Mèo hoang 5.1

Chương 5: Máy bay chiến đấu Báo Săn

 

Ánh mặt trời lặng lẽ bao phủ toàn bộ phòng ăn, người hầu lặng im không một tiếng động lần lượt đưa các món sơn hào hải vị lên. Một người đàn ông trong bộ âu phục màu xám đậm lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế gỗ cao, nho nhã đọc báo. Ánh nắng chiếu qua khung cửa, phác họa cảnh vật in trên mặt sàn. Hồ nước phía ngoài cửa sổ sát sàn êm đềm bất động, càng làm tôn lên thân hình cao ráo, cho dù chỉ ngồi tĩnh lặng mà vẫn toát lên vẻ kiên cường, mạnh mẽ kia. Gương mặt khuất trong bóng tối luôn luôn trầm tĩnh nhưng không hề mất đi vẻ sắc sảo.

Tô Di đứng trước cửa phòng ăn, hai tay đan vào nhau một hồi rồi mới nhẹ nhàng đi tới phía sau lưng anh ta. Một tháng trôi qua, vết thương nơi bả vai cô đã gần khỏi hẳn. Cũng trong một tháng này, cô ở Thương gia, sống những ngày bình yên, vô sự. Thương Chủy ban ngày cũng rất ít khi về nhà. Thậm chí, tâm trí cô còn nảy sinh một cảm giác yên ổn giả tạo. Nhưng đáng tiếc, cô không có cách nào để mình đắm chìm trong cảm giác giả tạo đó.

Theo như những gì người hầu ở đây nói, hôm nay là một trong hai ngày nghỉ định kỳ hằng tháng của Thương Chủy. Quả nhiên, lúc xuống nhà ăn cơm trưa, cô đã gặp anh ta. Nhất định anh ta đã phát giác ra cô đang đứng phía sau nhưng vẫn không ngẩng đầu, tiếp tục đọc báo. Tuy Tô Di về cơ bản đã có thể nói được lưu loát tiếng bản ngữ nhưng vẫn chưa nhận biết được nhiều mặt chữ nên không biết tìm chủ đề gì để bắt chuyện. Chỉ là trong ấn tượng của cô, mỗi lần cô tỏ ra dịu dàng, ngoan ngoãn thì Thương Chủy chẳng bao giờ gây khó dễ. Vì thế, cô bước đến trước mặt anh ta, quỳ xuống giữa hai chân, vươn tay, nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối cho anh ta. Lúc này, Thương Chủy mới đặt tờ báo xuống mặt bàn, nhìn cô với ánh mắt sáng quắc. Cô dồn hết tâm trí, tựa hồ đây chính là đại sự khẩn thiết nhất của mình lúc này.

Rốt cuộc, tay cô cũng bị bàn tay to lớn của anh ta nắm chặt lấy. Lúc này, cô mới ngước mắt nhìn anh ta, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cục trưởng Thương!”

“Từ khi nào cô lại tự sắp xếp công việc cho mình thế hả?” Giọng nói lạnh như băng của anh ta vang lên, ánh mắt bức người nhìn cô chuyên chú.

“Tôi…” Cô uyển chuyển thay đổi ngữ điệu, giọng nói trở nên ôn nhu khôn xiết. “Tôi thấy ngài có vẻ hơi mệt mỏi.”

Thương Chủy nhìn chằm chằm. “Không cần cô làm việc này.”

“Vậy… tôi phải làm gì?” Tô Di lập tức hỏi lại.

Thương Chủy buông cánh tay cô ra, ánh mắt lướt qua cơ thể gầy gò dưới chân mình. “Béo lên một chút.” Nói rồi, anh ta lại cầm báo lên đọc tiếp.

“… Béo lên một chút. Sau đó thì sao?” Cô cảm thấy mình muốn điên lắm rồi. Đã một tháng trôi qua, cho dù là tuyên án tử hình đi chăng nữa thì quá trình này cũng đã quá dài rồi đấy!

Thương Chủy ném tờ báo ra xa rồi bỗng kéo cô đứng lên, thân hình cao lớn trong nháy mắt như một bức tường kiên cố, đứng sừng sững trước mặt cô.

“Bình thường mà nói…” Anh ta nói gằn từng chữ. “Loại phụ nữ nhu nhược trong tay tôi chỉ có một tác dụng duy nhất.”

Đúng lúc này, trợ lý Mộ bỗng xuất hiện ở cửa. “Thưa ngài…”

Thương Chủy bỏ Tô Di ở lại, sải bước ra ngoài.

