Tịch mịch 4.1

Gió đêm mang hơi lạnh mùa xuân rét căm căm, lạnh đến thấu xương. Ngày hôm sau, Lâm Lang thức dậy liền cảm thấy uể oải, khó thở. Nàng cố gắng làm việc hơn nửa canh giờ. Họa Châu liền hỏi: “Không phải muội bị nhiễm lạnh rồi đấy chứ? Nửa đêm qua thấy muội trở mình suốt trên giường.”

Lâm Lang đáp: “Muội đâu có yếu ớt đến vậy, lát nữa uống bát canh gừng thì sẽ khỏe ngay thôi.” Không ngờ sau đó một lúc thì nàng bắt đầu sốt.

Ngọc Trợ thấy mặt nàng đỏ bừng liền đi đến nắm tay nàng, thở dài một tiếng, than thở: “Ta thấy sắc mặt con không tốt, sao người lại nóng thế này? Mau đi nằm nghỉ một lát đi!”

Lâm Lang vẫn gắng gượng. “Không cần đâu ạ!”

Họa Châu đi đến đẩy nàng đi, đỡ nàng lên giường rồi nói: “Muội cứ đi nằm nghỉ một lát, cũng chẳng còn mấy việc đâu.”

Lâm Lang cảm thấy mình vô cùng mệt mỏi, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ mê man. Người nàng phát sốt, loáng thoáng nghe thấy như có tiếng mưa rơi, thế rồi cũng dần tỉnh lại. Lúc này mới nghe có tiếng nói chuyện to nhỏ ở gian ngoài. Tiếng nói rất nhỏ, nàng nằm trên giường im lặng, mãi lâu sau mới nghe câu được câu chăng. Hình như Ngọc Trợ đang nói chuyện với ai đó. Cả người nàng toát mồ hôi, giờ thấy nhẹ nhàng, khoan khoái hơn một chút. Lúc mở to mắt nhìn mới biết hóa ra đã gần đến giờ Dậu rồi.

Nàng ngồi dậy mặc áo khoác, lại chải chải đầu, chỉ là không biết ai đang ở bên ngoài nên chần chừ một lúc mới vén rèm lên. Một vị ma ma đang ngồi trên chiếc giường ở gian ngoài, tuổi tầm trên dưới bốn mươi. Bà ta mặc áo dài gấm xanh có thêu ẩn hình hoa mai và cỏ linh chi, trên đầu ngoài chiếc mũ dẹt vuông vắn viền vàng nạm ngọc thì chỉ có một bông hoa, tay cầm một miếng đồng gảy gảy than trong lò sưởi cầm tay. Trên tay trái có hai giáp bảo vệ dài ba tấc đồi mồi hình chữ thọ tròn khảm ngọc, nó đụng vào chiếc lò phát ra âm thanh. Y phục, trang sức của bà ta sang trọng không kém các vị chủ nhân. Ngọc Trợ thấy Lâm Lang vén rèm đi ra, vội vẫy tay gọi nàng. “Đây là Anh ma ma hầu hạ bên cạnh Thái hậu.”

Lâm Lang vội vàng thỉnh an. Anh ma ma lại cực kỳ khách sáo, duỗi tay vừa đỡ vừa dìu nàng. Khi nàng ngẩng mặt lên thì vị Anh ma ma kia chợt ngẩn người, rồi nắm tay nàng, nhìn một hồi, hỏi: “Tên là gì? Vào cung bao lâu rồi?”

Lâm Lang trả lời từng câu một xong, Ngọc Trợ mới hỏi: “Khỏe hơn chút nào chưa? Sao đã dậy rồi?”

Lâm Lang đáp: “Đã khiến cô cô bận lòng, chỉ là nhiễm gió lạnh, lúc này con đã thấy đỡ nhiều.”

Ngọc Trợ liền bảo nàng: “Đi ăn cơm đi, mấy đứa Họa Châu đã đi hết rồi.”

Đợi nàng đi khuất, Ngọc Trợ mới nói với Anh ma ma: “Ma ma chọn đứa nhỏ này sao?”

Anh ma ma cười một tiếng, đáp: “Đứa nhỏ này có dáng người thanh tú, tuy không phải là hoàn hảo nhưng cũng hiếm thấy. Chỉ là đáng tiếc… ta với ngươi cũng chẳng phải người ngoài, nếu nói một câu không câu nệ thì là như thế này: ta thấy đứa trẻ đó có ba phần dáng vẻ, phong cách giống với Đoan Kính Hoàng hậu của lão chủ nhân.”

