Những tháng năm hổ phách 3.2

Ngoài mấy loại kẹo này, Tần Chiêu Chiêu chưa được nếm qua loại kẹo nào khác. Chiếc kẹo Kiều Mục đánh rơi trong bụi cỏ được gói rất đẹp, không dùng giấy gói ba màu lòe loẹt tầm thường như kẹo hoa quả rẻ tiền, cũng không gói bằng giấy bóng kính, chỉ có một lớp giấy bọc màu trắng đơn giản in hình một chú thỏ trắng xinh xắn.

Trên vỏ kẹo còn in ba chữ nhưng cô chưa nhận được hết mặt chữ, chỉ nhìn ra mỗi một chữ “Đại” (lớn). Đưa kẹo lên hít một cái, mùi sữa thơm ngọt xộc tới mũi, bóc vỏ ra thấy bên trong còn một lớp giấy rất mỏng trong suốt dính chặt lấy chiếc kẹo. Cô bé cố bóc sạch lớp giấy nhưng không được, không nhịn được mùi sữa dụ hoặc, chẳng quan tâm nhiều, cô nhét luôn viên kẹo vào miệng. Trước kia cô bé vẫn ăn kẹo như vậy vì vỏ kẹo hoa quả thường dính chặt vào kẹo không bóc ra được, chỉ có cách ngậm vào miệng chờ giấy tách ra khỏi kẹo rồi nhả vỏ kẹo ra sau.

Nhưng lạ là viên kẹo này không cần nhả vỏ, vừa đưa vào miệng làlớp giấy tự tan ra, sau này cô bé mới biết loại giấy này được gọi là giấy gạo nếp, có thể ăn luôn không cần bóc. Lớp giấy gói trong suốt tan mất, vị sữa ươm đầy khoang miệng, ngọt ngào đến mức Tần Chiêu Chiêu tưởng chừng có thể nuốt luôn cả lưỡi mình. Ngon quá! Tại sao lại có loại kẹo ngon đến vậy? Đến khi đã ăn gọn cả viên kẹo rồi mà vị sữa vẫn còn lưu mãi trong miệng.

Ăn hết viên kẹo, Tần Chiêu Chiêu cẩn thận cất vỏ kẹo thật kỹ. Tan học là chạy một mạch về nhà, vừa thở hổn hển vừa hỏi mẹ: “Mẹ à, nếu cả hai môn thi giữa kỳ con đều được 100 điểm thì mẹ thưởng cho con nhé!”[1]

“Được, nếu cả hai môn đều được 100 điểm, muốn thưởng gì cũng được.”

Cô bé liền tức tốc lôi vỏ kẹo cất kỹ ra đưa mẹ: “Con muốn ăn kẹo này, ngon lắm mẹ ạ!”

Vừa nhìn thấy vỏ kẹo mẹ cô bé thoáng giật mình: “Đây là kẹo sữa Thỏ Trắng[2], con lấy đâu ra thế?”

Tần Chiêu Chiêu liền ríu rít như chú chim nhỏ kể lại chuyện nhặt được viên kẹo giữa đường cho mẹ nghe, còn nhấn mạnh lại: “Kẹo này ngon lắm, rất rất ngon.”

Ngày ấy kẹo sữa Thỏ Trắng là thứ đồ xa xỉ, người bình thường không nỡ bỏ chừng đó tiền mua loại kẹo ngon như thế làm đồ ăn vặt cho con cái. Tần mẹ bèn nghĩ cách lừa con gái: “Chiêu Chiêu à, loại kẹo Thỏ Trắng này chỉ ở Thượng Hải mới có thôi, thành phố mình không ai bán đâu. Hay mẹ mua kẹo xốp cho con nhé, mua nửa cân có được không?”

Nếu là trước kia được mẹ hứa mua cho nửa cân kẹo xốp hẳn Tần Chiêu Chiêu sẽ vui mừng như mở cờ trong lòng. Nhưng giờ đã trót nếm qua kẹo Thỏ Trắng rồi, món kẹo xốp kia không thể thỏa mãn cô bé được nữa. Cô nhóc được phen thất vọng liền bù lu bù loa ầm ĩ: “Không đâu, con không cần kẹo xốp. Con muốn ăn kẹo sữa Thỏ Trắng cơ. Tại sao mẹ không phải người Thượng Hải? Sao ông bà ngoại không ở Thượng Hải chứ?”

Cô bé khóc lóc ăn vạ mẹ rất lâu, tới tận khi ba tăng ca trở về, vừa nghe qua câu chuyện ba cô liền tức giận trừng mắt: “Ranh con to gan thật, còn muốn mẹ là người Thượng Hải để mua kẹo Thỏ Trắng cơ đấy. Còn không biết điều nữa đừng trách tao tống cổ về quê làm con bác cả, đến lúc ấy kẹo xốp cũng chẳng có mà ăn đâu.”

Nghe đến đây Tần Chiêu Chiêu đành âm thầm nín khóc. Dẫu cô bé còn nhỏ nhưng cũng thừa hiểu mình may mắn hơn hẳn các con nhà bác cả. Các anh chị họ ai nấy đều hâm mộ cô được sống giữa thànhphố, còn được mặc váy có nơ cánh bướm, còn được ăn kẹp xốp nữa, giống như cô vẫn hâm mộ Kiều Mục vậy. Đã không thể được như Kiều Mục thì chớ nên chọc tức ba nếu không sẽ bị đuổi về quê như anh chị họ.

