Mèo hoang 2.2

“Kiểm hàng.” Người đàn ông nói ngắn gọn nhưng nhiều ẩn ý.

Trong lòng Tô Di khẽ run rẩy, thấy rõ khuôn mặt anh tuấn, nghiêm nghị của anh ta đang dừng ngay trước bắp đùi cô. Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm không rời… Bỗng nhiên, từ nơi đó truyền đến một cơn đau nhức, không để cho cô có bất cứ hành động nào, ngón tay của anh ta đã gọn ghẽ tiến vào. Cô mở to mắt nhìn sửng sốt. Có vẻ như trong nháy mắt, cái đầu gỗ của cô đã kịp thời phản ứng chiều theo ý anh ta. Anh ta liền nở nụ cười lạnh như băng, ngón tay vẫn ở trong cơ thể cô ve vuốt, tìm đến điểm nhạy cảm mà không ngừng xoa nắn.

Giọng nói của anh ta trở nên trầm thấp và khàn đục: “Chưa từng hầu hạ đàn ông?”

Cô lặng lẽ đáp: “Đây là lần đầu tiên. Ngài có hài lòng không?”

Người đàn ông bỗng nhiên trầm mặc. Ngón tay tiến sâu vào trong cơ thể cô, từ một ngón, hai ngón… đến ba ngón. Cô đau đớn, khẽ thở dốc, nhưng anh ta nhắm mắt làm ngơ. Bàn tay của anh ta dễ dàng chế trụ cánh tay cô, áp chặt trên đỉnh đầu. Cô nhìn theo khuôn mặt anh ta đang dần cúi xuống ngực mình. Hơi rượu nhàn nhàn vấn vít quanh người Tô Di. Mái tóc ngắn của anh ta rối bù, có vài sợi lòa xòa trước trán, gò má áp chặt xuống bộ ngực căng tròn của cô. Anh ta bắt đầu cắn nụ hoa đỏ hồng e ấp, khiến cô hơi đau rồi ngay sau đó, cảm giác tê dại nhanh chóng xâm chiếm cơ thể.

Dưới sự kích thích cả trên và dưới, khuôn mặt Tô Di vốn tái nhợt dần dần ửng hồng. Cô cắn chặt môi dưới để không bật ra thành tiếng dưới sự khiêu khích mãnh liệt của anh ta. Cảm giác run rẩy càng lúc càng tăng, Tô Di chỉ cảm thấy không thể khống chế bản thân mình được nữa. Từ nơi sâu thẳm trong cơ thể, một dòng nước ấm chảy ra, càng lúc càng mãnh liệt. Ngón tay của người đàn ông chậm rãi rút ra. Bờ môi anh ta cũng rời khỏi bầu ngực cô. Cô cuộn tròn trên giường, ngẩng đầu nhìn anh ta. Anh ta rút một tờ khăn giấy ở cạnh giường, cẩn thận lau khô ngón tay mình. Khi Tô Di nhìn thấy vẻ mặt anh ta thì trong lòng kinh hãi.

Hoàn toàn không một chút dục vọng.

Sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt bình thản, không hề có chút cảm xúc nào cho thấy anh ta vừa phải đè nén dục vọng trong cơn cao trào. Dường như tâm hồn của anh ta vẫn luôn thờ ơ, lạnh lùng như chính con người anh ta vậy. Đối với cô, chỉ là sự tùy ý chiếm đoạt.

Kiểm tra hàng. Đúng như những gì anh ta nói, anh ta chỉ kiểm tra chứ không hề có dục vọng. Trong mắt anh ta, cô chẳng qua cũng chỉ rẻ mạt, thấp hèn như loài chó mèo hoang, không hơn không kém. Là do cô vẫn còn quá ngây thơ nên mới coi việc “kiểm tra hàng” này là một điều ô nhục, mới có thể chỉ trong phút chốc đã rã rời thân xác.

“Thế nào?”

Khi anh ta sắp rời khỏi phòng, cô bỗng cất tiếng hỏi: “Kết quả kiểm tra hàng… thế nào?”

Chỉ thấy anh ta thoáng dừng bước, không trả lời, rồi cánh cửa nặng nề đóng chặt lại. Tô Di ngồi giữa căn phòng trống trải sáng rực ánh đèn, ngơ ngác nhìn cánh cửa khép chặt, không biết tự lúc nào, nước mắt không ngừng thi nhau rơi xuống. Cô ngẩng đầu nhìn ánh trăng rực rỡ, sáng ngần bên ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ nhếch, nở nụ cười ảm đạm, thê lương.

