Chân Hoàn 7.1

Tôi giật mình tỉnh khỏi giấc mộng, trong lòng thấp thỏm không yên, cũng không để ý đến chuyện đêm đã khuya, lập tức sai Tinh Thanh ra Ỷ Mai viên xem bức tranh cắt giấy treo trên nhành mai còn ở đó không. Tinh Thanh thấy tôi sốt ruột, cũng chẳng dám hỏi lý do, lập tức khoác áo ấm, đi ra ngoài. Nhưng nàng ta vừa rời đi thì cả cung đều kinh động, tôi phải giải thích là vì mơ thấy ác mộng nên giật mình.

Hồi lâu sau, mà dường như tôi đã phải chờ đợi suốt cả đêm ròng, cuối cùng Tinh Thanh cũng quay về, báo cho tôi biết bức tranh cắt giấy của tôi đã không cánh mà bay, e là bị gió thổi mất rồi. Lòng tôi như bị giội một gáo nước lạnh, ngẩn ngơ hồi lâu. Đám Cận Tịch nghĩ tôi vì mất bức tranh cắt giấy ấy nên cảm thấy may mắn tuột khỏi tay, sinh ra buồn bực, không yên. Bọn họ liền an ủi hồi lâu, kể chuyện vui cho tôi giải sầu. Tôi cố lấy lại tinh thần, tự an ủi bản thân vài ba câu, có thể nó đã bị gió thổi bay mất thật, hoặc có cung nữ nào đó thấy bức hình tinh xảo nên đã lấy xuống chơi không biết chừng… Tuy nói như vậy nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy có chút bất an. Cũng may là tháng ngày vẫn trôi qua bình yên như mặt hồ không gợn sóng, chẳng thấy có sự cố gì ảnh hưởng đến Đường Lê cung của tôi. Tôi tiếp tục nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng trong cung, ngày mùng Một cả hậu cung tụ họp, tôi cũng được miễn không phải tham dự.

 

Một ngày nọ, sau khi dùng xong bữa trưa, tôi đang nằm nghỉ trong phòng sưởi thì My Trang vén rèm bước vào, cười nói: “Có chuyện kỳ lạ phải kể cho muội nghe chơi mới được!”

Tôi lười chẳng buồn ngồi dậy, chỉ mỉm cười hỏi tỷ ấy: “Trong cung lại có chuyện gì mới nữa đây?”

My Trang cười nhạt, kể: “Chẳng hiểu tại sao Hoàng thượng lại coi trọng một cung nữ trồng hoa họ Dư ở Ỷ Mai viên, vừa mới phong cho ả chức Canh y. Tuy là chức vị thấp nhất, chỉ là tòng bát phẩm nhưng so với thuở còn là cung nữ thì cũng đường hoàng là tiểu chủ rồi.”

Tôi xoay xoay lồng ấp trong lòng, nói: “Triều đại nào chẳng có chuyện Hoàng đế chấm trúng cung nữ nào đó rồi phong làm phi tần, Thuận Trần Thái phi chẳng phải…” My Trang lườm tôi một cái, tôi cười trêu tỷ ấy: “Xem bộ dạng cẩn trọng của tỷ kìa. Hiện giờ chỗ muội là nơi có thể nói chuyện thoải mái đấy!”

My Trang cúi đầu, vuốt ve hoa văn thêu trên váy, chậm rãi kể tiếp: “Bây giờ Hoàng thượng rất sủng ái nàng ta.”

“Nàng ta đẹp lắm sao?”

“Cũng thường thường thôi. Nhưng nghe nói nàng ta có giọng hát rất du dương.”

Tôi mỉm cười không nói, chiếc móng tay giả bằng bạc đính hạt trai nhỏ bằng hạt gạo đeo trên ngón tay út gõ leng keng lên lồng ấp, hồi lâu sau mới lên tiếng khuyên: “Chẳng qua Hoàng thượng tham luyến người mới thôi! Suy cho cùng, dẫu sủng ái nàng ta đến đâu thì theo quy định của tổ tiên, cung nữ để được thăng chức thành phi tần thì chỉ có thể tấn phong từng cấp, nhất thời không thể vượt qua tỷ được.”

My Trang cười chua chát. “Chuyện đó tỷ biết chứ! Chỉ là… trong lòng Lăng Dung bứt rứt không yên.”

Tôi lấy làm lạ. “Lăng Dung vẫn chưa được sủng ái hay sao?”