Rời khỏi nhà ăn, Tô Di về phòng mình, ngơ ngác ngồi trước bàn máy tính. Những lời nói của Thương Chủy khiến lòng cô bất giác trầm xuống. Vẫn không thể thay đổi được số phận, cô mãi mãi vẫn chỉ là một món hàng thôi sao?

Tô Di cầm bộ quần áo để bên giường, bực tức ném nó ra góc tường. Cô ngồi bệt xuống sàn, mười đầu ngón tay luồn sâu vào mái tóc dài mềm mượt. Cô vùi đầu suy nghĩ hồi lâu nhưng nghĩ mãi vẫn không tìm được cách nào khả thi. Cô lặng người ngẩng đầu, nhìn vào màn hình máy tính mỏng như tờ giấy, bất giác thốt ra hai từ: “Trái đất.”

Trên vách tường, con trỏ màu lam không ngừng chớp động. Trên hành tinh này, có máy tính, có Internet, có công cụ tìm kiếm riêng biệt, chỉ có điều, mọi thứ tiến bộ không ít so với trí nhớ của cô. Kết quả tìm kiếm rất nhanh sau đó đã hiện lên. Một giọng nam lạnh lùng trả lời cô: “Xin lỗi, thưa cô, không có bất cứ ghi chép nào về “Trái đất”, xin mời nhập lại từ khóa khác.”

Cô “ha ha” bật cười hai tiếng rồi đổ vật xuống giường như một xác chết. Cứ như vậy, ngày qua ngày, cô đợi bản tuyên án dành cho số phận của mình. Trong những ngày này, Du Mặc Niên có tới hai, ba lần. Không khó để đoán ra, chắc chắn Thương Chủy biết Du Mặc Niên sẽ đến, nhưng chẳng bao giờ anh ta lộ diện cũng như can thiệp. Du Mặc Niên không nhắc lại chuyện sẽ giúp cô rời khỏi đây mà mỗi lần đến chỉ ngồi trò chuyện một lát rồi đi ngay. Nhưng lần nào anh ta cũng đều mang cho cô những đồ vật quý giá, mới lạ hoặc đồ chơi gì đó… tựa hồ coi cô như một đứa bé gái để chơi đùa.

Luôn có người đợi anh 1.6

Chín giờ sáng Chủ nhật, công ty đã cử xe đến đón Điền Điền như đã hẹn. Sau đó, xe đưa cô đến thẳng câu lạc bộ tennis “địa điểm chụp hình.

Câu lạc bộ đó nằm ở khu vực yên tĩnh của thành phố, diện tích khoảng vài nghìn mét vuông. Bên cạnh còn có một khu resort sang trọng, bên trong có phòng gym và các hình thức giải trí khác. Sau khi các vị khách đánh tennis xong, họ có thể ra hồ bơi hoặc vào phòng tắm hơi thư giãn một lúc. Ngoài ra, còn có phòng đánh bài, quầy rượu, quán bar… đủ các hình thức giải trí có thể lựa chọn. Câu lạc bộ thực hiện biện pháp giới hạn số lượng hội viên nên phí gia nhập có thể khiến những người bình thường không dám nghĩ đến.

Có kinh nghiệm từ lần ăn cơm chùa trước, khi bước vào câu lạc bộ cao cấp này, Điền Điền không còn để lộ ánh mắt ngỡ ngàng như trước nữa. Cô thay bộ đồ đánh tennis màu trắng và cùng tạo dáng chụp hình với một người mẫu nam.

Đây là lần đầu tiên Điền Điền nhận công việc chụp hình nên không tránh khỏi vẻ bối rối trước ống kính. Nhiếp ảnh gia khá nhẫn nại chỉ trước chỉ sau cho cô nhưng cuối cùng cũng có chút mất kiên nhẫn, miệng làu bàu bất mãn: ”Ai chọn người mẫu mới vào nghề này vậy? Thế này chẳng phải là lãng phí thời gian của chúng ta sao?”

Có người lặng lẽ nói với nhiếp ảnh gia: ”Nghe nói là người mới của một công tử nào đó, có hậu thuẫn đấy!”

Nhiếp ảnh gia nghe xong thì ngầm hiểu chuyện, không nói thêm gì nữa mà tiếp tục kiên nhẫn chụp hình.

 

Khi công việc tiến hành được phân nửa thì Hoắc Khởi Minh xuất hiện. Anh ta mặc bộ đồ thể thao hàng hiệu, tay cầm vợt, rõ ràng cũng đến đây đánh tennis. Jack mau mắn bước lên phía trước chào hỏi: ”Anh Hoắc, anh cũng đến đánh tennis ư?”

Đáp lại lời chào hỏi vồn vã của Jack, Hoắc Khởi Minh chỉ gật đầu, đoạn mỉm cười bước đến chỗ Điền Điền nghỉ giải lao: ”Hi! Chào cô Diệp!”