Nhiều năm sau, Tần Chiêu Chiêu đã lớn vô tình được được một đoạn trong sách thế này: “Đời người tựa kiếp hoa bay, sinh cùng một cội, nở chung một cành, cánh rơi thềm ngọc cánh sa bờ rào… Sang hèn khác chốn, biết tại nơi nao![3]

Gấp sách lại rồi nhưng Tần Chiêu Chiêu vẫn vấn vương mãi nỗi băn khoăn: Tại sao cùng là con người lại có sang có hèn khác nhau?

Đúng thật nhỉ, tại sao chứ? Vì sao có người may mắn sinh ra giữa gác tía lầu son, lại có người bất hạnh sống trong cảnh bần cùng khốn khó? Rút cục vận mệnh là gì chứ? Giữa mênh mang hỗn độn rút cục vận mệnh do ai an bài?

Vô phương giải đáp, câu hỏi về khởi nguyên vận mệnh vẫn là bí ẩn không lời đáp suốt mấy ngàn năm lịch sử loài người.

Biết chắc rằng ba mẹ sẽ không mua kẹo Thỏ Trắng cho mình, nên từ đó mảnh giấy gói kẹo kia trở thành báu vật của Tần Chiêu Chiêu, được cô bé cẩn thận cất ở nơi trang trọng nhất.

Ngày đó mấy cô nhóc cấp một vẫn thường sưu tầm giấy bọc kẹo rồi mang ra khoe và so với nhau xem ai sưu tầm được nhiều vỏ kẹo đẹp nhất. Vỏ kẹo Thỏ Trắng của Tần Chiêu Chiêu vừa đưa ra đã khiến các bạn sửng sốt, mang về cho cô bé rất nhiều ánh mắt hâm mộ tột độ.

Có điều được ngưỡng mộ cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, người xưa vẫn có câu: “Thất phu vô tội, hoài bích kì tội”  nghĩa là người thường vốn chẳng có tội, mang theo vật quý bên mình thành ra có tội. Vỏ kẹo bảo bối của Tần Chiêu Chiêu chẳng may bị lớp trưởng Hạ Cầm nhìn trúng. Hạ Cầm muốn dùng năm vỏ kẹo bóng kính để đổi lấy vỏ kẹo này của Tần Chiêu Chiêu, đương nhiên Tần Chiêu Chiêu không chịu. Vì thế, Hạ Cầm liền lợi dụng quyền lực của lớp trưởng kéo tất cả con gái trong lớp về phe mình, không ai được chơi với Tần Chiêu Chiêu nữa.

Trẻ con ngày đó khá lợi hại, cả đám trẻ lớn cùng nhau, chơi chung với nhau, trong quá trình chơi đùa những đứa có khả năng cá nhân vượt trội sẽ sớm bật lên trở thành người lãnh đạo, là trùm của của đám trẻ. Những đứa nhóc này đều dũng cảm, thông minh, sáng dạ dễ dàng khiến bọn trẻ khác nhất mực nghe theo, nếu không đông người lắm ý như vậy vốn dĩ đâu thể chơi chung được với nhau.

Hạ Cầm chính là một đứa trẻ thuộc hàng “trùm” như vậy, con gái trong lớp luôn răm rắp nghe lời cô bé, cô nói không được chơi với ai là tất cả sẽ xúm lại bỏ mặc người đó. Vì chiếc vỏ kẹo này mà Tần Chiêu Chiêu bị tất cả con gái trong lớp cô lập. Tan học chẳng còn ai rủ cô nhảy dây, đá cầu, tung bao cát nữa. Cô bé chỉ còn một mình thật buồn, thật tủi thân. Sau ba ngày, rút cục Tần Chiêu Chiêu cũng không chịu nổi nữa, đành chủ động mang vỏ kẹo Thỏ Trắng tới đổi cho Hạ Cầm. Đổi lấy năm chiếc vỏ kẹo bóng kính mình không thích, cũng là đổi lấy thiên hạ thái bình.

Cực chẳng đã mất đi vỏ kẹo quý giá khiến Tần Chiêu Chiêu bé nhỏ vô cùng khó chịu, năm ấy tuổi còn nhỏ cô bé chưa hiểu được thế nào gọi là nhẫn nhịn cho đi những thứ mình yêu quý, chỉ biết rằng cảm giác khi mất đi thứ quý báu là vô cùng, vô cùng khổ sở.

 

 

[1] Cấp tiểu học ở Trung Quốc thi hai môn Ngữ văn và Toán, sử dụng thang điểm 100.

[2] Nhãn hiệu của hãng sản xuất bánh kẹo Quan Sinh Viên, bắt đầu xuất hiện ở Thượng Hải năm 1943 và sớm nổi tiếng thế giới. Ngày 26/9/2008, loại kẹo phải dừng tiêu thụ do phát hiện hàm lượng hóa chất melamine cao gấp 6 lần mức cho phép trong sản phẩm. Sinh thời đây là loại đồ ăn nhẹ mà thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai vô cùng yêu thích.

[3]Lấy ý từ “Vô thần luận” của Phạm Chẩn.