Ngọc Trợ nghe xong câu này, quả nhiên một lúc lâu không nói được lời nào, cuối cùng mới nói: “Trong mấy đứa nhỏ ở đây, tính ra thì nó là người dịu dàng, chu đáo nhất, thêu thùa, may vá cũng thành thạo, làm việc gì cũng suy nghĩ chín chắn, chỉ đáng tiếc… đúng là không có phúc.”

Anh ma ma nói: “Thái hậu muốn chọn một người phù hợp để hầu hạ bên cạnh cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai. Chỉ là, tuy hậu cung lớn người đông nhưng không biết con người, tính tình như thế nào, chúng ta cứ từ từ tìm vậy.” Đột nhiên nhớ ra một chuyện, bà ta liền hỏi: “Vừa rồi ngươi nhắc đến tên Họa Châu, đó là ai? Cái tên thật thú vị.”

Ngọc Trợ đáp: “Tên của đứa nhỏ này kể ra cũng có nguồn gốc riêng. Nghe nói là lúc mang thai nó, mẫu thân nó mơ thấy một vị tiên đưa đến một cuộn tranh, lúc mở ra xem thì thấy trên bức tranh chỉ vẽ một viên trân châu Đông Bắc rất lớn. Từ đó mới đặt tên nó là Họa Châu.”

Anh ma ma “ai da” một tiếng. “Đứa nhỏ này có lẽ cũng có chút lai lịch, ngươi gọi đến để ta nhìn xem.”

Ngọc Trợ sai tiểu cung nữ: “Đi gọi Họa Châu tới.”

Chỉ chốc lát sau Họa Châu đến, Ngọc Trợ bảo nàng thỉnh an Anh ma ma. Anh ma ma thấy nàng có khuôn mặt trắng bóc, tròn trịa, sáng sủa như mặt trăng, mặt mày thanh tú, liền hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

Họa Châu đáp: “Năm nay mười sáu ạ!” Nàng vừa nói vừa cười, để lộ hàm răng trắng như ngọc, ngây thơ khiến người ta rung động. Trong lòng Anh ma ma đã có ba phần yêu thích, lại hỏi: “Là người nhà nào? Họ gì?”

Họa Châu trả lời: “Phú Sát thị ạ!”

Anh ma ma cảm thán: “Ôi trời, vòng vo cả nửa ngày, hóa ra lại là người một nhà.”

Ngọc Trợ liền cười, nói: “Khó trách đứa nhỏ này hợp với ma ma như vậy. Người ta bảo nhà Phú Sát sinh ra mỹ nhân, quả nhiên không sai. Lúc ma ma còn trẻ cũng là một mỹ nhân, đứa nhỏ Họa Châu này cũng cực kỳ đoan trang.”

Anh ma ma đặt cái lò sưởi cầm tay xuống, nắm tay Họa Châu rồi nói với Ngọc Trợ: “Ngươi lại trêu bà già này rồi. Ta thì làm gì phải mỹ nhân, chỉ là một người không bằng ai mà thôi!”

Họa Châu đã sớm không nhịn được cười, Anh ma ma lại hỏi thêm nàng rất nhiều. Nàng vốn là người thích đông vui, náo nhiệt, hỏi một câu liền đáp hơn ba câu khiến Anh ma ma vô cùng vui vẻ. Bà nói: “Cẩn thận, chín chắn đương nhiên là tốt, nhưng nếu trong cung ai ai cũng là người thận trọng, chín chắn cả, quanh năm suốt tháng như vậy thật khiến người ta sinh buồn. Đứa nhỏ này thích cười thích nói, có lẽ Thái hậu cũng sẽ thích.”

Ngọc Trợ vội nhắc Họa Châu: “Anh ma ma cất nhắc con như vậy, còn không mau dập đầu tạ ơn ma ma?”

Họa Châu vội vàng dập đầu. Anh ma ma nhanh chóng giơ tay đỡ nàng. “Mọi chuyện còn phải bẩm lên Thái hậu, xin lão nhân gia người định đoạt nữa, ngươi vội dập đầu làm gì! Đợi tin chính xác vào ngày mai rồi tạ ơn ta cũng chưa muộn.”