Điền Điền không nhận ra người đang mỉm cười chào mình là ai. Trong buổi tiệc tối hôm đó, cô làm gì còn tâm trí để ý đến anh chàng Hoắc Khởi Minh ngồi đối diện chứ? Hơn nữa, lúc này anh ta mặc bộ đồ thể thao khác hẳn với bộ com lê sang trọng hôm trước. Cô hơi sững người, gượng nở nụ cười: ”Chào anh! Xin hỏi anh là…”

Jack bước tới đứng bên cạnh, tỏ rõ thái độ: ”Điền Điền, cô làm sao thế? Vị này chính là Hoắc Khởi Minh, người đã mời cô chụp hình quảng cáo đấy. Không phải cô đã từng gặp anh Hoắc rồi sao?”

Hoắc Khởi Minh cười đầy ngụ ý sâu xa: ”Xem ra cô Diệp không nhớ tôi rồi, nhưng tôi lại có ấn tượng rất sâu sắc về cô đấy.”

Điền Điền hiểu ra mọi chuyện, bản thân cũng cảm thấy ngại ngùng: ”Xin lỗi anh Hoắc. Tôi… Tôi nhất thời không nhớ ra. Vô cùng xin lỗi anh. Mong anh thông cảm.”

Thấy Điền Điền đỏ mặt tía tai luôn miệng xin lỗi, Hoắc Khởi Minh chỉ cười không nói gì. Nghe xong, anh ta bỗng giơ tay vẫy gọi người phía sau cô: ”Gia Kỳ, bên này.”

Gia Kỳ! Cái tên này vừa vọng đến bên tai Điền Điền, cô bất giác ngây người ra một lúc. Cô vô thức quay đầu lại. Phía sau, cách cô không xa có người đang bước đến, chính là Liên Gia Kỳ, kẻ mà cô vô cùng căm hận.

Giống như Hoắc Khởi Minh, Liên Gia Kỳ cũng mặc một bộ đồ thể thao, tay cầm một chiếc vợt tennis. Thoáng nhìn cũng biết là đến chơi. Khi cô nhìn thấy anh ta, anh ta cũng đang nhìn thẳng vào đôi mắt đầy căm phẫn của cô. Đột nhiên, anh ta sững lại, khuôn mặt lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Thấy Liên Gia Kỳ đứng yên không nhúc nhích, Hoắc Khởi Minh nhếch mép nở nụ cười mà như không bước đến kéo anh ta, giọng điệu rất thân mật: ”Gia Kỳ, cậu đúng hẹn thật đấy! Hẹn giờ nào là đến đúng giờ ấy, không chậm một phút một giây. Hôm nay, ở đây rất náo nhiệt, đang chụp hình quảng cáo có cô người mẫu còn là người chúng ta đều biết cơ. Tôi vừa qua chào cô ấy rồi. Cậu cũng đến chào người ta một tiếng đi. Chúng ta không thể thất lễ trước mặt các quý cô được.”

Liếc nhìn Hoắc Khởi Minh, ánh mắt bất ngờ ban đầu của Liên Gia Kỳ đã lấy lại vẻ bình tĩnh. Anh ta thản nhiên buông một câu lạnh lùng: ”Được.”

Điền Điền nhìn thấy Liên Gia Kỳ thì lập tức quay lưng về phía anh ta. Cô thật sự không muốn nhìn thấy người này nữa. Nhưng không ngờ, anh ta lại bước đến trước mặt cô, ra vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra: ”Chào cô Diệp! Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Gã đáng ghét này sao có thể chào hỏi cô thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Điền Điền tức đến nỗi tay run lên bần bật. Thật sự, cô lại muốn cho anh ta một cái tát nữa. Nhưng Jack đã đứng bên cạnh, ánh mắt tỏ rõ sự cảnh cáo. Anh ta vừa dùng ánh mắt bảo cô không được làm bừa, vừa nở nụ cười hòa giải: ”Diệp Điền Điền, anh Liên đến chào cô này. Vừa rồi ồn ào quá, cô không nghe thấy sao?”

Điền Điền ngây người, không thốt nên lời. Jack đã nói với cô rất rõ ràng, dù cô và Liên Gia Kỳ có ân oán riêng tư gì thì cũng hãy giải quyết riêng tư. Trong thời gian làm việc, cô phải tuân thủ quy định, tuyệt đối không được có hành động thất lễ hay đắc tội với khách hàng. Cô có thể không ra tay đánh người nhưng không có cách nào nở nụ cười chào hỏi kẻ thù giết bố mình được. Dù thế nào, cô cũng không thể làm nổi điều này.