Hồ đồ 8.2

Tiếng khóc của Trình Đoan Ngọ theo tiếng gió thổi, từng đợt, từng đợt đập vào tai Trình Lạc Minh. Anh thấy lòng đau nhói. Bao nhiêu năm rồi, anh không hề nhìn thấy bộ dạng yếu đuối như thế này của cô. Bao nhiêu năm rồi, anh đã quen với một Trình Đoan Ngọ kiên cường, mạnh mẽ. Bây giờ, cô bộc bạch như vậy khiến anh cảm thấy bối rối.

“Đoan Ngọ…” Anh nắm chặt đèn pin, cố nén giọng nói đang run rẩy. “Không phải là anh không muốn em lập gia đình. Du Đông và em thực sự không hợp nhau đâu, nếu em sống với nó, cả đời này em sẽ không thể không dây dưa đến Lục Ứng Khâm. Đông Thiên đã trả cho nó rồi, anh không muốn em lại rơi vào tay nó nữa, em hiểu không?”

“Anh, em không quan tâm, em chẳng còn gì cả, chỉ còn lại mỗi trái tim chẳng đáng một xu này. Trước kia, em bó tay, bất lực trước Lục Ứng Khâm, anh ta đã khinh bỉ em như thế nào, anh cũng biết rồi mà. Giờ ngay đến trái tim này cũng đã nguội lạnh, chúng ta còn gì phải sợ nữa chứ?”

“…” Cuối cùng thì Trình Lạc Minh vẫn im lặng chấp nhận quyết định của Trình Đoan Ngọ. Nhiều năm qua, anh cũng đã quen với việc thuận theo những quyết định của cô rồi.

Sau khi Trình Thiên Đạt qua đời, hai anh em họ chỉ biết nương tựa vào nhau. Anh bị bệnh nên cũng chẳng thể chia sẻ hay gánh bớt áp lực cuộc sống giúp cô. Anh cũng luôn hy vọng sẽ có một người đàn ông thật lòng chăm sóc em gái thay mình. Nhưng đã nhiều năm trôi qua mà chẳng có người đàn ông nào xuất hiện. Rồi dần dần, niềm mong mỏi của họ cũng biến thành sự tuyệt vọng.

Là máu mủ ruột thịt, sao anh lại không hiểu niềm mong mỏi đáng thương đó của Trình Đoan Ngọ cơ chứ? Anh biết rõ Du Đông cũng không phải là người thích hợp nhất với Trình Đoan Ngọ nhưng cũng không đành lòng làm tổn thương cô. Cô đã quá mệt mỏi rồi, anh chỉ hy vọng lần này ông trời sẽ thật lòng thương xót cho số phận của em gái anh…

 

Từ sáng sớm, Trình Đoan Ngọ đã có cảm giác bất an.

Cô mới đi vệ sinh một chút mà khi quay lại đã thấy mấy hộp sữa chua xếp trên giá bị ai đó làm đổ, vỡ hết. Trước kia, cô cũng đã gặp chuyện này. Siêu thị vốn là nơi có nhiều người qua lại, hệ thống theo dõi cũng chẳng có tác dụng gì khi mà tổn thất cũng chỉ là vài hộp sữa chua, đồng nghiệp cũng sẵn sàng giúp cô tìm ra thủ phạm, nhưng có vài hộp sữa thì bồi thường cũng chẳng đáng gì, cứ coi như mình gặp xui xẻo vậy.

Thời gian gần đây, tâm trạng của cô cũng khá tốt nên không quá để ý đến chuyện nhỏ này. Chỉ có điều, trong lúc thu dọn, cô sơ ý để bị đứt tay, từng giọt máu đỏ cứ thế rơi. Cô vội vã lau đi, vừa lau vừa lẩm bẩm mình thật đen đủi.

Thế là mất cả buổi sáng, cuối cùng cũng dọn dẹp xong đống hàng của một ngày đen đủi. Đến trưa, cô thay quần áo, chuẩn bị cùng đồng nghiệp đi ăn. Ai ngờ, vừa thay xong quần áo, cô bị một người đàn ông chặn ở cửa phòng nghỉ của nhân viên, chính là người mà cô đã gặp cách đây không lâu – Quan Nghĩa.

Đương nhiên cô biết chẳng tự dưng mà Quan Nghĩa đến tìm mình. Trong lòng có chút căng thẳng, cô cố tỏ vẻ bình tĩnh, hỏi: “Có việc gì vậy?”

Quan Nghĩa cao ngạo nhìn cô, vẻ mặt rất nghiêm trang. “Ông chủ muốn gặp cô.”

Trình Đoan Ngọ có ý phản kháng, nhíu mày, cứng rắn nói: “Rốt cuộc ông chủ Lục còn muốn thế nào nữa đây? Anh ta muốn tôi cút, tôi cũng đã cút rồi. Anh ta muốn con trai tôi, tôi cũng đã đưa cho anh ta rồi. Anh ta còn muốn gì nữa nào?”

Nét mặt của Quan Nghĩa vẫn không thay đổi, dường như anh ta đã đoán được sự phản kháng của cô. “Ông chủ có việc muốn gặp cô, hy vọng cô có thể đi cùng tôi, như thế sẽ dễ cho tất cả mọi người.”

“Dựa vào cái gì mà tôi phải đi theo anh chứ?” Trình Đoan Ngọ đẩy Quan Nghĩa tránh sang một bên. Anh ta vẫn đứng trơ ra đó. Trình Đoan Ngọ tức giận nói: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh không tránh ra là tôi báo cảnh sát đấy!”

