Mèo hoang 4.4

Thương Chủy trầm mặc.

Nói chuyện lâu như vậy, khiến Tô Di bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt, cơ thể lảo đảo mất kiểm soát, cuối cùng không kìm được nữa, liền nhỏ giọng nói: “Tôi có thể… ngủ một lát được không?”

Thương Chủy liếc nhìn cô một cái rồi đứng lên, đi ra khỏi phòng. Mí mắt Tô Di nặng trĩu, cô dần chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Không biết đã qua bao lâu, Tô Di cảm thấy thân mình lắc lư, tròng trành. Mặc dù nằm trên giường của Thị trưởng rất thoải mái, dễ chịu, khiến cô hiếm khi có được giấc ngủ ngon nhưng cuộc sống gian khổ suốt sáu tháng qua đã tạo cho cô thói quen cảnh giác, cô lập tức mở to mắt. Trước mắt cô là bộ quân phục màu đen cùng những chiếc khuy màu vàng kim bắt mắt, dọc theo cổ áo nhìn lên, cô bắt gặp gương mặt lạnh như băng, đẹp trai và cương nghị như tượng tạc của Thương Chủy. Hai bàn tay của cô có đôi chút ỷ lại, nắm lấy vạt áo anh ta mà tưởng là tấm chăn vẫn quấn quanh người mình. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay to lớn của Thương Chủy đặt lên cổ và hông cô, dịu dàng ôm cô vào lòng. Thậm chí, cô còn cảm nhận được hơi ấm toát ra từ vòm ngực rắn chắc của anh ta.

Họ đang ở trên xe, và cô đang nằm trong ngực Thương Chủy.

Tô Di chỉ cảm thấy cảnh tượng này hết sức kinh hoàng, cô không dám động đậy, lập tức nhắm chặt hai mắt lại. Hơi thở nam tính nhẹ nhàng vờn quanh chóp mũi cô, lớp vải mềm mại của bộ quân phục cọ sát vào gò má, khiến cô vừa nóng vừa nhột, khiến gương mặt lạnh lùng của anh ta cũng trở nên gần gũi, chân thật đến lạ lùng.

Bỗng nhiên, giọng nói trầm thấp của anh ta vang lên ngay bên tai cô: “Cái cô muốn là gì? Đến Du Mặc Niên cũng không đáp ứng được?”

Mỗi câu hỏi của anh ta hôm nay đều khiến Tô Di trở tay không kịp. Khi đối mặt với người đàn ông mà mình không thể nhìn thấu này, mỗi một câu trả lời của cô cũng đều là nửa thật nửa giả. Thế nên, cho dù lúc này, người đàn ông đang ôm cô vào lòng ngày hôm qua đã lạnh lùng chiếm đoạt, cho dù giọng nói trầm thấp của anh ta vừa cất lên thật giống như thực sự quan tâm cô muốn cái gì, cho dù ngữ khí của anh ta rất khẽ khàng như không hề phát giác ra cô đã tỉnh, cô lại vẫn cảm thấy lồng ngực mình căng thẳng hơn bao giờ hết. Rốt cuộc mày muốn cái gì đây, Tô Di?

Mày đã từng là một sinh viên đại học bình thường, có nhiều bạn bè, có cuộc sống vui vẻ, giờ lại lạc vào một hành tinh lạ lẫm, không hề có thân phận, cuộc sống xa lạ, khổ sở, nghèo nàn, thuộc tầng lớp thấp nhất của đáy xã hội, bất kể kẻ nào cũng có thể nhìn mày mà nhổ một bãi nước bọt, mày phải dùng thân thể để đối lấy mạng sống của mình trong tay người đàn ông này, trở thành món hàng để người ta kiểm nghiệm và tùy tiện đối xử. Giây phút này, người đàn ông đó hỏi một người hèn mọn như mày muốn cái gì ư? Nếu mày trả lời sai hoặc trả lời không tốt, phía trước có thể chính là vực sâu muôn trượng.