My Trang khẽ gật đầu, nói: “Vào cung lâu như vậy rồi mà Hoàng thượng vẫn chưa triệu muội ấy thị tẩm.” Nói xong, tỷ ấy khẽ thở dài. “Người khác được sủng ái thì cũng đành, đằng này lại là một cung nữ có thân phận ti tiện còn hơn muội ấy, trong lòng muội ấy đương nhiên không dễ chịu rồi.”

Tôi nhớ lại cảnh Lăng Dung đứng suốt đêm dưới gió sương trong đêm trước khi vào cung, tình ý của nàng ta đối với đại ca tôi… Chẳng lẽ nàng ta cũng giống tôi, cố ý tránh không nhận sủng ái của Hoàng thượng? Tôi chần chừ hỏi lại: “Chẳng lẽ bản thân Lăng Dung không muốn được thị tẩm?”

My Trang nghi hoặc hỏi lại: “Sao lại thế được? Tuy ngoài mặt muội ấy lộ vẻ thờ ơ nhưng đương nhiên vẫn khao khát được Hoàng thượng sủng ái chứ! Nếu không, với gia thế của mình, làm sao muội ấy có thể đứng vững trong cung?”

Tôi chần chừ giây lát rồi nói: “Tỷ nghĩ muội ấy có ý trung nhân không?”

My Trang bị câu hỏi của tôi làm cho giật mình, mặt đỏ ửng. “Không được ăn nói bậy bạ! Chúng ta đều là cung tần của thiên tử, thân và tâm đều thuộc về Hoàng thượng, sao có thể có ý trung nhân cơ chứ?”

Tôi nghe My Trang nói vậy, bất giác cũng đỏ mặt hổ thẹn, ấp úng bào chữa: “Muội cũng chỉ thuận miệng hỏi chơi một câu vậy thôi, tỷ làm gì mà căng thẳng quá thế?”

My Trang ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu, đáp: “Tỷ thực sự không biết nàng ta có ý trung nhân hay không. Ngày thường tuy hay gặp gỡ nhưng nàng ta không thân với tỷ bằng muội, quả thực không thấy có dấu hiệu gì đáng ngờ. Nhưng xem bộ dạng của nàng ta thì chắc hẳn nàng ta không có ý trung nhân đâu!” Sau đó tỷ ấy nói sang chuyện khác, tán gẫu vài ba câu rồi ra về.

Tiễn My Trang rời đi xong, thấy Bội Nhi bưng than vào thay, tôi giả vờ thuận miệng hỏi: “Nghe nói một cung nữ ở Ỷ Mai viên được phong làm Canh y phải không?”

Bội Nhi thưa: “Đúng vậy ạ! Ai cũng nói nàng ta gặp vận may, nghe nói đêm Giao thừa, nàng ta chỉ nói với Hoàng thượng đúng hai câu. Sáng sớm mùng Hai, Lý công công hầu cận bên cạnh Hoàng thượng đã sang đó tìm người, nàng ta đáp vài ba câu rồi được dẫn đi. Ai ngờ đi rồi không quay trở lại, lúc ấy mọi người mới biết Hoàng thượng ban ân, phong nàng ta làm Canh y.”

Tôi tủm tỉm cười, quả nhiên là cung nữ đó. Đúng là lanh lợi quá đi thôi! Nhưng cũng coi như giúp tôi tránh được một kiếp nạn. Xem ra trong cung trước giờ không bao giờ thiếu cá chép muốn vượt long môn hóa rồng. Trong lúc nói chuyện, Cận Tịch bước vào phòng, quỳ ghé xuống trước sạp bóp chân cho tôi, thấy Bội Nhi đổi xong than lui ra ngoài, trong buồng sưởi chỉ còn mình tôi và nàng ta, tôi mới khẽ cất giọng: “Đêm hôm ấy, tiểu chủ cũng ghé qua Ỷ Mai viên, không biết có gặp ai không?”

Tôi thò tay lấy một viên mứt hoa quả bỏ vào miệng, đáp: “Gặp hay không thì có gì quan trọng đâu cơ chứ?”

Cận Tịch ngẫm nghĩ một lát rồi mỉm cười, thưa: “Nô tỳ chỉ nghĩ bậy bạ mà thôi! Nhưng trong chốn cung cấm, chuyện vàng thau lẫn lộn, củi trộn với trầm cũng nhiều vô kể, nô tỳ sợ làm lợi cho kẻ khác.”

Tôi nhổ hạt của viên mứt vào ống nhổ đặt kế bên rồi trả lời: “Có đôi lúc, làm lợi cho kẻ khác cũng là làm lợi cho chính mình.”