Cuối cùng, nét mặt của Quan Nghĩa cũng có chút biến đổi. Anh ta nhìn cô với ánh mắt có chút khó xử, hít một hơi thật sâu, nói: “Đoan Ngọ, việc gì cô phải làm loạn lên như thế chứ? Cô biết là dù thế nào đi nữa thì cô cũng không thể thắng nổi anh ấy mà.”

Trình Đoan Ngọ tức giận mở trừng mắt. “Là tôi giày vò anh ta hay chính anh ta giày vò tôi? Quan Nghĩa, nếu anh còn coi tôi là bạn thì xin anh tránh đường cho tôi đi!”

“Đoan Ngọ, ngày hôm nay cô rời đi, thế ngày mai thì sao? Ngày kia thì sao? Còn… còn con cô nữa. Ôi, tôi thật sự không biết phải nói thế nào với cô, hà cớ gì cô phải tự mình hủy hoại mình như vậy? Vẫn chưa đủ sao?”

“Trước kia tôi ngu ngốc, nhưng bây giờ thì tôi tỉnh ngộ rồi, được chưa?” Nhắc đến con, Trình Đoan Ngọ đành phải chấp nhận đầu hàng, cô thở dài bất lực. “Vì những sai lầm của quá khứ, tôi đã phải trả giá đắt như vậy mà vẫn chưa đủ sao? Tại sao vẫn chưa buông tha cho tôi chứ?”

“…”

Cuối cùng thì Trình Đoan Ngọ đành phải thỏa hiệp, đi theo Quan Nghĩa. Cô không muốn làm anh ta phải khó xử. Cô cũng không thể làm ngơ trước mối thân tình trước kia của mình. Suốt quãng đường ngồi trên xe, cô chỉ im lặng, không nói bất cứ câu nào. Nhiều lúc Quan Nghĩa cũng thấy hoài nghi không biết có phải thật sự cô đang ở trên xe hay không.

Quan Nghĩa và Trình Đoan Ngọ bằng tuổi nhau. Trước kia, anh ta cũng là người có quan hệ tốt nhất bên cạnh Lục Ứng Khâm và Trình Đoan Ngọ. Mặc dù Lục Ứng Khâm không thích Trình Đoan Ngọ nhưng anh ta cũng để hai người kết bạn. Vì vậy Quan Nghĩa quan tâm đến Trình Đoan Ngọ hơn những người khác.

Mấy năm nay, con đường sự nghiệp của Lục Ứng Khâm cũng coi như thuận buồm xuôi gió, tiền bạc, quyền lực và phụ nữ đều không thiếu. Nhưng dường như anh ta chẳng động lòng với ai. Quan Nghĩa có cảm giác anh ta trở nên cứng nhắc, chẳng giống người nữa.

Lúc chưa giàu có, người mà anh ta thích là Du Giai Giai, nhưng theo như Quan Nghĩa thấy, những năm qua anh ta cũng chưa xác định gì với cô, mặc dù đã có hẹn ước nhưng cũng chẳng thấy đả động đến chuyện kết hôn. Chẳng ai hiểu được rốt cuộc anh ta nghĩ gì nữa.

Du Giai Giai là một cô gái thông minh, luôn biết khi nào thì nên nói gì. Giống như hôm đó trở về, ngay cả Quan Nghĩa cũng biết rằng Lục Ứng Khâm rất khó chịu khi nhìn thấy Trình Đoan Ngọ đi ăn cùng Du Đông nên anh ta mới đẩy mọi người vào tình thế khó xử như thế. Tuy vậy, Du Giai Giai vẫn tỏ ra không hiểu chuyện gì, còn giận dỗi nói với Lục Ứng Khâm: “Ứng Khâm, có phải là anh quá độc ác với Đoan Ngọ không? Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, làm gì mà phải tức giận như vậy?”

Lục Ứng Khâm cười mà như không, ôm eo cô, nói: “Em chỉ cần biết anh sẽ không đối xử với em như vậy là được.”

Một câu trả lời nước đôi như vậy thì có thể hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau. Du Giai Giai cũng không nói thêm nữa, rời đi với vẻ mặt thỏa mãn.

Đôi lúc Quan Nghĩa cũng tự hỏi, người phụ nữ này dễ dàng thỏa mãn đến vậy sao?

Quả nhiên, Du Giai Giai vừa rời đi không lâu, nét mặt Lục Ứng Khâm liền thay đổi. Anh ta lạnh lùng dặn dò Quan Nghĩa điều tra tất cả những gì liên quan đến Du Đông và Trình Đoan Ngọ. Cuối cùng, khi nhìn thấy một tập ảnh thuộc hạ chụp lại, anh ta nổi giận đùng đùng.

Lục Ứng Khâm không phải người dễ dàng nổi giận, thậm chí anh ta còn rất biết kiềm chế cảm xúc, nhưng đứng trước Trình Đoan Ngọ hay những việc liên quan đến cô, anh ta lại biến thành người đàn ông khắc nghiệt nhất trên thế giới này. Dường như Trình Đoan Ngọ có khả năng đánh thức và kích thích những khả năng vô hạn trong con người anh ta. Nhưng Quan Nghĩa cũng cảm thấy, chỉ khi đứng trước Trình Đoan Ngọ, Lục Ứng Khâm mới giống một con người đang sống…

Quan Nghĩa quay lại, nhìn nét mặt không chút cảm xúc của Trình Đoan Ngọ. Anh ta lo lắng nghĩ, tất cả những việc mà anh ta làm, liệu có đúng không?

Hai con người ấy phải chăng chỉ có thể trở thành hai kẻ xa lạ thì mới là giải pháp thích hợp nhất?

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s