Mèo hoang 5.3

Ngày hôm sau, không để tâm tới vẻ chán ghét của anh ta, cô đặt ra đủ loại câu hỏi. Thậm chí, có lúc cô còn ngồi trong máy bay suốt đêm, cố gắng ghi nhớ và làm quen với từng bộ phận. Cuối cùng, mười ngày sau, cô cũng đã bước đầu học được các thao tác cơ bản. Điều này khiến La Khê Nho phải nhìn cô với con mắt khác.

Ngày thứ năm, anh ta chở Tô Di bay vòng quanh thành phố Hy Vọng. Ngày thứ sáu, anh ta thả tay lái, để Tô Di tự mình điều khiển, tuy máy bay có lảo đảo một hồi, thậm chí có lúc suýt đâm vào hải đăng nhưng khi giúp Tô Di hạ cánh an toàn xuống dưới sân nhà Thương gia thì anh ta lại giơ ngón tay cái lên với cô.

“Cô học còn nhanh hơn đám con trai đó. Ngoại trừ lực chân còn yếu, đôi khi đạp phanh chưa chuẩn thì các động tác khác về cơ bản cũng khá thành thạo rồi.” La Khê Nho tán thưởng. “Cô nên tham gia vào không quân.”

Tô Di cười cười. Kỳ thực, lúc vừa mới tiếp xúc với máy bay, cô có chút kinh ngạc phát hiện ra, đối với vật thể xa lạ này, trong cô có cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Khi bàn tay chạm vào những linh kiện lạnh như băng ấy, lại thấy mình như đang chạm vào một vật thể sống, chỉ là linh hồn của nó đang bị giam cầm mà thôi. Lúc cô thực sự điều khiển nó, trong lòng liền dâng lên một cảm giác an nhiên khó diễn tả. Điều này rất kỳ quái.

Tuy cô từng là hướng đạo sinh quốc phòng nhưng cũng chẳng khác một sinh viên đại học bình thường là bao. Lúc còn ở trong trường, cô chưa từng trải qua bất cứ sự huấn luyện chuyên nghiệp nào. Vậy cảm giác quen thuộc này ở đâu ra? Chẳng lẽ là do trời phú thật sao? Hơn nữa, mấy ngày nay, cô chỉ ngủ có vài tiếng đồng hồ, chính là vì muốn nắm bắt cơ hội để thay đổi vận mệnh của mình. Nhưng cô không hề nói cho La Khê Nho biết điều này.

Cô lấy ra một món đồ chơi điều khiển từ xa vô cùng tinh xảo. “La đại ca, món quà này tặng cho con trai anh.”

La Khê Nho bị món quà quý giá này khiến cho hơi rung động, nhưng sau đó lại vội vã chối từ. Tô Di quả quyết nhét món đồ chơi vào tay anh ta, nói anh ta đã rất vất vả khi phải dạy dỗ cô. Lúc đó, La Khê Nho mới vui vẻ nhận lấy.

“Đại ca, ngày mai anh có thể đưa tôi bay qua tầng khí quyển chơi một lát được không?” Tô Di nhìn anh ta với ánh mắt mong chờ. “Ở ngoài vũ trụ mà quan sát hành tinh Hy Vọng, nhất định sẽ rất đẹp.”

“Không được! Chiếc phi cơ này vẫn chưa có giấy phép phi hành.”

“Chỉ đi một lần thôi mà!” Tô Di năn nỉ.

“Được rồi!” La Khê Nho cắn răng đồng ý. “Tôi sẽ đeo huy chương quân cảnh, chắc họ cũng sẽ không kiểm tra đâu.”

Tô Di vui sướng nở nụ cười. “Đại ca, cảm ơn anh! Được học một thầy giáo như anh quả là may mắn của tôi!”

La Khê Nho cười ha hả. Tô Di ngồi bên cạnh anh ta, chậm rãi cúi mặt, bàn tay nhét trong túi áo vô thức nắm chặt thành nắm đấm.

 

Luôn có người đợi anh 1.9

Sáng hôm sau, khi Điền Điền cùng Du Tinh đến câu lạc bộ tennis, Hoắc Khởi Minh đã đợi họ ở đó. Anh ta cũng dẫn một người bạn đi cùng. Bạn anh ta tất nhiên không giàu thì cũng sang. Anh chàng đó chỉ giới thiệu tên mình là La Thiên Vũ mà không nói gì thêm, nhưng nhìn đồ hiệu và phong thái thì cũng đủ biết được xuất thân của anh ta rồi.

Vừa hay, hai nam hai nữ, Điền Điền và bạn cô đều không biết đánh nên càng hợp lý. Hoắc Khởi Minh và La Thiên Vũ phụ trách dạy hai cô tập chơi.

Điền Điền và Hoắc Khởi Minh thành một nhóm một thầy một trò. Cô lên tay khá nhanh, Hoắc Khởi Minh phải khen cô là rất có năng khiếu. Cô chỉ mỉm cười nói: “Cũng phải cảm ơn anh dạy rất giỏi.“

Hoắc Khởi Minh rõ ràng là một cao thủ. Anh ta đánh rất đẹp, dạy cũng rất có phương pháp. Một huấn luyện viên chuyên nghiệp đứng bên mỉm cười, đùa: “Hoắc thiếu gia muốn chuyển nghề sao? Vậy thì anh đến cướp bát cơm của chúng tôi rồi còn gì.“

Có người huấn luyện như vậy, trình độ chơi tennis của Điền Điền tiến bộ rõ rệt. Cô càng lúc càng có hứng thú với môn thể thao này. Sân bên cạnh, Du Tinh và La Thiên Vũ cũng học rất vui vẻ. Những tràng cười của họ giòn tan như tiếng chuông gió đung đưa.