 

Advertisements

Mèo hoang 10.1

Chương 10: Nội tâm ban đầu

 

Đám đàn ông trầm mặc vài giây, có người khẽ thốt một tiếng: “Tốt lắm!” Ngay sau đó là hàng loạt tiếng hô phụ họa, những lời khen ngợi không ngớt vang lên. Ánh mắt bọn họ nhìn cô đã hiền hòa hơn, cảm thông hơn.

Bọn họ vốn chỉ coi cuộc tỷ thí này là một trò vui, việc cô bị thương ngay từ đầu trận cũng chỉ khiến bọn họ thêm phần hưng phấn. Nhưng khi cô càng lúc càng có nhiều vết thương lại vẫn đứng sừng sững, không chịu khuất phục khiến bọn họ phải nhìn cô bằng con mắt khác. Mà khi cô vừa bình thản vừa bi thương kể lại câu chuyện đời mình cùng dũng khí kiên cường muốn thay đổi vận mệnh lại khiến bọn họ thực sự xúc động hơn nữa. Bọn họ là đàn ông, vậy mà lại làm khó một cô gái như vậy. Đối với bọn họ, đó chỉ là một trò đùa vô hại, nhưng đối với cô, đó lại là niềm hy vọng về sinh tồn và danh dự. Thế nên, bọn họ chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn cô, trong lòng hết sức hổ thẹn.

“Cô sẽ được gia nhập không quân!” Lăng Tranh đi tới trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, ngữ khí kiên quyết, khẳng định một cách chắc chắn. Cơ hồ anh ta coi khinh mệnh lệnh của Hạm trưởng. Cùng lúc đó, một bóng người từ trong đám đông bỗng nhiên lao nhanh đến, chính là Lý Tích Trung. Anh ta luôn là người hiền lành nhất trong đội, giờ tự nhiên hành động như vậy, không khỏi khiến người khác cảm thấy kỳ quái. Anh ta kiên định đỡ Tô Di dậy, mặc kệ ánh mắt của mọi người, dìu cô về ký túc xá của phi công.

Tô Di tựa vào thành giường, Lý Tích Trung cúp điện thoại, nói với cô bằng giọng kính trọng: “Bác sĩ sẽ lập tức tới ngay!”

“Tôi không sao!”

“Tôi không ngờ cô lại có một quá khứ như vậy…” Lý Tích Trung dừng lại một lát. “Cô yên tâm, cậu ấy nhất định sẽ khuyên Hạm trưởng giữ cô lại.”

Tô Di nhìn anh ta, khuôn mặt tái nhợt khẽ nở nụ cười. “Là giả đó!”

“…” Lý Tích Trung đứng ngây người ở bên giường. “Cô nói vậy là có ý gì?”

“Tôi đã từng sống cuộc sống khổ cực ở Lam Qua, nhưng không phải sinh ra ở nơi đó.” Cô chậm rãi nói. “Cơ hội đến đây tòng quân cũng không phải do việc đỡ thay Thị trưởng hai viên đạn mà có được. Vết thương đó của tôi cũng không hề nguy hiểm tới tính mạng.”

Lý Tích Trung trợn tròn mắt. “Cô lừa chúng tôi sao?”

“Vậy anh cũng không lừa tôi sao?” Tô Di ôn nhu nói: “Anh là người của Mộ Tây Đình đúng không? Chẳng hay anh nằm vùng ở đây là có mục đích gì?”

Lý Tích Trung vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, rất nhanh sau đó liền nghi hoặc nhìn cô. “Ai cơ? Cô nói cái gì? Tôi nghe không hiểu.”

Cô chậm rãi nằm xuống giường, cơn đau dấy lên khiến cô khẽ thở dốc. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngước lên, cô yếu ớt nói: “Tôi xem anh là người của anh ta nên mới nói cho anh biết sự thật. Tôi nghĩ chúng ta coi như cùng một chiến tuyến, nên thành thật với nhau thì hơn.”

“…”

Tô Di nằm trên giường, thoạt nhìn, trông cô còn nhỏ yếu hơn một con kiến nhưng những lời nói của cô lại khiến Lý Tích Trung cảm thấy bối rối. “Liên Đạc thấy tôi là phụ nữ thì rất kinh ngạc. Nhưng khi được phái đến boong tàu đón tôi thì anh lại không có vẻ ngạc nhiên ấy, vì anh sớm đã biết tôi là phụ nữ. Ban nãy, anh là người đầu tiên lao tới đỡ tôi, cũng không phải là do anh tốt bụng gì mà chắc hẳn đó là những lời dặn dò của Mộ Tây Đình? Nhưng hình như anh làm việc vẫn có điểm chưa được, tôi bị đánh thê thảm như vậy…”

Lý Tích Trung nhìn chằm chằm cô đang không ngừng mở miệng nói, cuối cùng không nhịn nổi, phải chửi thầm một tiếng. Anh ta không ngờ cô lại chú ý tới từng chi tiết nhỏ như vậy.

“Sau này, coi như mọi người đã cùng chung một chiến tuyến.” Cô nói với giọng buồn buồn, nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Nếu sau này anh… không giúp tôi, tôi sẽ đi gặp Liên Đạc để tố giác anh.”

