Chủ tịch Hoắc đã phải lao tâm khổ tứ không ít vì cô con gái này?

Hoắc Khởi Minh liền nói toạc hết ra:“Đúng vậy. Ông già tôi đã vì nó mà tìm thầy tìm thuốc khắp nơi, nhưng căn bản không có cách nào chữa được bệnh này. Chỉ có thể bỏ tiền ra mời thầy dạy chuyên biệt, cố gắng giúp nó giống với người bình thường thôi. Bây giờ nó đã hai mươi tuổi rồi, ông già tôi lại bắt đầu nghĩ đến việc tìm bạn đời cho nó. Họ đều nhắm trúng Liên Gia Kỳ, nhưng sao cậu ta lại đi lấy một người câm điếc cơ chứ? Chưa nói đến chuyện bản thân cô em gái của tôi bị tàn tật, nhưng bệnh này là di truyền. Nếu hai người bọn họ lấy nhau, đời sau mà sinh ra con gái thì phải tới chín mươi phần trăm con bé đó có thể bị câm điếc. Nếu như là con trai thì tỷ lệ bị câm điếc cũng khoảng năm mươi phần trăm.”

Điền Điền từng nghe nói bệnh câm điếc bẩm sinh có di truyền nhưng xác xuất cao như vậy thì đây là lần đầu cô được biết. Cô kinh ngạc không biết nói thế nào.

“Nếu tôi là Liên Gia Kỳ, tôi cũng không làm đâu. Tuy ông già tôi đã ngầm tiết lộ rằng khi gả con gái sẽ tặng thêm một đống tài sản kếch xù nhưng hai năm nay, tập đoàn Liên thị phát triển khá tốt, cậu ta không cần bước vào cuộc hôn nhân chính trị mà lấy một cô gái câm điếc làm vợ đâu. Nhưng cũng khó nói lắm. Tiền bạc và quyền lực vẫn có sức hấp dẫn rất lớn. Nếu như cuộc hôn nhân này khuếch trương được cho Liên thị thì chắc cậu ta cũng không thể không suy nghĩ.” Hoắc Khởi Minh nói chuyện mà ánh mắt giống như hai đốm lửa lóe lên trong màn đêm đen:“Nếu Liên Gia Kỳ thật sự chấp thuận cuộc hôn nhân này… thì… tôi cực kỳ cực kỳ coi thường cậu ta.”

Hoắc Lệ Minh đã bị bệnh di truyền như vậy nên cả đời cũng khó mà chữa khỏi được. Nếu như Liên Gia Kỳ nhận lời lấy cô ấy, sợ rằng tám chín phần là nhằm vào tài lực của Hoắc thị. Làm chuyện bỉ ổi như vậy đúng là có thể khiến người khác vạn phần coi thường. Điền Điền cũng vô thức nhếch môi, tỏ vẻ khinh bỉ.

Sau khi đi thang máy ra khỏi tòa cao ốc, Hoắc Khởi Minh nhắc lại chuyện đi ăn trưa. Điền Điền cảm ơn nhưng chối khéo là trước khi ra khỏi nhà đã hẹn về ăn cơm với mẹ. Anh ta lại nói muốn đưa cô về nhà. Cô vẫn cố gắng từ chối:“Không cần đâu. Đường về nhà tôi hay tắc đường, kẹt xe lắm. Tôi đi tàu điện ngầm tiện hơn. Anh Hoắc, tạm biệt anh.”