 

Sau đêm đó, Tô Di phải sống những tháng ngày lo sợ, bất an mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước. Từ lâu, cô đã đoán được thân phận của người đàn ông kia, nhưng từ hôm đó, cô vẫn chưa có cơ hội gặp lại anh ta. Ở thành phố Hy Vọng này, anh ta chính là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, một tay che trời, thâu tóm cả hai phái chính tà. Nhưng như thế càng khiến cô cảm thấy sợ hãi hơn. Cô đã dùng chính thân thể của mình để đánh đổi lấy mạng sống. Anh ta mới chỉ “kiểm tra hàng” mà không hề có ý muốn “chiếm đoạt”. Cô cũng tuyệt đối không vọng tưởng rằng, một ngày nào đó, anh ta sẽ thả cô ra hoặc để cô làm người phụ nữ của mình.

Sự chờ đợi của cô sẽ có kết cục như thế nào đây?

Không chỉ cô mà còn rất nhiều người khác cũng muốn biết câu trả lời.

Chân Hoàn 7.2

Tôi chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ ngắm nghía, lựa chọn mấy mẫu hoa để thêu, thản nhiên đáp: “Như thế mới thể hiện được sự sủng ái của Hoàng thượng dành cho nàng ta chứ!” Sau đó chẳng ai lên tiếng nữa, trong phòng hoàn toàn tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng than nổ lách tách. Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió bấc gào rít tái tê, át tiếng cười nói, ca hát đang dần lùi xa. Giọng cười của nàng ta nghe thật kiêu ngạo, vang dội trong đêm tuyết tịch mịch, len lỏi qua vĩnh hạng và vô số cung điện trải dài vô tận trong hậu cung…

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng xe Phượng Loan Xuân Ân, âm thanh đó cũng êm tai lắm. Tôi không biết tiếng xe đi suốt dọc đường sẽ thu hút được bao nhiêu lỗ tai và ánh mắt của các nữ nhân trong cung cấm. Cỗ xe tưởng như nhỏ bé ấy đè nặng bao nhiêu chờ mong, thất vọng, nước mắt và tiếng cười của bao thiếu nữ. Vào rất nhiều buổi chiều trong cung cấm, họ lặng lẽ đứng trong vườn, chờ đợi đến khi trăng lên cao tận đỉnh đầu, chỉ mong đợi được đến lúc cỗ xe Phượng Loan Xuân Ân dừng trước cửa cung, đưa mình đến tẩm cung của Hoàng đế.

Còn nhớ thuở nhỏ, tôi thường theo đại ca ngồi đọc bài Phú cung A Phòng của Đỗ Mục dưới cửa sổ chái tây, có mấy câu giờ nhớ lại mà sởn gai ốc: “Đám khói tà tà, sấm động kinh hồn. Tiếng xe chạy qua, nào biết đi đâu. Ầm ầm ở xa, mong được vua nhìn. Da thịt dung mạo, làm đỏm làm duyên. Đứng chờ xa xa, mong được vua nhìn. Có kẻ trông ngóng, ba mươi sáu năm liền!” Ba mươi sáu năm, chỉ e đó là cả cuộc đời của bao nhiêu người con gái! Làm đỏm làm duyên, nữ nhân trong cung ai chẳng đẹp như tiên trên trời, chỉ có điều sắc đẹp là thứ không bao giờ thiếu trong hậu cung này. Mỗi ngày đều có nhan sắc khác mới lạ hơn xuất hiện, mỹ nhân cũ già đi, mỹ nhân mới lại đến, thân thể trẻ trung hơn, vầng trán trơn bóng, đôi môi đỏ hồng, ánh mắt long lanh, vòng eo mảnh khảnh… Việc bọn họ làm nhiều nhất, quen thuộc nhất chẳng qua là “đứng chờ xa xa, mong được vua nhìn” mà thôi. Ở chốn hậu cung này, nữ nhân không được Hoàng đế sủng hạnh chẳng khác gì hình nhân giấy không có sinh mệnh, ngay cả gió thu ngẫu nhiên lướt qua cũng có thể quật ngã. Nhưng người được Hoàng đế sủng ái thì có thể cao gối ngủ ngon được chăng? Chỉ e ngày tháng của bọn họ còn đáng lo âu hơn những nữ nhân vô sủng kia, “lấy sắc giữ chân người, tốt đẹp được bao lâu”? Bọn họ càng sợ hãi cảnh bị thất sủng, càng sợ hãi cảnh già đi, càng sợ hãi có nữ nhân khác đẹp hơn, mỹ lệ hơn xuất hiện. Nếu không có tình yêu, sủng hạnh của đế vương cũng chẳng bền hơn giấy mỏng là bao. Nhưng tình yêu của bậc đế vương là thứ hiếm hoi nhất, thiếu thốn nhất trong hậu cung rộng lớn. Nữ nhân trong cung sẵn sàng vì địa vị, vinh hoa, ân sủng đi lấy lòng Hoàng đế, nhưng vì tình yêu thì… có ai nghe nói đến hay chưa…