“Mẹ kiếp!” Lý Tích Trung rốt cuộc không thể nhịn được nữa, chửi tục một câu. Anh ta chỉ cảm thấy bên trong cô gái nhỏ bé, gầy yếu, thoạt nhìn có vẻ thuần khiết, hiền lương này lại ẩn chứa một tâm hồn sắc sảo, khó đoán biết.

 

Những tháng năm hổ phách 3.1

Chương ba

 

Chớp mắt đã tới tuổi vào tiểu học, Tần Chiêu Chiêu chuyển sang học tiếp ở trường tiểu học dành cho con em nhân viên thuộc nhà máy Trường Cơ. Trường tiểu học cũng giống nhà trẻ, được xây ngay trong khuôn viên nhà máy, đến trường cùng lắm chỉ mất năm phút đồng hồ, vì vậy ba mẹ cô bé không cần quá chú trọng việc đưa đón con gái. Còn Kiều Mục đã chuyển từ trường mẫu giáo thực nghiệm lên trường tiểu học thực nghiệm cũng là trường tiểu học tốt nhất trong thành phố.

Hàng ngày Tần Chiêu Chiêu cắp sách tới trường đều đi trên con đường vắt ngang trước mặt khu “Trung Nam Hải”. Những ngày đi sớm sẽ thấy mẹ Kiều Mục chở cậu đi học bằng chiếc xe đạp mini thật đẹp. Quần áo cậumặc cũng vô cùng đẹp đẽ, tinh xảo; đừng nói là ở chốn nửa tỉnh nửa quê như khung Trường Cơ này, ngay cả tiệm bách hóa sầm uất nhất chợ thành phố cũng chưa từng thấy những bộ quần áo đẹp như vậy. Nghe nói, quần áo cậu mặc đều là đồ được ông bà ngoại gửi từ Thượng Hải về.

Thượng Hải… Đó là nơi như thế nào? Tần Chiêu Chiêu rất mong mình cũng có ông bà ngoại ở Thượng Hải để nhận được những bộ quần áo thật đẹp như vậy.

Đáng tiếc, ông bà ngoại của cô lại sống ở quê cách thành phố này những mấy chục cây số. Hàng năm chẳng những ông bà không thể gửi những bộ quần áo đẹp cho cô mà ngược lại mẹ còn phải gom những bộ quần áo cũ không mặc nữa của cô bé, giặt thật sạch sẽ, gấp lại mang về cho đám con nít nhà cô cậu mặc tiếp.

Nhà ông bà nội còn xa hơn nhiều, mất hai giờ ngồi xe khách đường dài, còn phải đi bộ thêm hơn một tiếng, băng qua hai quả núi mới đến được nhà ông nội giữa thung lũng hoang vu. Tần Chiêu Chiêu đã từng theo ba mẹ về quê vài lần. Cô bé mặc một chiếc quần hoa, dùng dây buộc tóc hoa bằng lụa vốn rất bình thường ở thành phố nhưng cũng đủ để làm náo động cả sơn thôn hoang vu hẻo lánh này. Bao nhiêu trẻ con ăn mặc rách rưới vây quanh cô bé, tròn mắt trông ngóng ngắm nhìn. Đối với đám trẻ ấy, có lẽ nơi cô sống hẳn cũng ngang với Thượng Hải.

Nhà nội Tần Chiêu Chiêu đời đời định cư giữa thung lũng sâu trong núi, ba cô nhờ được đi bộ đội nên mới có cơ hội thoát ly khỏi vùng núi non hoang vu ấy. Năm đó quân đội đến vùng này mộ binh, nam thanh niên đến tuổi đều tranh nhau đầu quân vì đối với những người dân quê như họ đây là cơ hội lớn nhất để thoát khỏi kiếp nông dân. Thế nhưng sãi nhiều cháo thiếu, người đông mà chỉ tiêu ít nên thôn quy định mỗi nhà chỉ cho một con trai được đăng ký kiểm tra sức khỏe nhập ngũ. Nhà họ Tần có hai người con trai đều đủ tuổi, thừa điều kiện, biết cho ai đi đây? Phận làm cha khiến Tần lão suy ngẫm mãi điều này, cuối cùng đành quyết định để cậu con trai thứ hai đi vì cậu cả tuổi cũng lớn, khỏe mạnh tráng kiện, có thể ở lại lo việc trong ngoài.

Quyết định này của ông nội đã đẩy vận mệnh của hai cậu con trai đi theo hai hướng hoàn toàn khác nhau. Ba Tần Chiêu Chiêu tham gia kiểm ra sức khỏe đủ tư cách nhập ngũ, từ đó thoát khỏi nơi thâm sơn cùng cốc. Đi bộ đội vài năm, ông phục viên được phân công công tác tại nhà máy cơ khí Trường Thành, trở thành công nhân sống giữa thành phố, hưởng lương nhà nước. Còn bác Tần Chiêu Chiêu đến giờ vẫn ở lại quê nhà, bám lấy một mẫu ba ruộng, mùa xuân cày bừa mùa thu gặt hái, vất vả khiến ông già hơn em trai rất nhiều. Mấy con gái của ông cũng chỉ học hết tiểu học là bỏ học ở nhà trồng cấy, người nào người nấy làm ruộng rất cừ.

