Mèo hoang 7.2

Phía trước là thiên thạch khó bề phân biệt, cô dường như phải cố tập trung toàn bộ tâm trí cũng như mọi xúc giác mới có thể chật vật tránh được. Mặc dù như vậy, máy bay vẫn tròng trành đụng vào không ít thiên thạch vụn. Cơ thể cô và máy bay rung lên từng đợt điên đảo đến tê dại. Nhưng Thương Chủy dường như không thèm quan tâm, anh ta vẫn tiến sâu vào trong cô. Cơ thể nặng nề ép tới khiến người cô áp sát vào bảng điều khiển, cùng anh ta hết lần này tới lần khác va chạm kịch liệt vào thiết bị lái.

Rất nhanh sau đó, máy bay thoát khỏi sự khống chế của lực hấp dẫn, tiến vào tầng khí quyển. Tô Di vội vàng giẫm mạnh xuống bàn đạp. Bất động! Vẫn bất động! Cô lập tức hiểu ra, lực chân cô vốn yếu, mỗi lần đạp bàn đạp đều phải dùng sức cực mạnh, giờ cô đang đứng, không gian lại hẹp, không thể dùng hết sức được. Cô luống cuống. Nếu lúc này không giữ được lực bay thì máy bay sẽ lệch ra khỏi quỹ đạo, một lần nữa rơi xuống tầng khí quyển thì sẽ rất nguy hiểm.

“Tôi không đạp nổi bàn đạp! Cục trưởng! Cục trưởng!” Cô hét to hơn. “Chúng ta sẽ rơi xuống mất!”

Còi báo động chợt hú vang khắp cabin. Trong lòng Tô Di càng thêm hoảng hốt. Đúng lúc này, một cơ thể cường tráng, lạnh lùng mang theo sự áp bức chợt áp sát ngay sau lưng cô. Cô chưa kịp phản ứng, bàn đạp dưới chân đã được một lực cực mạnh tác động lên. Trong nháy mắt, máy bay phá tan tầng khí quyển, tiến thẳng vào vũ trụ rộng lớn, bao la, tối tăm mịt mùng.

Cô thở phào một hơi, nhưng một giây sau đó lại căng thẳng đến độ không thốt nên lời. Bởi Thương Chủy vẫn duy trì tư thế áp sát người cô như vậy, không có ý muốn rời ra. Anh ta cao lớn hơn cô nhiều, đôi chân dài cơ hồ có thể bao trọn lấy cô. Một tay anh ta chẳng biết từ lúc nào đã vươn tới, dễ dàng bắt được một bên ngực căng tròn, mềm mại của cô. Bàn tay kia không chịu yên phận, dò xét phía dưới Tô Di, mò mẫm tiến vào trong.

“Cục… Cục trưởng, ngài định làm gì vậy?” Cô hoàn toàn luống cuống, chỉ cảm thấy từng tế bào trên cơ thể mình như muốn nổ tung, vừa căng thẳng vừa sợ hãi.

“Cứ tiếp tục lái đi!” Giọng nói của anh ta gần ngay bên tai cô. “Tăng vận tốc lên gấp ba lần vận tốc âm thanh, bay quanh quỹ đạo đồng bộ một vòng. Ở đây có rất nhiều thiên thạch trôi nổi, cô tập trung lái đi!”

Tô Di hoảng sợ. Cô mới học lái máy bay chưa đầy một tháng, chưa từng thử bay qua quỹ đạo đồng bộ. Nghe La Khê Nho nói, những phi công được đào tạo chính quy, lúc mới học cũng không dám tự lái qua quy đạo đồng bộ. Thế nhưng Thương Chủy lại muốn cô…

“Không được đâu Cục trưởng! Không được…” Dưới tình thế cấp bách, Tô Di cũng không quan tâm nhiều đến những việc khác. “Tôi không lái được đâu! Sẽ chết đấy!”

Nhưng Thương Chủy vờ như không nghe thấy lời khẩn cầu của cô, bàn tay to lớn của anh ta khẽ dùng lực, cởi phăng quần của cô ra, khiến cặp chân thon dài cùng vòng ba nảy nở, trắng ngần hiển hiện trước mắt.

Phía trước bị che khuất bởi một tầng mây mù, những mảnh thiên thạch trôi nổi quả thực rất xấu xí và quỷ quái, không ngừng xuất hiện trước mắt. Tô Di vừa phân tâm giây lát, máy bay đã suýt chút nữa đâm vào một tảng thiên thạch lớn. Cô hoảng sợ, cố hết sức xoay cần điều khiển mới chật vật né được, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra.

Đúng lúc này, Thương Chủy lại đưa một ngón tay vào thăm dò nơi tư mật của cô. Cô hoảng hốt, thét lên một tiếng. Ngón tay của anh ta nhịp nhàng di chuyển, như có tiết tấu, hết chậm lại nhanh, lúc nhẹ nhàng lúc mãnh liệt, không ngừng cọ sát, ve vuốt. Phía trước không ngừng có vật cản nguy hiểm, động tác của Thương Chủy lại càng lúc càng mãnh liệt, cô còn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra thì phía dưới đã trở nên ướt át. Cô xiết mạnh bàn tay, nắm chặt cần điều khiển, chỉ cảm thấy từ đỉnh đầu xuống đến gót chân nổi hết cả gai ốc, tóc tai dựng ngược.

Lúc này, Thương Chủy lại khẽ nâng hông cô lên, trầm thấp hạ lệnh: “Nâng lên nào!”

Chín mươi phần trăm sự chuyên tâm của cô lúc này đều dành hết cho việc điều khiển máy bay, cô không hề nghĩ ngợi, khẽ dạng chân rồi nâng hông lên. Ngay lúc này, một vật thể cứng rắn, nóng giãy lập tức kề sát vào nơi tư mật ẩm ướt của cô. Tay Thương Chủy nháy mắt đã trượt đến, gắt gao giữ chặt lấy hông cô, dục vọng của anh ta cọ xát bên ngoài nơi đó một hồi rồi từ từ tiến vào, nhưng chưa được phân nửa…

“A!” Nãy giờ Tô Di không để ý đến sự làm càn của anh ta phía sau lưng mình, nhưng lúc này cũng phải thét lên một tiếng chói tai.

“Cục trưởng… Ngài muốn làm gì? Dừng lại!” Tô Di hét to. Anh ta đương nhiên không hề có dấu hiệu báo trước, cũng như không hề lưu tình, vào thời khắc quyết định đã chiếm đoạt sự trong trắng của cô.

“Dám trốn ư? “ Giọng nói của anh ta khàn đặc. “Tiếp tục lái cho tôi!”