Ngày hôm nay, Điền Điền đã chơi rất vui. Đánh tennis đến mỏi nhừ người nên họ đi tắm hơi cho dãn gân dãn cốt. Ra khỏi phòng tắm, Hoắc Khởi Minh và La Thiên Vũ đã đặt sẵn bàn mời họ đi ăn. Ăn xong, họ còn chu đáo chia nhau đưa các cô về nhà. Tất nhiên, Điền Điền do Hoắc Khởi Minh tiễn về. Trên đường đi, anh ta hỏi: “Hôm nay, cô chơi có vui không?“

Cô mỉm cười gật đầu: “Rất vui! Cảm giác chơi được tennis thật tuyệt vời!“

“Cô học rất nhanh đấy! Có thời gian thì năng đến luyện tập nhé! Cô có thể gọi điện hẹn tôi bất cứ lúc nào.“

“Sao tôi có thể làm phiền anh như vậy được chứ?“

Hoắc Khởi Minh rất nhẹ nhàng trả lời: “Không sao. Không phiền đâu. Dù sao, cứ rảnh rỗi là tôi cũng đi chơi tennis mà. Có điều, Liên Gia Kỳ cũng là khách thường xuyên của câu lạc bộ này. Nếu cô sợ gặp cậu ta thì sau này ít đến sẽ hơn.“

Câu nói này khiến Điền Điền cảm thấy bất bình: “Có nhầm không vậy? Tại sao tôi phải sợ gặp anh ta chứ? Phải là anh ta sợ gặp tôi mới đúng.“

Hoắc Khởi Minh tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ồ! Lúc trước, trên điện thoại, cô còn nói ‘không có thì tốt’, lẽ nào không phải do sợ gặp anh ta sao?“

Điền Điền phản đối kịch liệt: “Không phải thế! Tôi không sợ, chỉ không muốn gặp anh ta thôi, không muốn có chút quan hệ xã hội nào với kẻ chết tiệt đó. Đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.“

“Không muốn gặp, không muốn có chút quan hệ xã hội nào với cậu ta, thế thì tốt nhất là cô đừng đến câu lạc bộ đó nữa.“

Điền Điền hậm hực: “Tại sao tôi lại không dám chứ? Không đi thì có khác gì tôi sợ anh ta, né tránh anh ta. Tôi cứ đi đấy. Anh cứ đợi xem, rốt cuộc là tôi sợ gặp anh ta hay là anh ta sợ gặp tôi.“

Hoắc Khởi Minh mắt lim dim, khẽ nhếch mép mỉm cười đầy ẩn ý: “Được. Tôi sẽ chờ xem.“

 

Điền Điền bực bội, hạ quyết tâm nói được phải làm được. Cô thường xuyên đến câu lạc bộ đó. Du Tinh cũng đi cùng cô và trở thành khách thường xuyên. Về cơ bản, mỗi lần họ đi đánh tennis, Hoắc Khởi Minh và La Thiên Vũ đều đến “tập cùng“. Dần dần, bốn người ngày càng trở nên thân thiết. Đặc biệt là Du Tinh và La Thiên Vũ. Quan hệ giữa họ có vẻ như đã lên một nấc thang nữa. Ngoài lúc đến sân tennis ra, hai người còn dành thời gian riêng cho nhau, điện thoại tin nhắn không ngừng, xem ra rất thân thiết.

Điền Điền hỏi riêng Du Tinh: “Có phải cậu đang hẹn hò với La Thiên Vũ không?“

Du Tinh có chút e thẹn: “Chưa thể coi là vậy. Anh ấy còn chưa bày tỏ gì rõ ràng với tớ. Chỉ mới hẹn nhau đi ăn cơm có một lần thôi.“

Tuy Du Tinh chỉ đi ăn cơm cùng La Thiên vũ có một lần nhưng sau đó, anh ta đã lái chiếc BMW lướt gió đưa cô về trường, còn tiễn cô đến tận ký túc xá. Đương nhiên, điều này đã thu hút sự chú ý của không ít người, có kẻ ngạc nhiên, có kẻ ngưỡng mộ, hoặc là ghen tỵ.

Ngay hôm sau, trong trường lan truyền tin đồn rằng nữ sinh Du Tinh đang cặp kè với đại gia. Trên lớp còn có mấy nam sinh cố ý nói mỉa mai trước mặt Du Tinh, nào là con gái bây giờ chỉ ham vinh hoa phú quý, thích cặp với người có tiền, dù làm vợ bé hay bồ nhí cũng chẳng sao, vì tiền mà bán thân xác và linh hồn…

Du Tinh nghe thế, đương nhiên không nể nang gì, đập lại thẳng: “Các cậu nói mấy câu vừa rồi cho ai nghe đấy? Nếu nói cho tôi nghe thì thôi đi nhé! Không sai. Tôi quen một người giàu có và đi lại với anh ta đấy. Nhưng anh ta chưa vợ, tôi chưa chồng nên chẳng có chuyện vợ bé hay bồ nhí. Hơn nữa, có tiền thì sao nào? Có tiền là có tội à? Theo cách nói của các cậu, người có tiền thì đừng mong tìm được tình yêu chân thành sao? Tôi phải yêu một kẻ ăn mày mới là tình yêu chân chính à? Nho không ăn được đừng bảo nho còn xanh. Tôi dám cá là nếu có cô tiểu thư nhà giàu nào đó để ý đến các cậu thì dù nằm mơ các cậu cũng chảy cả nước miếng ra ấy.“Mấy nam sinh định làm cho Du Tinh bối rối, kết quả lại bị cô nói cho không ngẩng mặt lên được.