Lúc Tần Chiêu Chiêu về quê, nghe người ở nhà kể lại những chuyện năm xưa đã từng chớp mắt ngây thơ hỏi mẹ: “Mẹ à, nếu như bác nhập ngũ thay ba thì giờ con là con gái của bác nhỉ?”

Mẹ cô bé bật cười: “Con bé ngốc này, nếu bác nhập ngũ thay ba con thì giờ lấy đâu ra con đây?”

Sẽ không có cô sao? Tần Chiêu Chiêu giật mình, cô không thể nghĩ tới chuyện không có mình thì sẽ thế nào, tốt nhất là cứ để ba nhập ngũ, và cô là con của ba là được rồi. Lúc ở nơi thâm sơn ấy, cô bé vẫn luôn cảm thấy được làm con của ba thật là may mắn. Chỉ có điều khi về tới Trường Cơi, chỉ cần nhìn thấy Kiều Mục là trong lòng cô bé lại trỗi dậy hi vọng Giám đốc Kiều có thể là ba cô còn Mục Lan là mẹ. Như vậy, người được học đàn, được mặc quần áo đẹp sẽ là cô.

Một hôm, Tần Chiêu Chiêu đi học sớm, vừa ra tới đường đã thấy Kiều Mục được mẹ chở tới trường. Bàn tay nhỏ xíu của cậu đang lục lọi trong túi, lục ra lục vào rồi đánh rơi thứ gì đó mà hình như cậu cũng không nhận ra.

Chiếc xe đạp lướt qua rất nhanh, Tần Chiêu Chiêu tò mò chạy về phía trước, nhặt được một viên kẹo lẫn trong bụi cỏ vệ đường. Trước nay Tần Chiêu Chiêu chưa từng nhìn thấy viên kẹo nào như thế. Trường Cơ là vùng nghèo khó, điều kiện vật chất thiếu thốn, loại kẹo rẻ nhất trong các cửa hàng bách hóa của nhà máy là những viên kẹo xù xì góc cạnh, một xu một viên kẹo trắng tinh hình dạng không giống nhau, kẹo cũng chẳng có giấy gói bọc, đưa lên miệng ngậm thấy vị ngọt mát bao lấy đầu lưỡi. Sang hơn một chút là kẹo hoa quả giá năm xu một viên, bọc trong giấy kẹo ba màu đỏ, vàng, lam; ăn vào thấy vị hoa qủa. Cao cấp hơn cả là kẹo xốp hoặc kẹo mềm bọc vừng gói giấy bóng kính trong suốt. Kẹo này những một hào một viên, cũng có thể mua cả cân, thường được mua về làm kẹo cưới, bày ra đĩa mời khách những khi náo tân phòng[1]. Đám con nít gặp dịp như vậy sẽ háo hức vơ cả nắm to, ăn xong cũng không nỡ bỏ vỏ kẹo mà cẩn thận vuốt cho thật phẳng, kẹp vào giữa trang sách để dành; ai tích được nhiều vỏ kẹo rất đáng tự hào.

 

[1] Tục lệ xưa của người Trung Quốc, khách sẽ trêu chọ cô dâu chú rể trong đêm tân hôn.

Những tháng năm hổ phách 2.2

Tần Chiêu Chiêu không được học đàn organ, đành cùng ba học thổi kèn harmonica. Cô bé cảm thấy tiếng harmonica không hay bằng tiếng đàn organ điện tử nhưng đã không thể học organ được thì harmonica cũng là một loại nhạc cụ, ít nhiều cũng có cảm giác được an ủi.

Sau hôm viếng thăm nhà Kiều Mục, lúc đi nhà trẻ Tần Chiêu Chiêu cứ nghĩ mãi một chuyện không sao hiểu được: “Mẹ à, Kiều Mục không đi nhà trẻ sao?”

Trong nhà trẻ của nhà máy toàn là những cô bé cậu bé trạc tuổi Chiêu Chiêu. Hôm đó nhìn thấy Kiều Mục, cô thấy cậu ta chắc cũng chẳng lớn hơn mình bao nhiêu, thế tại sao cậu ấy không đến nhà trẻ nhỉ?

Tần mẹ liền cho cô bé biết: “Kiều Mục không học ở nhà trẻ trong nhà máy mà học ở trường mẫu giáo thực nghiệm trong thành phố.”

“Trường mẫu giáo thực nghiệm là cái gì hả mẹ?”

Ngày ấy, trường mẫu giáo thực nghiệm là trường mầm non tốt nhất trong thành phố. Một là học phí rất đắt, hai nữa đường xá xa xôi lại chẳng có xe cộ đưa đón nên những công nhân bình thường chẳng muốn hao phí thời gian, tiền bạc đưa con cái tới học ở đó, hầu hết chỉ chọn gửi con ở trường mẫu giáo của nhà máy. Tần mẹ chẳng biết phải giải thích với con thế nào đành qua quýt: “Trường mẫu giáo thực nghiệm là trường lớn hơn nhà trẻ của chúng ta một chút.”

“Mẹ à, con cũng muốn được học ở trường mẫu giáo thực nghiệm.”

Tần mẹ thở dài: “Chiêu Chiêu, con có thể đừng cái gì cũng muốn được không? Con không thể học đàn, cũng không thể học ở trường mẫu giáo thực nghiệm được.”