Ngọc Trợ đứng một bên cười, nói: “Ma ma là người đắc lực nhất của Thái hậu, ma ma đã vừa mắt đứa nhỏ này, chắc chắn nó cũng sẽ hợp ý Thái hậu.”

Quả nhiên Anh ma ma vô cùng vui vẻ. “Chẳng qua là theo chủ nhân từ lâu nên biết được một chút về tính tình của người. Chúng ta phận làm nô tài, sao có thể thay Thái hậu quyết định được.” Rồi đứng dậy, nói: “Đã muộn rồi, ta phải về hầu hạ Thái hậu.”

Ngọc Trợ vội đứng dậy tiễn, lại bảo Họa Châu: “Trời tối rồi, châm đèn đi tiễn ma ma.”

Họa Châu vâng lời châm đèn đến, Anh ma ma vịn vào nàng rồi đi. Lâm Lang ăn cơm xong quay về phòng, thấy Ngọc Trợ đang ngồi một mình kiểm tra y phục, bèn tiến tới giúp một tay. Ngọc Trợ không khỏi thở dài lặng lẽ. “Con còn đang bệnh, đi nghỉ trước đi!”

Lâm Lang nói: “Con nằm cả nửa ngày rồi, giờ làm việc một lúc cũng tốt ạ!”

Ngọc Trợ lại nói: “Mỗi người đều có duyên số của mình, cưỡng cầu vô ích.”

Lâm Lang cười khẽ, hỏi: “Sao cô cô lại nói như thế?” 

Chân Hoàn 3.3

Đường Lê cung là cung thất rất nhỏ trong hậu cung, nằm ở góc tây nam Thượng Lâm uyển, là một nơi vô cùng tĩnh lặng, có hai tầng. Vào cửa, băng qua một mảnh sân rộng là chính điện Oánh Tâm đường, đằng sau Oánh Tâm đường có một hoa viên nhỏ. Hai bên đông tây là hai tòa điện phụ, phía nam là Ẩm Lục hiên, nơi tránh nóng mùa hè dành cho cung tần. Hành lang phía trước của chính điện và hai chái điện phụ thông với hành lang phía sau Ẩm Lục hiên, tạo thành kiến trúc tứ hợp viện. Phía trước Oánh Tâm đường có trồng hai gốc tây phủ hải đường cực lớn, tuy không phải độ trổ hoa xuân nhưng trên cành đã kết chi chít quả đỏ thắm như san hô, phối với nền lá xanh ngắt được gió sương tắm mát, nhìn cũng khá vui mắt. Trong vườn, ngay phía trước hành lang vừa được trồng thêm một hàng quế, đều là quế Ngu Châu vừa được tiến cống. Hoa nở chi chít, từng cụm vàng óng, rực rỡ lấp ló nơi kẽ lá, tỏa hương ngào ngạt đến nức mũi, từ xa ngửi thấy đã như say như mê, tâm tình sảng khoái. Hoa viên sau sảnh trồng đầy hoa lê, tiết trời đã vào thu, đợi đến mùa xuân, hoa nở trắng xóa như tuyết, tỏa hương mê người, khung cảnh tuyệt đẹp đó thật khó diễn tả bằng lời. Hèn gì nơi này được mệnh danh là Đường Lê cung, đúng là một nơi vô cùng tuyệt diệu.

Tôi đứng lặng giữa vườn hồi lâu, quét mắt nhìn đám nội giám, cung nữ đang cung kính quỳ thành hai hàng dài bên cạnh, khẽ gật đầu rồi thuận miệng hỏi: “Hoa quế vừa được trồng à?”

Cung nữ đỡ tay tôi cung kính đáp lời: “Theo lệnh của Hoàng hậu, nơi ở của những Quý nhân mới vào cung được trồng thêm hoa quế, ý rằng người mới đến nội cung sẽ gặp nhiều điềm lành.”

Tôi nghĩ bụng, điềm lành thì tốt đấy, chỉ có điều Hoàng hậu làm như vậy có vẻ quá long trọng, dường như cố ý khoa trương điều gì đó. Vẻ mặt vẫn thản nhiên, tôi để các cung nữ đỡ vào chính điện, ngồi xuống.

Vào sảnh chính của Oánh Tâm đường là thấy ngay một bục cao, đằng trước tấm bình phong gỗ tử đàn chạm trổ, thêu hoa hải đường có đặt một ngai vàng chạm rồng cuộn khúc, kỷ trà, quạt tròn, lò hương, bên trên treo tấm biển bốn chữ Mậu Tu Phúc Huệ do chính tay tiên hoàng Long Khánh đế viết. Đây là nơi tiếp giá chính thức khi Hoàng thượng đến thăm.