Tôi chỉ cảm thấy đầu óc nhức nhối, khó chịu, bèn buông kim thêu xuống, nói với Hoán Bích: “Mùi than này khó ngửi quá, khiến ta nhức cả đầu, ngươi đi lấy trầm thủy hương lại đây!”

Hoán Bích chần chừ một lát rồi thưa: “Tiểu thư, phần hương tháng này vẫn chưa được lấy về, đã trễ mấy ngày rồi, để nô tỳ sai người đi hỏi thử xem sao!”

Tôi lập tức biết được lý do, nhất định người ở Nội vụ phủ khinh tôi vô sủng nên đã cắt xén phần của tôi. “Mấy ngày nay tuyết lớn, có thể người trong Nội vụ phủ lười biếng nên chậm trễ vài ba ngày thôi. Không sao, giờ có sẵn thứ hương nào thì cứ lấy ra đốt trước đã!”

Hoán Bích vâng dạ rồi vội vàng chạy ra lấy hương, vừa đến cửa đã “ôi chao” một tiếng kinh ngạc. “Thuần Thường tại, sao người lại đứng ở đầu gió một mình thế này, không sợ cảm lạnh sao? Xin mời vào!”

Tôi nghe thế thì lấy làm lạ, vội đứng dậy ra ngoài đón. Quả nhiên Thuần Thường tại đang đứng trước cửa cung, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh, hai gò má tái nhợt, ngẩn ngơ không nói được tiếng nào. Tôi vội vã hỏi han: “Thuần Nhi, sao chỉ có mình muội đứng đây?”

Thuần Thường tại nghe tôi hỏi mới chầm chậm quay đầu lại, đôi mắt từ từ đảo một vòng, sắc mặt chợt biến đổi rồi òa lên khóc thành tiếng: “Hoàn tỷ ơi, muội sợ lắm!”

Tôi thấy tình hình không ổn, vội kéo nàng ta vào buồng sưởi, rồi bảo Tinh Thanh lấy lồng ấp đặt vào lòng nàng ta để sưởi ấm cơ thể, gọi Phẩm Nhi đem canh sữa nóng hổi đến hầu nàng ta uống cạn rồi mới từ từ hỏi thăm ngọn ngành.

Thì ra sau khi dùng cơm tối, tuyết rơi nhỏ lại, Sử Mỹ nhân đến chỗ Thuần Thường tại dùng cơm tối xong đang định hồi cung, Thuần Thường tại bèn tiễn nàng ta đi một quãng. Trời tối đường trơn, thắp đèn lồng dẫn lối, ai ngờ đèn lồng giấy trong tay cung nữ của Sử Mỹ nhân đột nhiên bị gió thổi cháy bùng lên, đúng lúc Diệu Âm nương tử ngồi trên xe Phượng Loan Xuân Ân đi qua, ngựa kéo xe thấy lửa thì hoảng sợ, dù ngự mã đã được huấn luyện kĩ càng, xa phu cũng phát hiện ra từ sớm nhưng vẫn khiến Diệu Âm nương tử ngồi trong xe bị chấn động một phen. Vốn chẳng phải chuyện gì to tát nhưng Diệu âm nương tử khăng khăng không chịu bỏ qua, Sử Mỹ nhân ỷ mình vào cung sớm hơn, địa vị còn cao hơn Diệu Âm nương tử, thêm vào đó, gần đây Diệu Âm được sủng ái, trong lòng Sử Mỹ nhân đã không vui, giọng điệu chẳng mấy dịu dàng. Diệu Âm nương tử trong lúc tức giận liền sai Dịch Đình lệnh bắt Sử Mỹ nhân giam vào Bạo thất. Tôi nghe kể mà bất giác rùng mình. Bạo thất là nơi giam giữ, hành hạ các phi tần bị phế truất hay cung nga phạm lỗi. Sử Mỹ nhân chưa bị phế truất, lại không phải là cung nữ, sao có thể bị giam vào Bạo thất được?

