Hồ đồ 10.1

Trình Đoan Ngọ không bao giờ nghĩ lại có ngày mình dám ưỡn ngực, thẳng lưng nhìn thẳng vào Lục Ứng Khâm mà nói chuyện như vậy. Trước kia, cô hồn nhiên và hoạt bát, dùng đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của Lục Ứng Khâm nhưng anh ta chưa từng động lòng. Còn giờ đây, cô đã quen với việc kiềm chế tất cả nỗi nhớ mong, nhún nhường chịu đựng, cúi thấp đầu trước mặt anh ta, nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh ta rời đi.

Hai mươi tư tuổi, Trình Đoan Ngọ bị cái gọi là tình yêu hoang đường của thời niên thiếu giày vò đến mức không còn là mình nữa. Nếu thực sự ông trời có đức hiếu sinh, chắc cũng sẽ buông tha cho cô chứ?

Ánh mắt quật cường không chịu khuất phục của Trình Đoan Ngọ khiến Lục Ứng Khâm bỗng có cảm giác hoang mang. Anh ta chợt quên mất phải nói gì, cứ như vậy trong vài giây rồi thấy Trình Đoan Ngọ bỗng nghiêng người, kính cẩn nói: “Ông chủ Lục, quan hệ giữa tôi và Du Đông không xấu xa như anh nghĩ đâu.” Trình Đoan Ngọ mỉm cười, nhắc đến Du Đông, cảm giác nặng nề trong lòng cô như vơi bớt. “Tôi và Du Đông thật lòng muốn sống cùng nhau. Chúng tôi sẽ rời khỏi đây, đi thật xa, hy vọng ông chủ Lục đại nhân đại lượng mà tác thành cho chúng tôi.”

Giọng của cô không lớn, thái độ cũng không cứng nhắc, nhưng lại khiến cổ họng anh ta cứng ngắc, chẳng thể nói thêm lời nào.

Lục Ứng Khâm chỉ cảm thấy máu trong người như đang sôi lên, ánh mắt sắc lẹm đến đáng sợ. Anh ta không biết sự tức giận đó đến từ đâu, chỉ biết rằng trong người mình có một ngọn lửa mạnh mẽ đang bùng cháy.

Anh ta cười lạnh lùng, nụ cười đó thật thâm sâu, khó đoán. “Cả hai đã xác định? Thật lòng? Lại còn tác thành?” Anh ta nhìn Trình Đoan Ngọ vẻ mỉa mai. “Những lời cô nói có buồn cười quá không? Trình Đoan Ngọ, cô đừng có dát vàng lên mặt mình nữa, cô là cái loại gì, chẳng lẽ tôi còn không rõ sao?”

Trình Đoan Ngọ cảm thấy tim mình đập càng lúc càng mạnh, đến mức cô thấy quá bình thường trước những lời châm chọc, khiêu khích và dè bỉu đó của Lục Ứng Khâm.

Cô nhìn đi chỗ khác, thản nhiên nói: “Có thể ông chủ Lục cảm thấy nực cười. Tôi cũng không nghĩ là ông chủ Lục sẽ hiểu.” Cô gượng cười vẻ mệt mỏi nhưng vẫn quật cường. “Đương nhiên ông chủ Lục cũng chẳng cần phải hiểu, vốn dĩ chúng ta chẳng có quan hệ gì. Tất cả những chuyện đã qua đều là sai lầm của thời tuổi trẻ nông nổi, xin ông chủ Lục đại lượng mà quên đi…”

Nghe những câu nói này của Trình Đoan Ngọ, ánh mắt Lục Ứng Khâm bỗng trở nên hiểm ác vô cùng, người bừng bừng lửa hận đến đáng sợ. Anh ta đẩy mạnh cơ thể gầy yếu của Trình Đoan Ngọ ngã xuống bàn, nắm chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào anh ta. “Tuổi trẻ nông nổi?” Anh ta cười lạnh lùng. “Sao? Vì muốn ở cùng Du Đông nên phủ nhận tất cả sao? Trình Đoan Ngọ, chúng ta trở thành những kẻ xa lạ từ bao giờ vậy? Nhìn lại xem, không phải là cô lén lút sinh con cho tôi sao?”

Trình Đoan Ngọ bị áp chế đến mức không thể cử động được, chỉ cố gắng tránh ánh mắt của anh ta, không muốn nhìn anh ta nữa. “Nếu việc mỉa mai, chế giễu tôi có thể giúp tâm trạng của anh tốt hơn thì xin anh cứ tiếp tục.”