Tôi ngồi trong sảnh chính, Lưu Chu, Hoán Bích đứng hầu hai bên. Hai cung nữ khác lập tức bước tới dâng trà. Thủ lĩnh nội giám của Đường Lê cung là Khang Lộc Hải và cung nữ quản sự Thôi Cận Tịch bước vào sảnh phía tây, dập đầu thỉnh an tôi. “Nô tài là Khang Lộc Hải, thủ lĩnh nội giám chính thất phẩm chấp thủ của Đường Lê cung, tham kiến Hoàn Quý nhân, nguyện Hoàn Quý nhân như ý cát tường!” “Nô tỳ là Thôi Cận Tịch, cung nữ quản sự chính thất phẩm thuận nhân của Đường Lê cung, tham kiến Hoàn Quý nhân, nguyện Hoàn Quý nhân như ý cát tường!”

Tôi liếc mắt nhìn qua hai người họ. Khang Lộc Hải khoảng ba mươi tuổi, vừa nhìn đã biết là một tay thông minh, hai mắt đảo qua đảo lại lia lịa. Thôi Cận Tịch trên dưới ba mươi, mặt thon dài, da trắng trẻo, hai mắt đen láy thoáng nét thông minh, bộ dạng hiền hậu, vừa nhìn tôi đã thấy mến ngay.

Hai người họ quỳ bái ra mắt xong thì đến bốn tay nội giám và sáu ả cung nữ dưới quyền dập đầu chính thức ra mắt tôi rồi lần lượt báo danh. Tôi chậm rãi nhấp ngụm trà Lục An, ngắm nhìn phù điêu bằng gỗ lê chạm trổ trên xà nhà, không thốt một lời.

Trước mặt hạ nhân, tôi biết trầm lặng là một cách uy hiếp rất hiệu quả. Quả nhiên bọn họ cụp mắt, cúi đầu, không dám thở mạnh, cả Oánh Tâm đường im ắng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy tiếng.

Nhấp xong hai ngụm trà nữa, tôi mới tủm tỉm cười, ra lệnh cho bọn họ đứng lên.

Tôi đậy nắp chung trà sứ xanh, cũng không thèm nhìn bọn họ, chỉ chậm rãi nói: “Từ nay về sau, các ngươi đã là người của ta, làm việc cho ta thì lanh lợi là một phẩm chất tốt, chỉ có điều…” Tôi ngẩng đầu, lạnh lùng quét mắt nhìn bọn họ một lượt. “Làm nô tài, điều quan trọng nhất là phải trung thành, nếu lòng không hướng về chủ nhân mà chỉ nghĩ đến những trò đi ngang về tắt thì cái đầu của các ngươi sẽ khó mà lành lặn trên cổ! Đương nhiên, nếu các ngươi hết lòng trung thành, ta sẽ đối xử tốt với các ngươi.”

Sắc mặt đám người đứng bên dưới lập tức thay đổi, bọn họ luôn miệng nói: “Chúng nô tài quyết không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với tiểu chủ, nhất định sẽ một lòng trung thành hầu hạ tiểu chủ!”

Tôi hài lòng mỉm cười, ra lệnh: “Thưởng!” Lưu Chu, Hoán Bích lập tức lấy bạc vụn chuẩn bị từ trước ra phân phát cho bọn họ. Cả đám nội giám, cung nữ vâng vâng dạ dạ, rối rít tạ ơn.

Chiêu vừa ban ân vừa ra oai này trong tương lai chưa biết có hiệu quả gì hay không nhưng hiện thời đã đủ sức trấn áp được đám nô tài. Tôi biết về sau, muốn quản thúc bọn họ, để bọn họ ngoan ngoãn vâng lời hầu hạ phục vụ tôi thì phải làm cho bọn họ khiếp sợ trước. Tuyệt đối không thể trở thành một chủ nhân yếu đuối, bất lực bị đám người hầu lấn lướt qua mặt.

Cận Tịch bước lên khuyên: “Tiểu chủ hôm nay chắc mệt rồi, xin theo nô tỳ đi nghỉ ngơi một lát!”

Tôi lấy làm lạ, hỏi: “Không dẫn ta đi bái kiến chủ nhân của cung này sao?”