Cô không chớp mắt, mơ màng đáp: “Bay, bay đến bất cứ nơi nào tôi muốn.”

Luôn có người đợi anh 1.5

.

Buổi chiều đến trường, Điền Điền gần như bước vào lớp cùng lúc tiếng chuông vào học vang lên. Suýt nữa thì cô đã đến muộn. Giảng viên dạy môn này nổi tiếng nghiêm khắc. Không ai dám đến muộn trong giờ của thầy.

Du Tinh, cô bạn cùng phòng ký túc đã xí cho Điền Điền một chỗ. Vừa thấy cô bước vào lớp, cô ấy vội vẫy tay gọi: ”Điền Điền, đến đây này.”

Du Tinh cũng là người thành phố G như Điền Điền. Đó là một cô gái nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt nhỏ, lông mày nhạt, nước da trắng ngần. Cô và Điền Điền tốt nghiệp cùng một trường cấp ba, chỉ có điều trước đây không học cùng lớp nên không quen nhau. Khi cùng thi vào một chuyên ngành của trường đại học này, sau câu hỏi đầu tiên, họ mới biết mình ở cùng một thành phố; sau câu hỏi thứ hai, họ biết mình học cùng một trường cấp ba. Thế nên, quan hệ của họ tự nhiên trở nên thân thiết hơn các bạn cùng lớp khác. Họ đã cố gắng xin đổi để được ở cùng phòng ký túc xá với nhau. Theo cách nói của Du Tinh là hằng ngày được cùng ăn, cùng ngủ, cùng học, cùng vui. Chỉ thiếu mỗi cùng chỗ làm mà thôi. Ban đầu, khi Điền Điền nộp hồ sơ xin làm người mẫu, Du Tinh cũng rất có hứng thú, chỉ tiếc là chiều cao của cô không đạt mà đây lại là yêu cầu cơ bản của nghề này. Thế nên, cô đành phải ngậm ngùi bỏ cuộc.

Điền Điền đi đến, còn chưa kịp ngồi xuống thì Du Tinh đã hỏi cô: ”Tối qua, cậu không về ký túc xá ngủ, di động cũng tắt. Mau khai thật đi. Cậu đi đâu, làm gì? Đừng nói với tớ là công ty người mẫu bắt cậu làm thêm suốt đêm nhé! Tớ chưa từng nghe nói người mẫu phải làm thâu đêm bao giờ đâu.”

”Tối qua tớ về nhà ngủ. Di động hết pin. Sạc lại để ở ký túc xá. Bây giờ vẫn không bật được điện thoại lên đây này. Lát nữa về ký túc xá, việc đầu tiên là tớ phải sạc điện thoại cái đã.”

”Í! Không phải công ty cử cậu đến khu vực phía Đông thành phố nhận việc sao? Sao lại về nhà thế? Nhà cậu ở phía Tây cơ mà. Đó là hai nơi hoàn toàn ngược hướng đấy!”

”Tớ không thể hoàn thành công việc được giao nên bỏ về nhà thăm mẹ.”

Du Tinh càng nghe càng không hiểu. ”Tại sao lại không thể? Cậu có thể nói rõ hơn một chút được không? Công việc có vấn đề à?”

”Chẳng có vấn đề gì cả. Chỉ là đến một câu lạc bộ cao cấp dự tiệc, ăn cơm cùng với những người nổi tiếng trong giới kinh doanh thôi. Tóm lại, có thể gọi là đi ăn cơm chùa.”

Du Tinh tròn xoe mắt, vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ. ”Đến câu lạc bộ cao cấp dự tiệc cũng có thể coi là công việc ư? Công việc này được đấy chứ! Tớ cũng rất muốn có một cơ hội mở rộng tầm mắt như thế, chỉ tiếc là chiều cao không đủ nên không thể bước vào nghề người mẫu được. Sao cậu lại không hoàn thành được công việc? Lẽ nào những người đó quá chén nên khiếm nhã với cậu?”

