Tịch mịch 6.2

Lý Đức Toàn quay về đến ngự doanh, tiểu thái giám đứng ngoài cửa lều đi đến, khẽ bẩm: “Công công về rồi sao? Vương gia và Nạp Lan đại nhân đang tiếp chuyện Hoàng thượng ở bên trong.”

Lý Đức Toàn gật đầu một cái, khẽ bước vào trong lều lớn. Trên nền đất trong lều lớn ngự doanh được lót da dê, bước lên không gây ra tiếng động. Hoàng đế ngồi ở giữa, vẻ mặt thảnh thơi. Dụ vương gia cười nói với Nạp Lan Tính Đức: “Dung Nhược, người thổi tiêu tối hôm trước quả nhiên là một nữ tử. Chúng ta đánh cược thua rồi, ngươi muốn phần thưởng gì thì cứ nói thẳng ra.”

Nạp Lan cười mỉm, nói: “Dung Nhược không dám!”

Khang Hy cười, nói: “Hôm đó nghe thấy tiếng tiêu du dương, dịu dàng, uyển chuyển, khanh nói người này nhất định là nữ tử, trẫm cũng cho rằng như thế. Chỉ có Phúc Toàn không tin, lại còn muốn đánh cược với khanh. Giờ thì thua tâm phục khẩu phục rồi.”

Phúc Toàn đáp: “Hoàng thượng anh minh!” Rồi vui vẻ nói với Dung Nhược: “Dám đánh cược dám chịu thua, tiễn Phật tiễn đến Tây Phương, theo ta thấy tối đó ngươi có ý với người này, hay là ta thay ngươi xin Hoàng thượng ban cung nữ này cho ngươi? Một công đôi việc, cũng coi như là suy nghĩ thay Hoàng thượng đi!”

Xưa nay tình cảm giữa Khang Hy và huynh trưởng rất thân thiết, lúc này cười, nói: “Khanh cố ý khiến Dung Nhược cảm kích mình, sao còn lấy lý do là nghĩ cho trẫm?”

Phúc Toàn đáp: “Hoàng thượng chẳng phải hay nói: “Phu thê Dung Nhược tình cảm sâu nặng, tiếc là không được dài lâu, thật khiến người ta buồn bã mà thở dài.” Tuy người con gái kia chỉ là cung nữ nhưng tài năng có thể sánh đôi với Dung Nhược. Thần thay Hoàng thượng tác thành cho câu chuyện đẹp này, hiển nhiên là suy nghĩ thay Hoàng thượng rồi.”

Nạp Lan đáp: “Đã là người của hậu cung thì thần không dám vượt quá bổn phận.”

Khang Hy nói: “Bồng sơn không xa, lá đỏ đề thơ của người xưa đều là câu chuyện đẹp, khanh có thể so với Tống Tử Kinh, lẽ nào đến sự độ lượng của Triệu Trinh[1] trẫm cũng không có?”

Phúc Toàn bèn cười. “Hoàng thượng có tấm lòng nhân hậu, tất nhiên là hơn xa Tống Nhân Tông. Tuy nhiên, ngọn nguồn của mấy câu chuyện cổ này thì thần không hiểu rõ.” Hắn thông thạo bắn cung, cưỡi ngựa nhưng lại hiểu biết có hạn về Hán học. Khang Hy hiểu rõ vị huynh trưởng của mình nên nói với Nạp Lan: “Dung Nhược, Dụ thân vương đang thử khanh đấy, khanh giải thích cho vương gia nghe xem.”

Nạp Lan bèn đáp một tiếng “vâng” rồi nói: “Tống Kỳ[2] cùng người anh là Tống Tường đều có hiệu, người thời đó gọi là Đại Tống, Tiểu Tống. Một này nọ, Tử Kinh đi trên phố Phồn Đài vừa hay gặp một chiếc xe của hoàng cung đi qua. Trong đó có một cung nữ vén rèm nhìn trộm Tử Kinh, nói: “Đây là Tiểu Tống đấy!” Sau khi Tử Kinh về đến nhà liền viết theo điệu Khung trời chim ngói, lời rằng: Xe ngọc yên hoa gặp trên đường, xót xa đứt ruột gọi trong xe, thân không cánh mà tung bay được, hai trái tim nay một nhịp chung. Phòng dát vàng, lồng nạm ngọc, xe như nước chảy, ngựa như bay, chàng Lưu hận núi Bồng[3] xa thẳm, mà chàng ở đây cách vạn trùng.

Lời viết xong, kinh thành lưu truyền, truyền đến tận trong cung. Sau khi Nhân Tông nghe được, biết những lời này có nguồn gốc riêng của nó, liền hỏi người trong cung: “Là ai gọi “Tiểu Tống”?” Người cung nữ nọ mới bẩm lại cho Nhân Tông nghe. Nhân Tông lại triệu Tử Kinh vào hỏi chuyện này. Tử Kinh liền bẩm báo sự tình. Nhân Tông nói: “Bồng sơn không xa.” Rồi ban cung nữ kia cho Tử Kinh lấy về làm vợ.”

Giọng của hắn trong trẻo, nhịp điệu trầm bổng. Phúc Toàn chăm chú lắng nghe rồi nói: “Đúng là một câu chuyện đẹp, đêm trước Hoàng thượng thổi thiết hoàng cũng vừa khéo viết nên một câu chuyện đẹp.”

Khang Hy cười, nói: “Câu chuyện này của chúng ta suy cho cùng vẫn có một điểm chưa hoàn mỹ lắm. Đêm đó, đáng lẽ phải lệnh cho Dung Nhược thổi, thế mới hoàn hảo.”

Giữa lúc quân thần đang nói cười, binh sĩ chịu trách nhiệm dồn thú chạy đến báo chủ soái, rằng vòng vây đã xong xuôi, xin di giá đi xem. Khang Hy nghe bẩm xong liền đứng dậy thay y phục. Nạp Lan làm công việc của thị vệ. Khang Hy lệnh cho hắn phi ngựa đi trước xem vòng vây. Phúc Toàn đứng đợi một bên, nhìn thái giám giúp Khang Hy khoác áo giáp. Khang Hy quay đầu nhìn thấy Lý Đức Toàn đang dâng chiếc mũ, tiện hỏi: “Tìm được chưa?”

Lý Đức Toàn đáp: “Bẩm Hoàng thượng, nô tài đã tìm thấy người vá áo rồi, hóa ra là cung nữ ở phòng Giặt đồ. Hoàng thượng không có sai bảo gì nên nô tài cũng không dám làm kinh động nàng ta, chỉ hỏi được họ nàng là Vệ.”

Khang Hy nói: “Chẳng qua là trẫm thấy nàng ta khéo tay nên tiện hỏi một câu, sau này bảo nàng ta đến hầu hạ việc thêu thùa đi!”

Lý Đức Toàn “vâng” một tiếng. Khang Hy lại quay sang hỏi Phúc Toàn: “Trẫm định tác thành cung nữ thổi tiêu kia với Dung Nhược. Khanh nói là hỏi thăm được rồi, là làm việc ở đâu?”

Phúc Toàn ngẫm nghĩ rồi đáp: “Cung nữ đó làm ở Ngự Thiện phòng ạ!”

 

 

[1] Chỉ Tống Nhân Tông Triệu Trinh, Hoàng đế đời thứ tư thời Tống, xuất hiện trong câu chuyện Bồng sơn không xa.

 

[2] Tống Kỳ tự Tử Kinh.

 

[3] Bồng sơn, hay núi Bồng Lai, là một vùng đất truyền thuyết, nơi có các vị tiên sống, ám chỉ cõi thần tiên.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s