“Tại sao ạ?”

Tần mẹ không giải thích rõ ràng, chỉ xoa đầu con gái thở dài.

 

Sau này lớn lên, Tần Chiêu Chiêu mới dần hiểu được lý do. Con người có thể không phân chia tầng lớp nhưng vẫn có sự khác biệt thứ bậc, biểu hiện rõ ràng nhất của sự phân chia thứ bậc này là thân phận địa vị và điều kiện kinh tế. Kiều Mục và cô, chính là là hai con người nằm ở hai cấp bậc hoàn toàn khác nhau, cho nên cậu mới có thể được học đàn, còn cô chỉ có thể thổi harmonica; cậu có thể học ở trường mẫu giáo thực nghiệm còn cô chỉ có thể đến nhà trẻ của nhà máy.

Nhưng lúc bấy giờ, Tần Chiêu Chiêu chưa thể lý giải sâu xa được như vậy, cô chỉ có cảm giác rằng Kiều Mục và mình cũng như với cả đám con nít vẫn thường thân thiết chơi đùa cùng cô không giống nhau, hoàn toàn không giống nhau.

Cô bé chưa từng thấy cậu ngoài chơi đùa, chưa bao giờ thấy bóng dáng cậu lẫn trong đám con trai vẫn thường túm năm tụm ba lê la chơi đập ảnh, bắn bi, lăn vòng sắt, thả chuồn chuồn tre… bên đường cái. Các trò như leo cây, moi tổ chi hay lội sông mò cá càng không cần phải đề cập tới. Cô cảm thấy thật kỳ lạ, chẳng lẽ cậu không bao giờ ra ngoài chơi sao?

Kiều Mục là cậu bé không thích ra ngoài chơi đùa đầu tiên mà Tần Chiêu Chiêu gặp. Tới giờ cô đã hiểu tại sao trước kia mình chưa từng gặp qua cậu, vì cậu sống trong một căn nhà lầu vừa đóng cửa lại là thành một nơi kín mít, lại rất ít khi ra ngoài chơi. Cả ngày đều ở trong nhà như vậy làm sao người ta biết cậu được chứ?

Sau này Tần Chiêu Chiêu mới biết, mỗi sáng Kiều Mục được mẹ đưa tới trường mẫu giáo thực nghiệm, chiều được mẹ đón về rồi còn phải đi học đàn, chỉ đến tối mới về nhà; ăn uống, tắm rửa xong luyện đàn thêm một lúc là đã buồn ngủ rồi. Cậu căn bản không có thời gian mà chơi đùa, hơn nữa mẹ cũng không cho phép cậu ra ngoài chơi cùng đám trẻ hàng xóm. Nếu không luyện đàn, cậu chỉ ở trong nhà học từ mới hay đọc cổ thi.

Mẹ của Kiều Mục là Mục Lan, bà vốn không phải người gốc ở đây mà là thanh niên trí thức Thượng Hải được đưa tới đây tham gia đội ngũ sản xuất vào những năm 70. Ông nội của cô gái thành thị này vốn là thương nhân giàu có ở Thượng Hải thời trước Giải phóng, sau Giải phóng ông bị quy chụp vào thành phần tư bản nên phải chịu đủ loại phong trào, vận động khiến cả nhà phải chịu khổ theo. Tỉ như trong thời gian thực hiện phong trào lên rừng núi về nông thôn, lẽ ra theo chính sách một trong hai con nhà họ Mục có thể ở lại thành phố với gia đình nhưng cũng chẳng xong. Người của tổ dân phố ngày ngày tìm tới, nói dễ nghe là động viên còn khó nghe là muốn đuổi người về nông thôn. Lí do là con cháu của thành phần tư bản càng cần phải tiếp nhận sự tái giáo dục và rèn luyện của giai cấp nông dân. Thế là cha mẹ nhà họ Mục đành rớt nước mắt tiễn hai con lên đường, con gái Mục Lan tới Giang Tây còn em trai Mục Tùng về Vân Nam.

Sau ba năm ở đội sản xuất nông thôn, Mục Lan được tuyển vào nhà máy cơ khí Trường Thành, không phải ăn đời ở kiếp ở nông thôn. Đối với việc được may mắn vào làm trong nhà máy ở thành phố của cô nhiều người ác miệng đồn đoán sau lưng là do cô đã ngủ với cán bộ thôn nên mới được vậy. Rút cục phải hay không phải thì cũng chẳng ai có chứng cứ rõ ràng. Hơn nữa, trên người cô gái Thượng Hải này còn ẩn chứa một phong thái kín đáo không nói nên lời, thứ phong thái này khiến người khác không dám đứng trước mặt cô khua môi múa mép. Dung mạo của cô cũng không thể nói là quá xinh đẹp nhưng đặt cạnh một nhóm công nhân trong nhà máy, người ta liếc mắt cũng có thể chọn ra cô. Đối với việc này, người trong nhà máy Trường Cơ chỉ có thể kết luận: “Suy cho cùng người ta vẫn là con gái thành phố lớn nên hẳn là không giống với đám người ở thành phố nhỏ chúng ta rồi.”