Cận Tịch vội đáp: “Tiểu chủ chắc chưa biết rồi, Đường Lê cung không có chủ nhân, hiện giờ Quý nhân là người có địa vị cao nhất.”

Tôi vừa định hỏi trong cung này còn ai ở nữa, Cận Tịch đã lanh lợi đoán được ý của tôi, bèn lên tiếng: “Ngoài ra, điện phụ phía đông là nơi ở của Thuần Thường tại, vừa vào cung bốn hôm trước, điện phụ phía tây là nơi ở của Sử Mỹ nhân, vào cung đã được ba năm nay rồi. Một lát nữa thôi họ sẽ đến gặp Quý nhân tiểu chủ.”

Tôi mỉm cười, đáp lại: “Ta biết rồi!”

Đằng sau cửa ngăn bằng gỗ lê chạm trúc xanh biên bức lưu ly và cửa ngăn gỗ lê chạm sen tịnh đế lưu ly là đông tây Noãn các. Buồng lò sưởi phía đông là nơi dành riêng cho Hoàng đế nghỉ ngơi mỗi khi đến thăm phi tần, buồng lò sưởi phía tây là nơi nghỉ ngơi thường ngày của tôi, buồng ngủ nằm ở sảnh sau của Oánh Tâm đường.

Cận Tịch đỡ tôi tiến vào sảnh sau. Sảnh sau được ngăn làm hai gian chính, thứ bởi vách ngăn gỗ lê khắc hoa văn vạn phúc vạn thọ chạm trổ ngọc lưu ly, bố trí hết sức lịch sự, tao nhã.

Tôi dịu giọng, hòa nhã hỏi Cận Tịch: “Thôi Thuận nhân vốn là người ở đâu? Sống trong cung bao lâu rồi?”

Nàng ta lộ vẻ hoảng hốt, lập tức quỳ xuống, thưa: “Nô tỳ không dám! Tiểu chủ cứ gọi thẳng tên của nô tỳ là được!”

Tôi đích thân đỡ nàng ta đứng dậy, mỉm cười, nói: “Không cần hoảng sợ như vậy! Ta trước giờ quen sống thoải mái, không ưa gò bó, trên danh nghĩa chúng ta là chủ tớ nhưng ngươi lớn tuổi hơn ta, từng trải chuyện đời, trong lòng ta cũng rất kính trọng ngươi. Ngươi cứ đứng dậy nói chuyện!”

Lúc này nàng ta mới chịu đứng dậy, vẻ mặt vô cùng cảm kích, cung kính thưa: “Tiểu chủ nói vậy thì nô tỳ hổ thẹn đến chết mất! Nô tỳ vốn là người Vĩnh Châu, từ nhỏ đã vào cung làm cung nữ, trước đây từng hầu hạ Khâm Nhân Thái phi. Nhờ làm việc không đến nỗi quá vụng về nên mới được điều đến đây hầu tiểu chủ.”

Tôi càng vui vẻ, ôn hòa nói: “Ngươi từng hầu hạ Thái phi, nhất định là kẻ hiểu chuyện, đáng tin cậy. Ta có ngươi hầu hạ thì tha hồ yên tâm rồi! Từ nay về sau, chuyện vặt trong Đường Lê cung phải phiền ngươi và Khang công công lo liệu rồi!”

Mặt nàng ta ửng hồng, thành khẩn thưa: “Được hầu hạ tiểu chủ là phúc đức của nô tỳ, nô tỳ nhất định sẽ cố gắng hết sức mình!”

Tôi quay đầu gọi Hoán Bích, dặn dò: “Lấy một đôi vòng vàng ra thưởng cho Thôi thuận nhân.” Rồi lệnh cho nàng ta lấy thêm một đĩnh vàng thưởng thêm cho Khang Lộc Hải.

Khang Lộc Hải được thưởng, vừa mừng vừa lo tiến vào cùng Cận Tịch cung kính tạ ơn tôi, hầu hạ tôi nghỉ ngơi xong thì lui ra lo liệu những việc vặt khác.

Hồ đồ 5.2

 

Lục Ứng Khâm không hỏi gì nữa, lúc định tắt điện thoại thì nghe thấy tiếng thở dài của Quan Nghĩa. Anh ta vẫn cầm chiếc điện thoại, chau mày. “Thở dài gì vậy?”