Thêm một tháng nữa trôi qua, Lăng Dung vẫn chưa được Hoàng thượng sủng ái, còn Dư Canh y thông minh, lanh lợi, giỏi tài ca hát, sự sủng ái của Hoàng thượng dành cho nàng ta chẳng hề giảm xuống. Trong một tháng ngắn ngủi, nàng ta liên tục thăng lên hai cấp thành thái nữ, tuyển thị, sau đó lại được phong làm chính thất phẩm Diệu Âm nương tử, ban cho ở tại Hồng Nghê các. Nhất thời tiếng tăm nổi trội, đến Hoa Phi cũng đích thân ban thưởng lễ vật cho nàng ta. Dư Nương tử cũng rất giỏi tài nịnh nọt Hoa Phi, hai người vô cùng thân mật. Dư thị từ đó dần trở nên kênh kiệu, đến My Trang, Lưu Lương viện, Điềm Quý nhân, thị cũng chẳng để vào mắt, mở miệng ra là gây sự. My Trang dẫu giỏi kiềm chế đến đâu cũng không tránh khỏi có chút tức tối.

Tuy đã sang tháng Hai nhưng tiết trời vẫn chưa ấm lên, hai ngày gần đây trời mỗi lúc một lạnh. Trên bầu trời, mây đen rủ thấp, bầu trời u ám, xem tình hình này, rất có khả năng sẽ có thêm một trận tuyết lớn nữa. Quả nhiên đến tối, hoa tuyết vừa to vừa dày, một trận tuyết lớn đổ xuống đúng một ngày một đêm. Đến đêm hôm sau, bông tuyết dần nhỏ lại, Tiểu Doãn Tử và Tiểu Liên Tử quét dọn tuyết đọng ngoài vườn, lúc vào nhà thì toàn thân ướt nhẹp, lạnh cóng, run lẩy bẩy, miệng lầm bầm mắng chửi “thời tiết quỷ quái” rồi vội vàng lui xuống thay quần áo.

Tôi buông tấm khăn tay đang thêu dở xuống, lên tiếng: “Năm nay thời tiết xấu quá, ngày mùng Hai tháng Hai rồng ngẩng đầu rồi mà tuyết vẫn rơi. Sợ rằng đám hoa cỏ ngoài kia sẽ chết vì lạnh mất thôi!”

Lưu Chu mỉm cười, nói: “Tiểu thư đúng là thương hoa tiếc ngọc! Hồi cuối thu, đám tiểu nội giám đã quấn rơm rạ kĩ càng xung quanh rồi, có lạnh nữa cũng chẳng sao!” Tôi an tâm mỉm cười rồi cúi đầu, tiếp tục thêu mẫu chim hoàng oanh trên khăn tay.

Loáng thoáng nghe ngoài xa có tiếng xe lộc cộc, tôi không khỏi lấy làm lạ. Đường Lê cung khuất nơi hẻo lánh, trước giờ rất hiếm khi có xe ngựa qua lại, tại sao đã khuya như vậy mà vẫn còn tiếng xe? Ngẩng lên, tôi thấy Cận Tịch cung kính đứng hầu bên cạnh, nàng ta hạ giọng thưa: “Bẩm tiểu chủ, đó là tiếng xe Phượng Loan Xuân Ân.”

Tôi lẳng lặng không nói gì thêm, xe Phượng Loan Xuân Ân là xe dành riêng cho tần phi phụng chiếu thị tẩm đến tẩm cung của Hoàng đế.

Tập trung lắng nghe một hồi, tiếng xe càng lúc càng gần, trong đêm tuyết tĩnh mịch có thể nghe thấy tiếng leng keng vui tai của châu ngọc đính trên xe. Loáng thoáng còn có tiếng nữ nhi ca hát, giọng hát uyển chuyển, vang dội, đó là lời của một bài ca chúc tụng vừa được đặt ra trong cung: “Lò nóng đàn hương than lách tách, trân châu rèm quý tuyết tung bay. Sáu cung dâng rượu, vua Nghiêu thọ, phượng múa rồng bay chật ngự y.” Tôi lắng tai nghe hồi lâu rồi cất tiếng khen: “Hát hay thật, chẳng trách Hoàng thượng ban cho nàng ta phong hiệu Diệu Âm.”

Tiểu Doãn Tử cúi đầu, lí nhí nói: “Nửa đêm nửa hôm cao giọng hát hò ngoài vĩnh hạng thì thật chẳng hợp với quy củ trong cung!”