Tôi hấp tấp hỏi lại: “Đã đi thỉnh ý chỉ của Hoàng thượng hay Hoàng hậu chưa? Chẳng lẽ Hoàng thượng và Hoàng hậu không ai nói gì sao?”

Thuần Thường tại ngơ ngác lắc lắc đầu, giơ tay lau lệ, đáp: “Nàng ta… Diệu Âm nương tử nói chuyện nhỏ không cần làm phiền đến Hoàng thượng và Hoàng hậu, nếu kinh động đến Hoàng thượng, Hoàng hậu thì sẽ lôi Dịch Đình lệnh ra trị tội.”

Tôi càng cảm thấy bất ngờ hơn, Diệu Âm nương tử không có lệnh của đế hậu, tự hạ lệnh bắt cung tần giam vào Bạo thất, ngang ngược như thế là cùng!

Khóe môi tôi từ từ cong lên thành nét cười nhưng sau đó lại lập tức khôi phục lại vẻ thản nhiên, trầm tĩnh như thường. Hành động ỷ được sủng ái mà kiêu ngạo, nói năng không cẩn thận như vậy, chỉ e khí số đã đến lúc tận rồi.

Tôi an ủi Thuần Thường tại hồi lâu rồi lệnh cho Tiểu Liên Tử và Phẩm Nhi tiễn nàng ta về cung. Thật cũng tội cho nàng ta, còn nhỏ như vậy đã phải vào thâm cung đối diện với nỗi khiếp sợ thế này.

Sáng sớm hôm sau, My Trang và Lăng Dung vội vã sang chỗ của tôi. Tôi đang dùng bữa sáng, thấy bọn họ đến liền cười, mời mọc: “Lỗ mũi thính thật đấy! Hai người biết Cận Tịch vừa nấu xong món cháo bột tủy bò nên sáng sớm tinh mơ đã chạy đến đây sao?”

My Trang lên tiếng trách móc: “Cả hoàng cung này chắc chỉ còn mỗi muội là thoải mái, vui vẻ được thôi. Bên ngoài đang náo loạn ầm ầm kia kìa!”

Tôi húp một ngụm cháo rồi cười tủm tỉm, hỏi lại: “Thế nào? Đến tỷ cũng có lúc không kiềm chế được nữa sao?”

Lăng Dung hỏi: “Đêm qua tỷ có nghe thấy tiếng ca không?”

Tôi tủm tỉm cười. “Đương nhiên có. Diệu Âm nương tử quả là danh bất hư truyền, giọng hát thực sự làm lay động lòng người.”

My Trang lẳng lặng không nói, hồi lâu sau mới thốt lên: “Ỷ sủng mà kiêu, nửa đêm hát lớn! Ả ta còn dám tự tiện hạ lệnh tống Sử Mỹ nhân từng ở cùng cung với muội vào Bạo thất nữa!”

Tôi cười nhạt. “Đó là chuyện tốt ấy chứ!”

“Chuyện tốt ư?” My Trang hơi cau mày, mặt Lăng Dung lộ vẻ nghi hoặc, chẳng hiểu gì.

“Ả ta bất ngờ được sủng ái đã khiến mọi người trong hậu cung bất mãn rồi, lại không biết giữ ý tứ, ỷ sủng mà kiêu, chẳng phải tự tìm đường chết hay sao? Tự tìm đường chết dù sao cũng tốt hơn là đợi đến ngày ả ta chèn ép, buộc tỷ phải đích thân ra tay, có phải không?” Tôi tiếp tục giải thích: “Ả không biết cẩn thận giữ gìn, tư chất như thế có thể coi là ngu xuẩn, loại người như thế sẽ không thể uy hiếp được địa vị của tỷ. Đại khái là tỷ có thể kê cao gối ngủ ngon rồi.” Tôi nhấc chung trà lên. “Chuyện vui như vậy có đáng để tỷ uống trọn chung trà này hay không?”

My Trang vẫn còn lo âu. “Tuy nói như vậy nhưng Hoàng thượng vẫn chưa lên tiếng trừng trị ả ta cơ mà! Huống gì ả còn thân thiết với Hoa Phi nữa.”

Tôi thản nhiên đáp: “Đó là chuyện sớm muộn mà thôi! Chuyện ngày hôm qua đã ảnh hưởng đến thể diện của đế hậu, làm rối loạn trật tự tôn ti trong hậu cung, dù Hoa Phi có muốn bảo vệ ả cũng không được. Huống chi Hoa Phi thông minh như vậy, sao chịu nhúng tay vào vũng nước đục này làm gì?”