Đã nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên Quan Nghĩa đề cập đến vấn đề ngoài công việc. Trầm lặng rất lâu, nhớ đến cảnh tượng vừa rồi của Trình Đoan Ngọ, Quan Nghĩa thấy không đành lòng, nói: “Đại ca, thực sự là anh đối xử với cô ấy quá nhẫn tâm rồi. Dù sao cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ…”

Quan Nghĩa cũng quen biết Trình Đoan Ngọ nhiều năm, vì vậy có chút thương hại cô.

“Cậu thì hiểu cái gì chứ?!” Lục Ứng Khâm rất ghét người khác nhắc đến Trình Đoan Ngọ trước mặt mình, lạnh lùng nói. “Cứ làm cho tốt việc của cậu, những việc khác không cần quan tâm!” Đã nhiều năm rồi anh ta không nổi giận với Quan Nghĩa, cũng chẳng hiểu sao lúc này lại không kiềm chế được cảm xúc như vậy.

“Dạ vâng!” Nói rồi, Quan Nghĩa lại im lặng. Lục Ứng Khâm chau mày, ngắt máy.

Trình Đoan Ngọ, cứ mỗi lần nghe đến cái tên này là Lục Ứng Khâm lại thấy rất bực bội, khó chịu. Anh ta thực sự căm ghét Trình Đoan Ngọ, vì thế ghét cả đứa con mà cô sinh ra, nhưng anh ta không biết tại sao mình lại muốn đoạt lại thằng bé.

Giờ đây, Trình Đoan Ngọ đã mất hết chỗ dựa, cô không thể là đối thủ của anh ta. Nhìn thấy cảnh tượng Trình Đoan Ngọ trắng tay, chẳng còn bất cứ thứ gì, anh ta thấy rất vui. Anh ta căm ghét Trình Đoan Ngọ, căm ghét những ký ức về cô, lại càng căm ghét khi cô lén lút sinh ra cốt nhục của anh ta. Rõ ràng anh ta không muốn dính dáng đến cô ở kiếp này nữa, nhưng giờ đây, cùng với sự xuất hiện của thằng bé đó, những chuyện trong quá khứ lại bày ra trước mắt anh ta.

Dù rằng cuộc sống hiện tại của anh ta rất tốt thì quá khứ vẫn cứ đeo bám, không tài nào thoát khỏi. Đầu óc cứ mông lung suy nghĩ nên anh ta không để ý mà vượt cả đèn đỏ. Xe cộ đi lại như mắc cửi, anh ta càng chạy càng tăng tốc, cảnh vật hai bên đường cũng rất nhanh bị đẩy lùi về phía sau, đồng hồ tốc độ không ngừng tăng lên. Anh ta cảm thấy người nóng bừng, mặc dù gió từ bên ngoài đang ào ào thổi vào qua cửa sổ nhưng anh ta vẫn không cảm thấy dịu bớt.

Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng lúc này đây anh ta vẫn cảm thấy cái bóng của quá khứ đang bám đuổi. Anh ta nắm chặt vô lăng, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ mồn một.

Anh ta vẫn nhớ mãi biểu cảm lúc đó của Trình Đoan Ngọ. Cô đứng ở trên cao, ngạo nghễ chỉ thẳng vào anh ta rồi nói với Trình Thiên Đạt: “Bố, con muốn anh ấy.”

Lúc đó, anh ta không biết mình phải phản ứng ra sao, tim đập thình thịch, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Trình Thiên Đạt.

Công chúa nhà họ Trình đã chọn anh ta làm phò mã. Trong ánh mắt ngưỡng mộ của đám đông, anh ta bị đẩy đến bên cạnh Trình Đoan Ngọ. Một cô bé mới mười bảy tuổi, vậy mà chỉ cần một câu nói thôi cũng làm cho anh ta phải chấp nhận, không hề được thỏa hiệp.

Anh ta ghét cái cảm giác không thể khống chế được mọi thứ như vậy. Anh ta căm ghét cả đời này. Cũng vì thế mà anh ta ghét Trình Đoan Ngọ, ghét việc cô áp đặt tình cảm của mình lên anh ta.

Hồi ấy, Trình Đoan Ngọ lúc nào cũng kè kè bên cạnh, gọi tên anh ta một cách thân mật: “Ứng Khâm”, cũng chẳng ngại ngùng thể hiện sự nhiệt tình đối với anh ta, mặc cho anh ta đối xử lạnh nhạt với cô thế nào. Anh ta chưa bao giờ hứa hẹn bất cứ điều gì với cô, còn cô, không hiểu có niềm tin ở đâu mà lại tự cho rằng anh ta sẽ yêu mình.