Lục Ứng Khâm càng mạnh tay, anh ta nheo mắt, càng lộ rõ vẻ nguy hiểm. Lúc này, anh ta dường như biến thành con thú vô cùng hung ác, mất hết lý trí, lạnh lùng trút ngọn lửa đang bùng bùng trong cơ thể mình. “Trình Đoan Ngọ, tôi nói cho cô biết, đừng có không biết suy nghĩ như vậy, cô có biết tôi ghét cô nhất ở điều gì không? Tôi ghét nhất là cô không bao giờ biết nghe lời!” Anh ta nắm chặt cằm cô, hai má bầu bĩnh như trẻ con ngày xưa của cô giờ không còn nữa, cô đã lột xác trở thành một người phụ nữ dịu dàng, đáng yêu và xinh đẹp, đôi mắt long lanh sóng nước dường như khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải mê đắm. Lục Ứng Khâm cảm thấy dục vọng mãnh liệt đã biến mất từ nhiều năm trước bỗng trỗi dậy.

Anh ta cảm thấy khinh bỉ sự hèn mọn của chính mình lúc này, càng cố mỉa mai, châm chọc: “Trình Đoan Ngọ, tôi thích nhất là nhìn thấy người khác cúi đầu chịu thua và ghét nhất người khác không chịu khuất phục. Người đối đầu với tôi sẽ không có kết cục tốt đẹp.”

Trong tiềm thức, cô biết rất rõ rằng Lục Ứng Khâm là một kẻ máu lạnh. Từ trước tới giờ, bất cứ điều gì anh ta nói ra đều giống như từng nhát dao cứa vào lòng cô. Có lẽ trái tim một thời yêu mê muội Lục Ứng Khâm đã có hàng ngàn hàng vạn vết cứa rồi. Cô cũng đã tê dại đến mức không còn biết đau là gì nữa.

Cô bị Lục Ứng Khâm đè lên, không thể nào cử động được, cảm thấy khó thở, nhưng cô không hề tỏ ra sợ hãi, ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Lục Ứng Khâm, hỏi từng từ chậm rãi: “Lục Ứng Khâm, có phải anh yêu tôi rồi không?” Khoảng cách giữa họ gần như vậy, đến mức những yêu thương, lưu luyến tưởng chừng đã bị thiêu hủy thành tàn tro ngày nào của Trình Đoan Ngọ giờ đây đang dần hồi sinh.

Câu hỏi bất ngờ đó của Trình Đoan Ngọ khiến người Lục Ứng Khâm cứng đờ, lúc lâu sau anh ta mới có phản ứng.

“Hả?” Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng, tiếp tục giễu cợt: “Cô bị điên à?”

Trình Đoan Ngọ biết rõ câu trả lời sẽ là như vậy, chỉ có điều cô muốn khiến mình tỉnh táo trở lại. Rõ ràng Lục Ứng Khâm đã giễu cợt, sao cô còn mơ tưởng viển vông những câu trả lời khác cơ chứ! Làm sao Lục Ứng Khâm có thể để ý đến cô chứ? Cô biết rõ câu trả lời sẽ là như vậy rồi mà, nhưng tại sao cô vẫn thấy đau đớn?

Cô chìm trong cảm giác sợ hãi hồi lâu rồi mới trầm giọng nói: “Nếu đã như vậy thì ông chủ Lục việc gì phải để tâm đến một người không đáng quan tâm như tôi?”

Lục Ứng Khâm không tin được rằng hiện tại Trình Đoan Ngọ tỏ ra biết vâng lời như thế mà miệng lưỡi cũng đanh thép quá. Anh ta bị bất ngờ, không nói lại được gì nữa, nhìn cô chằm chằm, mặc dù tức giận đến tột độ nhưng vẫn cố bình tĩnh lại, cười lạnh lùng, nói: “Khá lắm! Trình Đoan Ngọ, cô khá lắm!”

Nói xong, anh ta liền buông cô ra, phủi tay rời đi. Khi ra khỏi phòng, anh ta còn đóng cửa đánh “sầm” một tiếng.

Trình Đoan Ngọ ngẩng mặt, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ: Lục Ứng Khâm, cuối cùng thì anh và cô cũng trở thành hai người xa lạ thật rồi!

Cô cảm thấy mình được giải thoát, nhưng không hiểu tại sao lại có cảm giác như mất đi một thứ gì đó, lòng đau đớn và trống rỗng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s