Nhưng giữa làn sóng thanh niên trí thức trở lại thành phố những năm 70 thì niềm may mắn được làm việc ở nhà máy của Mục Lan lại trở thành bất hạnh. Trung ương có chính sách cho phép thanh niên tri thức được trở lại thành phố nhưng có hai điều hạn chế: một là những thanh niên trí thức đã kết hôn ở nông thôn không được phép về thành phố, hai là những người đã được nhà nước bố trí công tác cũng không thể trở về. Mục Lan đã là nhân viên ăn lương tại nhà máy Trường Cơ, vì thế cô không thể trở về Thượng Hải được nữa. Nếu đã không thể quay về chỉ còn cách an cư lại thành phố nhỏ này mà thôi. Sau khi phí hoài những năm tháng như hoa, cuối cùng năm hai mươi bảy tuổi Mục Lan gả cho một cán bộ góa vợ làm cùng nhà máy là Kiều Vĩ Hùng; năm sau sinh được cậu con trai Kiều Mục. Từ đó, Kiều Mục là tất cả đối với cô.

Lớn lên ở thành phố nên Mục Lan có kế hoạch nuôi dạy con trai vô cùng nghiêm khắc. Kế hoạch của cô so với chốn nửa tỉnh nửa quê như khu Trường Cơ này là cực kỳ tiến bộ. Các bậc cha mẹ ở vùng này vốn không có ý thức “bồi dưỡng con cái”. Mặc dù nhà nước đã ban hành chính sách kế hoạch hóa gia đình, nhưng những năm đầu thập niên tám mươi số nhà con một không nhiều, hầu như nhà nào cũng có hai, ba con, thậm chí có nhà còn có tận năm, sáu đứa; lấy đâu ra đủ thời gian, tiền bạc, tinh lực mà chăm chút cho chừng đó con. Sinh con rồi chỉ cần đảm bảo không để chúng phải ăn đói mặc rét đã mừng lắm rồi. Trước khi đi học hầu như đám trẻ đều lớn lên hoang dại như bầy dê thả giữa đồng, muốn chơi sao thì chơi, chỉ cần không khóc lóc không đánh lộn thì cha mẹ cũng chẳng buồn quản chúng. Đến khi bọn trẻ đi học rồi mới bắt đầu quan tâm xem chúng học hành sao, thỉnh thoảng cũng trông chừng đám trẻ làm bài tập, nếu điểm thi không ra sao cũng quất cho vài roi vào tay, như vậy gọi là dạy dỗ con cái.

Dốc lòng bồi dưỡng con cái như Mục Lan: mới đi mẫu giáo đã cho học đàn, ngày ngày phải luyện chơi đàn, còn dạy con học từ vựng, cổ thi, ở khu Trường Cơ này chẳng có người thứ hai.

Mục Lan cũng không phải người chỉ biết ép con cái học hành không được chơi bời, ở nhà vẫn có rất nhiều đồ chơi để cậu nhóc chơi một mình, cô chỉ không cho con trai xuống nhà chơi với đám trẻ con trong khu tập thể. Cô ngại đám trẻ kia quá lỗ mãng, sợ con mình đi theo chúng sẽ nhiễm thói xấu và người. Hơn nữa, bọn chúng mở miệng là nói giọng đặc sệt tiếng địa phương, trong khi con cô từ nhỏ đã được dạy nói tiếng phổ thông chuẩn, để cậu đi chơi với đám trẻ kia khó tránh pha tạp ít nhiều phương ngữ, điều đó khiến cô không vui.

Chính nhờ sự tận tâm bồi dưỡng của Mục Lan dành cho con trai mà bồi dưỡng ra một Kiều Mục đặc biệt như vậy trong mắt Tần Chiêu. Cậu khác xa tất cả những đứa trẻ trong khu tập thể nhà máy, khiến cô bé cảm thấy cậu rất rất không giống bọn nó.

Mèo hoang 9.4

Ba phút sau.

Vành mắt Tô Di ngấn lệ, một giọt nóng hổi rơi xuống nền đất, cô gắng sức nuốt ngược những giọt nước mắt còn lại vào trong. Thế nhưng, những vết thương trên người thực sự quá đau nhức, đau đến nỗi cô muốn hét lên thật to, thật muốn ném cả Liên Đạc, cả Thương Chủy kia ra ngoài vũ trụ. Ngay cả Lăng Tranh lúc này đang vững vàng đè chặt người cô cũng không muốn tiếp tục trận đấu nữa.

Anh ta nói nhỏ vào tai cô: “Nhận thua đi… Nếu cô chịu thua, trận đấu sẽ lập tức kết thúc!”

Cô quỳ rạp trên mặt đất, tứ chi đau đớn đến chết lặng. Cô chật vật ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn thẳng vào mặt đám đàn ông trẻ tuổi vây xung quanh. Trên mặt bọn họ từ lâu đã chẳng còn nét cười cợt mà thay vào đó là vẻ không đành lòng. Có người thậm chí còn hô to: “Lăng Tranh, như thế đủ rồi đấy, cậu có phải đàn ông không vậy hả?”

Tô Di cụp mắt xuống. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây rõ ràng là mệnh lệnh Hạm trưởng đã giao cho Lăng Tranh, muốn để cô tơi tả chịu thua mà trở về. Nhưng cô sẽ không chịu thua. Cô muốn chiến thắng bằng một phương thức khác.