Hoang đường hơn nữa là, Trình Thiên Đạt – người mà từ trước tới giờ vẫn đối xử tốt với anh ta – cũng “hạ chỉ” tổ chức đám cưới.

Ông ta muốn Lục Ứng Khâm lấy một cô gái mới mười bảy tuổi?

Khoảnh khắc đó, Lục Ứng Khâm có cảm giác như cả thế giới đều điên hết rồi. Trong tiềm thức, anh ta muốn trốn chạy khỏi những chuyện không thể kiểm soát đó. Anh ta đã đưa Du Giai Giai đi trốn, nhưng trên đường trốn chạy không ngờ lại gặp phải anh trai cô, Trình Lạc Minh.

Lúc ấy, người nhà họ Trình thật ngạo mạn. Trình Lạc Minh mang theo một đám thuộc hạ vây lấy Lục Ứng Khâm. Anh ta chỉ có một mình, trong hoàn cảnh yếu thế ấy, anh ta chỉ còn cách thỏa hiệp.

Trình Lạc Minh gọi Trình Đoan Ngọ đến. Lại một lần nữa, Trình Đoan Ngọ cao ngạo, từ trên cao nhìn xuống Lục Ứng Khâm đang bị trói tay sau lưng. Cô không nói lời nào nhưng ánh mắt hiện rõ sự đau xót.

Đứng giữa đám đông, Trình Lạc Minh với khí thế uy phong, lẫm liệt, hỏi: “Đoan Ngọ, em muốn xử lý nó thế nào?”

Trình Đoan Ngọ lắc lắc đầu, rời đi, không nói lời nào. Cô không hề thấy vui vẻ, cả thế giới này đều nhận ra điều ấy.

Còn Lục Ứng Khâm… Để công chúa nhà họ Trình cảm thấy vui, anh ta đã bị chặt ngón tay út xem như sự trừng phạt cho hành động “phản bội”.

Anh ta cầm chặt ngón tay bị chặt vẫn chảy máu ròng ròng, không còn cảm giác gì. Những giọt máu theo kẽ tay rơi xuống đôi giày của anh ta. Anh ta nhíu mày, không nói năng. Từ giờ phút đó, anh ta thầm thề với mình rằng, nhất định có một ngày Trình gia sẽ phải chịu đựng nỗi sỉ nhục mà anh ta đang phải chịu đựng.

Anh ta cố gắng nhẫn nhịn để chờ cơ hội trả thù.

Trình Thiên Đạt bị cảnh sát phục kích và giết chết ngay tại hiện trường. Lúc đó, tất cả mọi người nháo nhác, hỗn loạn, còn anh ta thì bình tĩnh sử dụng những thủ đoạn Trình Thiên Đạt đã dạy để ngồi vào vị trí của ông ta. Anh ta đoạt lấy tất cả những gì thuộc về nhà họ Trình trước kia. Anh ta tàn nhẫn dồn người của Trình gia đến bước đường cùng, đẩy họ vào ngõ cụt khiến họ phải cầu xin anh ta tha thứ…

 

Lục Ứng Khâm chau mày, anh ta không thích hồi tưởng chuyện cũ. Anh ta lấy điện thoại ra gọi cho Du Giai Giai. Cô nhận điện thoại rất nhanh, vừa bắt máy đã khẽ càu nhàu: “Ứng Khâm, sao anh không nói sớm? Làm em bận cuống hết cả lên.” Giọng nói nhẹ nhàng của Du Giai Giai làm cho tâm trạng buồn bực, khó chịu của Lục Ứng Khâm dịu xuống, đầu mày nhíu chặt cũng dần dãn ra.

“Ngoan nào, ngày mai anh đưa em đi chơi nhé?”

Đang cảm thấy bực bội, nghe thấy Lục Ứng Khâm nói vậy, Du Giai Giai lập tức nguôi giận, nói: “Anh nói đấy nhé, không phải em bắt ép anh đâu đấy!”

“Ừ.”

“Vậy tối nay anh qua đây chứ?”

Lục Ứng Khâm nhìn đồng hồ, lập tức quay đầu xe. “Giờ anh đến luôn.”

Du Giai Giai vui vẻ nói: “Em sẽ bảo giúp việc nấu cơm ngay bây giờ.”

“Ừ.”

“…”