Mèo hoang 1.3

Anh ta tiến thẳng về phía chiếc xe mà không hề quay đầu nhìn lại, tên quân cảnh đứng sau cũng lập tức rút súng, chĩa về phía Tô Di, nhắm ngay ấn đường của cô. Gương mặt của gã quân cảnh trẻ tuổi trầm tĩnh mà lạnh lùng, không mảy may có chút do dự đối với sinh mệnh của một cô gái trẻ trung, vô tội sắp chết dưới tay mình. Lần đầu tiên, Tô Di phải đối mặt với họng súng đen ngòm, chỉ cảm thấy trong nháy mắt, cổ họng mình tắc nghẹn, đầu óc trống rỗng, không biết nên làm thế nào.

Có phải sẽ rất đau không? Có phải sẽ chết chỉ trong chớp mắt? Nhưng khoảng thời gian chớp mắt chờ chết đó cũng đủ để người ta không cam tâm mà cảm thấy hoảng sợ. Cô không cam lòng, thực sự không cam lòng. Rốt cuộc số phận muốn đùa giỡn cô đến mức nào nữa đây? Tại sao cô lại ở nơi này? Rốt cuộc, Trái đất và những ký ức về hai mươi mốt năm trưởng thành đó có thực sự tồn tại hay chỉ là một giấc mơ của riêng cô?

Chua chát bật cười., nhưng cô không hề biết rằng hình ảnh cô gái gầy gò, quần áo rách tả tơi, nhỏ bé co ro bên trong chiếc áo khoác rộng, nở nụ cười tuyệt vọng, bi thương giữa bóng đêm ấy đã khiến đám quân cảnh giết người vô số bất giác cảm thấy hoảng hốt. Hành động tiếp đó của cô hoàn toàn là vô thức, dường như không còn chịu sự điều khiển của trí não. Cô giống như phát rồ, lại cơ hồ rất đỗi dịu dàng, chìa tay ra, nhẹ nhàng túm chặt lấy họng súng lạnh băng của gã quân cảnh.

Những ngón tay thon nhỏ, mềm mại, đầy thương tích của cô khẽ đẩy họng súng đang ngắm thẳng vào mình ra. Gã quân cảnh nhất thời không phản ứng kịp, nhưng cũng không dám nổ súng. Mấy gã còn lại phát hiện ra sự khác thường, đều xoay người lại, móc súng, chĩa về phía cô. Nhưng đương lúc đối mặt với cái chết luôn rình rập này, cô lại thấy đầu óc mình vô cùng tỉnh táo và sáng suốt. Giày của cô đã rơi mất lúc mải chạy trốn, người ngợm cũng lạnh lẽo, bẩn thỉu. Lê tới trước chiếc xe hơi phía sau lưng người đàn ông kia, cô lập tức ngồi xổm xuống mặt đất, nhẹ nhàng ôm lấy đôi chân thẳng tắp trong bộ vest lịch lãm của anh ta.

“Tôi van anh, xin hãy cứu tôi…” Giọng cô rất khẽ, mang theo cả nỗi bi thương đã kìm nén trong một thời gian dài, rồi cô ngẩng đầu nhìn anh ta. “Tôi xin anh, đừng giết tôi…”

Cô không hề biết anh ta là ai, cũng không biết anh ta là người tốt hay người xấu. Thủ hạ của anh ta, ngay trước mắt cô, giết người không gớm tay, và cũng chính anh ta đã hạ lệnh giết cô diệt khẩu. Nhưng anh ta cũng là người duy nhất từ trước đến nay, cẩn thận, dịu dàng khoác lên người cô chiếc áo sạch sẽ, đắt tiền của mình, che chắn cho cô trước giá lạnh. Dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn đường, người đàn ông chậm rãi liếc mắt nhìn cô, so với bóng đêm vô tận, trông anh ta còn lạnh lùng và cứng rắn hơn nhiều.Trong một khoảnh khắc, Tô Di lại cảm thấy hoảng hốt, sợ hãi. Rõ ràng người đàn ông này là một kẻ vô tình, sao cô lại có thể cầu xin sự giúp đỡ từ anh ta?

“Từ trước tới nay, tôi chưa từng giúp đỡ ai!” Người đàn ông cúi đầu, nhìn cô gái đang cố bám chặt lấy ống quần mình với những ngón tay nhem nhuốc, bẩn thỉu. Mấy tên quân cảnh tiến lên phía trước, chuẩn bị lôi cô gái đi. Cô gái không còn sức để giãy giụa, nằm co quắp trong tay bọn chúng. Nhưng đúng lúc này, gã đàn ông lạnh lùng buông một câu: “Tôi chỉ làm những việc trao đổi lợi ích. Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình?”