Lăng Dung tiếp lời: “Chỉ e ả ta được sủng ái như vậy, Hoa Phi ngoài mặt tuy vẫn vui vẻ nhưng trong lòng cũng cảm thấy khó chịu khôn nguôi, sao có thể chịu ra tay giúp đỡ ả ta cơ chứ?” Nói xong, nàng ta bèn nhấc chén lên, cười nói: “Lăng Dung lấy trà thay rượu, uống cạn chén này trước vậy!”

Mặt My Trang dãn ra, cười nói: “Vậy thì tỷ cũng không từ chối thịnh tình của các muội!”

Quả nhiên, đến trưa, Hoàng đế hạ chỉ, thả Sử thị ra khỏi Bạo thất, đồng thời ban thưởng để an ủi. Ngoài ra, còn trách mắng Dư thị, buộc ả phải đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm một tuần, tước bỏ phong hiệu Diệu Âm. Tuy ả ta vẫn còn là chính thất phẩm nương tử nhưng mất đi phong hiệu thì địa vị cũng chẳng được coi trọng như xưa nữa.

 

Mèo hoang 2.1

Chương 2: Vật hiến tế

 

Bên ngoài cửa sổ, cả thành phố sáng rực ánh đèn tựa như một bức tranh phong cảnh tĩnh lặng mà diễm lệ, khiến căn phòng vốn tràn ngập hơi thở nam tính lạnh lẽo của người đàn ông kia cũng trở nên bình lặng và ấm áp lạ thường.

Tô Di ngồi bên mép giường, nhìn dòng nước đen sâu thẳm phía lưng chừng núi bên ngoài căn biệt thự, ngẩn ngơ đến đờ đẫn. Ngày hôm qua, khi đối mặt với người đàn ông đang nắm trong tay sinh mệnh của mình, cô chẳng biết bản thân đã lấy đâu ra dũng khí để trả lời anh ta như vậy. Cô nói: “Tôi chỉ có duy nhất một thứ. Anh có bằng lòng không?”

Người đàn ông đó không nói một lời, xoay người, chui vào trong xe. Cùng lúc đó, bọn thủ hạ của anh ta lập tức trói chặt hai tay, hai chân cô, ném vào cốp sau. Có lẽ do đã quá căng thẳng và mệt mỏi, trong cốp xe lại tối tăm và ngột ngạt nên chẳng mấy chốc, cô đã thiếp đi. Lúc tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong bồn tắm, xung quanh không có ai, chỉ thấy một chiếc áo choàng tắm kiểu nữ còn mới và một đĩa bánh mỳ. Cô ăn ngấu nghiến, chẳng mấy chốc, đĩa bánh đã hết sạch. Sau đó, cô khoan khoái nhảy vào bồn, tắm rửa sạch sẽ. Tô Di tự nhủ, đây là lần đầu tiên kể từ khi lưu lạc đến đây cô được ăn no và tắm rửa sạch sẽ đến vậy. Đây là tất cả những gì cô cần nhất lúc này.

Cuối cùng, đúng lúc cô đang ngồi tựa bên giường, mệt mỏi muốn thiếp đi thì cửa phòng bỗng nhiên bật mở. Đèn điện được bật lên, trong nháy mắt, căn phòng sáng tỏ lạ thường. Cô nheo mắt để thích nghi với ánh sáng, lúc mở mắt ra liền nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng, kiên định ngày hôm qua đang đứng trước cửa, nhìn về phía mình. Không giống tối qua, hôm nay, anh ta mặc trên người bộ đồng phục quân cảnh màu đen tuyền với những chiếc khuy màu vàng kim nổi bật, được cài ngay ngắn, chỉnh tề đến tận cổ, làm tôn lên vẻ uy nghiêm, lạnh lùng trên gương mặt anh tuấn. Anh ta khác hẳn những người đàn ông mà Tô Di từng gặp. Cặp lông mày đen nhánh, sống mũi cao thẳng, đôi môi dày, đó là một vẻ đẹp vừa cường tráng vừa cương nghị. Mà khi anh ta liếc đôi mắt đen láy, sâu thẳm về phía Tô Di, dù không cần nói tiếng nào cũng có thể khiến cô phải giật mình hoảng sợ.