“Không! Tôi sẽ không chịu thua!” Cô gắng sức hét lớn một tiếng. Bởi cô đột ngột hét lên nên tiếng ồn ào, huyên náo xung quanh bỗng nhiên im bặt. Đám đàn ông nhất loạt nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu. Lăng Tranh cũng đờ người ra, nhìn cô chằm chằm, không thốt nổi một lời.

“Anh buông tôi ra!” Cô nhẹ nhàng nói. “Buông tôi ra, dù sao thì tôi cũng không đánh lại anh.”

“Buông cô ấy ra!” Một người đàn ông nào đó cất tiếng quát. Lăng Tranh là một kẻ sĩ, anh ta liền nghe theo, buông Tô Di ra.

Cô chật vật muốn đứng lên, nhưng hai chân mềm nhũn, dường như hết sức đau đớn, lại một lần nữa ngồi bệt xuống đất. Hai tay cô chống xuống đất, từ từ quét mắt nhìn xung quanh. Nước mắt cô chảy xuống như thác lũ, lẳng lặng khóc không thành tiếng. Những người lính này đi theo Liên Đạc đã lâu, đa số đều có tác phong nam tử hán đại trượng phu. Mà giây phút này, cô gái gầy yếu bị một người trong số họ đánh cho đến nỗi mặt mũi bầm dập lại có thể nhìn họ bằng ánh mắt kiên cường đến vậy, không khỏi khiến trong lòng họ chấn động một phen. Ngay cả Lý Tích Trung nãy giờ vẫn đứng im lặng trong đám người cũng cảm thấy Lăng Tranh hạ thủ có phần hơi quá nặng tay. Nhưng những lời nói của cô gái này lại càng khiến tâm trạng của bọn họ thêm sầu não.

“Tôi chỉ muốn gia nhập không quân, làm một phi công…” Giọng nói của cô rất nhỏ, bỗng khiến người nghe cảm thấy đau lòng, thương xót. “Tôi sinh ra ở Lam Qua, nơi nghèo khổ nhất thành phố Hy Vọng. Lúc lên năm, cha mẹ bị xe của người giàu đụng chết, hung thủ vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, còn tôi trở thành đứa trẻ mồ côi. Các người có biết Lam Qua là một nơi như thế nào không? Các người có hiểu một đứa con gái nghèo khổ phải làm gì để có thể tiếp tục sống sót không?”

Trong đám binh sĩ có một số người cũng có xuất thân nghèo khó đến từ khu Lam Qua, nghe cô nói vậy, sắc mặt không khỏi xấu đi.

“Nếu như không phải tôi may mắn gặp được người tốt, để tôi làm giúp việc tại phủ Thị trưởng thì có lẽ bây giờ tôi vẫn đang nằm trên một cái giường bẩn thỉu nào đó ở khu Lam Qua. Tại sao tôi phải đến nơi này, các người không cảm thấy có gì kỳ lạ sao? Là do tôi đã dùng cái mạng này đỡ thay cho Thị trưởng hai viên đạn, trong đó có một viên gần ngay ngực, thiếu chút nữa đã chết. Thị trưởng hỏi tôi muốn được báo đáp cái gì. Tôi nói tôi không cần vàng bạc, không cần sự che chở của Thị trưởng, tôi chỉ muốn trở thành một phi công!” Cô lặng lẽ nói.

Trong đám binh sĩ, có nhiều người đã từng nghe qua câu chuyện về cuộc đọ súng tại phủ Thị trưởng tối hôm đó, không ngờ cô gái dũng cảm liều mình đỡ đạn cho Thị trưởng kia lại chính là người ở trước mặt này. Bất kể Lăng Tranh hay là Lý Tích Trung, tất thảy đều trầm mặc. Bọn họ hoàn toàn không nghĩ rằng, cô gái này lại có quá khứ u ám và từng trải qua mạo hiểm như vậy.

Tô Di chậm rãi gục đầu xuống. “Bay lên vũ trụ… là có thể rời xa bóng tối dưới mặt đất, là có thể quên đi tất thảy mọi sự sỉ nhục. Đối với các người, chỉ vì tôi là con gái mà không cho tôi gia nhập không quân. Nhưng đối với tôi, các người đang bóp chết ước mơ và hy vọng của tôi. Các người đều hùng mạnh như vậy, tại sao lại không cho tôi một cơ hội? Ước mơ của tôi đâu có gì nhiều!”

Tựa hồ không nhìn thấy ánh mắt xúc động của những người xung quanh, cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn Lăng Tranh. “Nào! Chúng ta tiếp tục. Muốn tôi chịu thua, trừ phi tôi chết! Cơ hội này, vốn chính là tôi đổi lấy bằng cả tính mạng. Anh giết tôi đi!”

Lăng Tranh sớm đã nhìn thấy vết sẹo do đầu đạn gây ra nơi bả vai cô, anh ta cười lạnh một tiếng rồi nhìn cô chằm chằm. Tô Di ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta, không mảy may để lộ sự hoảng loạn dấy lên trong lòng. Một lát sau, cô nghe thấy anh ta lẳng lặng nói: “Tôi chịu thua. Haizz, lần đầu tiên tôi cảm thấy mệnh lệnh của Hạm trưởng thật khốn kiếp!”