”Không phải như vậy. Chỉ là một người trong số họ… tớ không thể ăn cơm cùng hắn được.”

”Ai vậy? Tại sao cậu lại không thể ăn cơm cùng người ta?”

Điền Điền nghiến răng nói: ”Vì hắn là kẻ thù của tớ.”

”Kẻ thù? Chuyện này rốt cuộc là thế nào vậy?”

Du Tinh ngạc nhiên đến nỗi nhất thời kích động, câu chuyện riêng vốn đang thì thầm bỗng oang oang lên khiến giảng viên trên bục giảng liền ném ánh mắt nghiêm khắc về phía họ. Hai người không dám nói chuyện nữa, phải chăm chú nghe giảng trước đã.

Sau khi chuông tan học vang lên, câu nói ”giờ học kết thúc” của thầy giáo cũng bằng thừa. Du Tinh vội kéo Điền Điền, tiếp tục truy hỏi: ”Kẻ thù mà cậu vừa nói, rốt cuộc chuyện là thế nào vậy?”

Ánh mắt Điền Điền u ám: ”Du Tinh, cậu cũng biết nhà tớ chỉ có hai mẹ con, bố tớ đã sớm qua đời.”

”Ừm! Tớ biết. Cậu nói với tớ, bố cậu mất trong một vụ tai nạn ô tô năm cậu mười tuổi.”

”Trong bữa tiệc tối qua, một trong số họ chính là kẻ đã đã đâm vào bố tớ năm xưa.”

Vì đã nhắc đến nên Điền Điền kể lại toàn bộ sự việc tối qua cho Du Tinh nghe. Du Tinh gầm gừ. ”Điền Điền, cậu thật lợi hại! Không nói câu nào mà cho hắn ngay một cái tát. Có lẽ lúc đó, Liên Gia Kỳ bị cậu đánh cho ngớ ngẩn rồi ấy chứ! Chắc chắn hắn có nằm mơ cũng không ngờ một người đẹp được mời đến tiếp khách lại cho hắn một cái bạt tai nổ đom đóm mắt như vậy. Những kẻ có tiền như hắn thường ngày vẫn quen được những người đẹp như hoa như ngọc tôn sùng ngưỡng mộ mà.” Tuy nhiên, ngay sau, đó cô liền thở dài than vãn: ”Tiếc thật! Cái tát này cũng làm mất công việc của cậu rồi. Điền Điền, cậu xin việc ở công ty người mẫu này phải nộp phí đào tạo đúng không? Bây giờ không làm nữa, tiền cũng không đòi lại được. Thế chẳng phải là mất trắng sao?”

Điền Điền vừa nói với Du Tinh rằng, cái tát mà cô dành cho Liên Gia Kỳ không những không khiến cô mất việc mà còn đem lại cơ hội chụp poster quảng cáo thì Du Tinh gần như hét lên: ”Thật không? Điền Điền, cậu thật quá may mắn đấy!”

May mắn ư? Điền Điền nghĩ, có vẻ là có chút may mắn thật! Buổi sáng ở công ty, vì cô bất ngờ nhận được cơ hội chụp hình nên không ít đồng nghiệp ghen tị, đặc biệt là Sa Mỹ. Cô nàng tiếc đứt ruột: ”Thật không ngờ một cái tát của em lại có thể mở ra một chân trời mới như vậy!”

Đúng thế. Sau khi đánh Liên Gia Kỳ, Điền Điền vốn định thôi việc. Ai ngờ, không những không phải nghỉ việc mà còn có cơ hội nhận được một công việc tốt hơn. Cơ hội này đều là do cái tát đó đem lại. Điều này… có thể coi là bố cô ở trên trời đã ngầm phù hộ cô không nhỉ?