Anh ta giơ tay, cởi từng khuy áo trên bộ đồng phục quân cảnh. Tô Di chưa từng hầu hạ bất cứ ai, nhưng khi bước chân vào thế giới hoàn toàn khác biệt này, cô đã học hỏi được rất nhiều điều. Cô lập tức bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc áo khoác anh ta vừa cởi. Xộc thẳng vào mũi cô là mùi rượu nhàn nhạt. Anh ta vừa uống rượu ư? Điều này khiến Tô Di chợt cảm thấy chột dạ, kinh hãi. Cô vô thức ngẩng đầu, nhìn lên gương mặt người đàn ông đó, lại bắt gặp đôi mắt sâu thăm thẳm mà sáng trong không gì sánh được đang nhìn chằm chằm về phía mình. Có lẽ nào, đây chính là mệnh lệnh không lời của anh ta?

Tô Di đưa đôi tay trắng nõn, sạch sẽ của mình đến gần, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Ánh mắt bức người của anh ta đang ở phía trên đỉnh đầu cô, khiến cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào khuôn ngực anh ta. Cô giúp anh ta cởi xong chiếc sơ mi, bộ ngực rắn chắc, dẻo dai ngay lập tức lộ ra trước mặt. Trên cổ anh ta còn đeo một sợi dây chuyền kim loại, thoạt nhìn có vẻ rất cũ kĩ, mặt dây chuyền là một bảng hiệu kim loại nhỏ hình vuông. Một vết sẹo dữ tợn màu đỏ tươi kéo dài từ ngực xuống đến tận phần hông bên phải. Hai tay Tô Di run rẩy, khẽ sờ tay vào làn da nơi hông anh ta. Nhưng đúng lúc này, tay cô đã bị một bàn tay to khỏe nắm lấy. Ngay sau đó, ngón tay anh ta khẽ khàng nâng cằm cô lên.

“Thưa ngài…” Cô cảm thấy luống cuống. Bởi lưu lạc trên vùng đất này đã nửa năm nay nên trông cô có vẻ hốc hác, khuôn cằm gầy và nhọn hoắt, lúc này ở trong tay anh ta, trông lại càng nhỏ bé kỳ lạ. Gương mặt điển trai, sắc sảo của anh ta gần ngay trong gang tấc, lạnh lẽo mà trầm tĩnh đến bức người. Một giây sau đó, anh ta chợt buông cô ra, xoay người, đi về phía chiếc sofa đối diện giường lớn. Cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, không biết phải làm thế nào.

Người đàn ông tựa vào sofa, một tay đặt lên tay vịn, tay kia rút ra một điếu thuốc rồi châm hút. Từng vòng khói lượn lờ trong không khí, anh ta lười nhác cất giọng trong trẻo mà lạnh lùng: “Lên giường đi!”

Tim Tô Di đập còn nhanh và mạnh hơn lúc trước, cô liền ngồi trở lại mép giường.

“Cởi ra!”

Đầu óc Tô Di trong nháy mắt trở nên hoàn toàn trống rỗng. Cô những tưởng quá trình này có thể nhanh chóng kết thúc, ai ngờ đó mới chỉ là khúc dạo đầu đầy nhục nhã. Cô lấy lại bình tĩnh, bàn tay run rẩy cởi từng nút thắt trên áo choàng tắm. Thân thể của người con gái hoàn toàn bị phơi bày, Tô Di xấu hổ, co ro ngồi bên mép giường, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo, sạch sẽ cúi gằm. Không cố ý ngăn trở tầm mắt của anh ta nhưng hai tay cô lại không tự chủ mà che đi nơi tư mật của mình. Người đàn ông chỉ chăm chú nhìn cô mấy giây, sau đó dụi tắt điếu thuốc lá vào chiếc gạt tàn.

“Không nhìn rõ.” Giọng nói hết sức bình thản.

Tô Di chỉ cảm thấy bao nhiêu máu trong người đều dồn hết lên mặt, cơ thể lập tức lạnh toát. Xung quanh vô cùng yên tĩnh nhưng cô lại nghe thấy một giọng nói sắc nhọn đang không ngừng gào thét bên tai mình: “Tô Di, mày còn có thể nhục nhã hơn nữa sao?”

Cô chậm rãi ngả người xuống giường, trân trân nhìn trần nhà màu xám bạc, đẹp đẽ mà tăm tối. Cô khẽ tách hai chân… Cho dù không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta lúc này nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sáng quắc đang dán chặt vào nơi tư mật của mình, dò xét một cách kĩ càng. Yên tĩnh, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Cô duy trì tư thế nhục nhã đó hồi lâu mới nghe thấy tiếng bước chân anh ta từ từ lại gần.