Mèo hoang 6.2

Mắt thấy máy bay sắp va vào thiên thạch trôi nổi trên vũ trụ, La Khê Nho vội vã giắt khẩu súng vào hông, ngồi vào vị trí điều khiển, tay chân luống cuống chỉnh hướng di chuyển của máy bay. Đây chính là cơ hội mà Tô Di chờ đợi bấy lâu. Cô lẳng lặng, nhanh như cắt lôi ra một bình nhiên liệu rỗng trước đó đã giấu kín, đập mạnh vào gáy của La Khê Nho…

Anh ta kêu thảm một tiếng rồi ngã gục trên ghế lái, máu trên đầu từ từ chảy ra. Tô Di cơ hồ cảm thấy tay mình như phải bỏng, ném mạnh chiếc bình nhiên liệu rỗng xuống sàn, hai mắt nhắm nghiền. Cô ra tay khá mạnh, anh ta rất có thể đã… Xin lỗi! Trong lồng ngực Tô Di như vang lên một tiếng kêu đau đớn. Anh ta đối với cô thực sự không tệ, thế nhưng cô lại không thể ra tay khoan nhượng được. Cô muốn kiểm tra xem anh ta còn thở không, liền run rẩy đưa ngón tay ra trước chóp mũi anh ta, lại phát hiện ra tim mình đập như trống dồn, căn bản không cảm nhận được gì. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, kéo anh ta rời khỏi ghế lái, để nằm xuống dưới sàn. Cô ngồi vào vị trí điều khiển, cúi đầu nhìn radar hiển thị phía trước là tuyến đường an toàn. Cô nhanh chóng cài đặt chế độ lái tự động trên bảng điều khiển. Cô thở dài một hơi, dựa vào lưng ghế.

Thật tốt quá, cuối cùng cũng trốn thoát rồi!

Chỉ cần nửa tiếng nữa thôi, cô sẽ đến một tinh cầu khác!

Từ trong lồng ngực, Tô Di lấy ra một số thứ đã chuẩn bị từ trước: chứng minh thư nhân dân, thẻ tín dụng, chìa khóa phòng khách sạn, giấy phép hạ cánh… mọi thứ đều được làm mới. Chính Du Mặc Niên đã giúp cô âm thầm chuẩn bị những thứ này. Chỉ cần máy bay hạ cánh, cô sẽ chính thức có được cuộc sống tự do của riêng mình. Lúc đó, cô có thể từ từ tìm kiếm thông tin về Trái đất, mà nếu không thể kiếm được thì cũng chẳng còn phải sống những tháng ngày bị người khác áp bức, quản chế, sẽ không còn cảm giác khốn khổ và lo sợ nữa.

Chiếc phi cơ chiến đấu lướt đi với tốc độ ánh sáng, nhưng giữa vũ trụ rộng lớn, bao la lại không cảm nhận được tốc độ cực nhanh của nó. Tô Di không kìm được, ghé mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy không gian bao trùm một màu u tối trải dài tới vô tận. Đích đến của cô – tinh cầu mang tên Tự Do đã gần ngay trước mắt. Đại dương xanh thẳm, tầng khí quyển trắng trong như tuyết…

Đúng lúc này, cổ cô bỗng nhiên bị bóp chặt! Một cánh tay to khỏe gắt gao siết lấy, mạnh đến nỗi khiến cô không thể giãy giụa. La Khê Nho! Anh ta chưa chết! Anh ta đã tỉnh lại! Điều này khiến Tô Di bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng liền sau đó, nỗi sợ hãi tột cùng lập tức chiếm trọn tâm trí, khiến cô hoảng loạn.

“Buông tôi ra…” Cô gắng sức với hai tay về phía sau, muốn công kích nhưng La Khê Nho phản xạ nhanh như chớp, sao cô có thể vượt mặt anh ta được? Liền sau đó, Tô Di bị quật ngã xuống sàn, hai bên hông và mạng sườn lập tức dấy lên cơn đau nhức không gì sánh nổi.

La Khê Nho mặt đầy máu, bàn tay nặng nề thao tác gì đó trên bảng điều khiển, phát ra tiếng động chói tai. Sau đó, anh ta thở phào nhẹ nhõm, xoay người nhìn Tô Di, ra sức lau máu trên mặt, mắng: “Cô ra tay ác độc thật đấy!”

Tô Di không kêu một tiếng, nhanh tay cầm lấy bình nhiên liệu rỗng trên sàn đập về phía anh ta. Nhưng anh ta đã sớm có sự phòng bị, dễ dàng tóm gọn lấy chiếc bình rồi chỉ bằng một tay đẩy ngã cô. Người cô đập mạnh vào các thiết bị máy móc trong khoang lái, bộ đồ du hành trong nháy mắt bị rách một vệt dài, thậm chí bả vai mảnh khảnh, trắng nõn của cô còn bị xước, máu bắt đầu ứa ra. Các loại giấy tờ giấu trong ngực rơi đầy xuống sàn, Tô Di cố vịn vào cabin, chật vật đứng lên.

La Khê Nho đi tới, tháo mũ bảo hộ trên đầu cô ra, giúp cô cởi bộ đồ du hành. Cô cố sức giãy giụa nhưng không sao thoát được, dáng vẻ càng thêm nhếch nhác. Anh ta lại lôi ra một hộp thuốc y tế, băng bó sơ qua vết thương trên đầu mình, giúp cô cầm máu xong xuôi rồi chậm rãi đứng lên, rút súng, nhắm ngay đỉnh đầu cô.

“Anh không cần để ý tới hướng bay sao?” Cô thở hổn hển hỏi. Cô chỉ bị thương ngoài da, còn vết thương của anh ta nặng hơn nhiều.

La Khê Nho cũng có chút váng vất, thở gấp nói: “Tôi đã khởi động chế độ an toàn rồi!”

“Chế độ an toàn gì cơ?”

“May là tôi vẫn chưa nói cho cô biết cái này.” La Khê Nho tức giận, nói không ra hơi. “Máy bay không có giấy phép phi hành không khác gì súng bị khóa chốt, đều có bảo hiểm cả. Một khi đã khởi động chế độ an toàn thì nó sẽ tự bay tới địa điểm đã được thiết lập sẵn.”

Lòng Tô Di trầm hẳn xuống. Địa điểm đã được thiết lập sẵn?

Sau đó, mặc kệ cô khẩn cầu thế nào, đe dọa, dụ dỗ ra sao, La Khê Nho vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, không để cô rời khỏi họng súng của mình một giây một phút. Bốn mươi phút sau, trải qua một trận lắc lư dữ dội ở tầng khí quyển, máy bay chiến đấu Báo Săn chậm rãi đáp xuống hoa viên mà Tô Di vô cùng quen thuộc. La Khê Nho liếc mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, gần như lập tức đứng lên, mở cửa khoang lái, bước ra. Tô Di ngơ ngác tựa vào vách khoang, nhìn qua ô cửa sổ trên khoang lái, bỗng nhiên bắt gặp hình ảnh lâu ngày không thấy. Là Thương Chủy!

Anh ta đang chắp tay sau lưng, đứng trước đầu máy bay, khuôn mặt vô cùng anh tuấn hơi ngước lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô qua ô kính. Có lẽ anh ta vừa mới dự hội nghị về, chiếc áo khoác quân phục vẫn vắt ngang trên tay, mái tóc chải chuốt kĩ lưỡng, không rối một sợi, uy nghiêm mà trầm tĩnh. Sau giây phút ngắn ngủi nhìn cô, anh ta ném chiếc áo khoác về phía trợ lý Mộ, sau đó bước nhanh tới khoang lái.

Advertisements