Du dương 2.8

Nhưng khi đánh golf cùng khách hàng thì lại chẳng thoải mái như vậy, thời gian phải đàm phán quá lâu, vì thế cần chuẩn bị rất nhiều chủ đề, làm sao để có thể uyển chuyển, khéo léo đưa các vấn đề trong làm ăn vào cuộc nói chuyện một cách không lộ liễu, đây đương nhiên là công việc cần có vốn hiểu biết tốt. Nhưng những điều này đều không phải việc Cố Bình An phải nghĩ đến vì Tất Nhiễm đã quá quen với điều này. Anh và khách hàng nói chuyện rất thoải mái, vui vẻ, giới thiệu chi tiết về dự án hợp tác lần này, từ những cái gật đầu rất nhiệt tình của giám đốc bên đối phương có thể dễ dàng nhìn ra ông ấy đã bị Tất Nhiễm “dụ khị” gần như thành công, lát nữa ra nghỉ có khi sẽ ký hợp đồng luôn được. Cô chỉ cần đi bên cạnh Tất Nhiễm, thỉnh thoảng mỉm cười theo những chủ đề nói chuyện của anh, làm một bình hoa tận tình với công việc là được. Xem ra, tác dụng của cô dường như còn không lớn bằng đứa bé đi nhặt bóng đằng sau. Sau khi đã đánh hết mười tám lỗ golf, bọn họ trở về khu nghỉ ngơi. Cố Bình An rất chu đáo đưa một tờ giấy ăn cho Tất Nhiễm và vị giám đốc họ Dương. Giám đốc Dương cười vui vẻ nhận lấy. Công việc làm ăn đã đàm phán xong, mọi người đều thoải mái, Giám đốc Dương cuối cùng cũng nhắc đến Cố Bình An, vẻ mặt rất cao hứng, hỏi: “Cố tiểu thư, chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải?” Cố Bình An mỉm cười, gật đầu. “Trí nhớ của Giám đốc Dương thật tốt…” Cô còn chưa nói gì thêm, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng. “Giám đốc Dương, ông cũng ở đây à?” Một câu hỏi quá thừa, khiến người khác bực bội. Không phải Thẩm An Bình thì còn có thể là ai? Cố Bình An quay lại, liền thấy Thẩm An Bình hơi nghiêng người cầm cốc rượu rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Anh ung dung bắt tréo chân, tựa vào sofa một cách thư thái, một cánh tay đặt trên thành chiếc sofa phía sau lưng Cố Bình An, nhìn vào giống như đang khoác qua vai cô, cô cảm thấy không được tự nhiên. Nhưng Tất Nhiễm lại hoàn toàn điềm tĩnh, khẽ liếc nhìn Cố Bình An và Thẩm An Bình, lông mày hơi nhíu lại, nụ cười vẫn không đổi. Giám đốc Dương nhanh chóng giới thiệu thân phận của Thẩm An Bình: “Tất Nhiễm, đây là Tổng giám đốc Thẩm An Bình của bên Trung Chấn Quốc tế.” Thẩm An Bình đưa tay ra rất đúng lúc. “Hân hạnh!” Tất Nhiễm cũng đưa tay ra. “Tất Nhiễm, cấp trên của Cố Bình An.” Anh không giới thiệu về công ty của mình, cũng không giới thiệu về lai lịch của bản thân, chỉ nhắc đến Cố Bình An một cách chẳng đầu chẳng cuối. Giám đốc Dương ngồi đối diện với Cố Bình An cũng ngớ người. Cố Bình An cúi gằm mặt, hận một nỗi không thể giấu mặt vào trong lòng bàn tay. Thẩm An Bình cười rất điềm đạm, vẻ mặt ung dung, thoải mái. “Cảm ơn Phó tổng Tất đã quan tâm đến Bình An của chúng tôi, con bé này từ nhỏ đã vụng về, chậm chạp, đi đến đâu cũng gây rắc rối.” Rõ ràng anh đang cười nhưng ai cũng nhận thấy vẻ không thoái mái trên gương mặt anh. Cố Bình An luôn không hiểu nổi làm thế nào mà Thẩm An Bình có thể điều khiển nụ cười một cách hoàn hảo như vậy, không nhiều hơn, cũng không ít hơn khiến người khác luôn tò mò, muốn hiểu rõ. Cố Bình An muốn nói xen vào, ai ngờ chưa kịp lên tiếng đã bị Thẩm An Bình cắt ngang. Anh nhờ cô một cách tự nhiên: “Đi lấy cho anh cái khăn mặt.” Cố Bình An ngớ người, nhìn anh chằm chằm, thầm nghĩ: Tôi đâu phải a hoàn của anh, anh ra lệnh cho ai đấy? Cô định nổi đóa, ánh mắt liếc sang ngang, nhìn thấy Giám đốc Dương ngồi phía đối diện, cô nghiến chặt răng, nụ cười vẫn tươi rói, cầm lấy chiếc chìa khóa xe của Thẩm An Bình, sau đó đứng lên. Những đồ đạc của Thẩm An Bình chẳng hề khó tìm, vì hầu hết những thứ ấy đều là anh cùng Cố Bình An đi mua. Anh có thói quen sạch sẽ, hơi khắt khe, bình thường rất ít khi dùng đồ không phải của mình, ví dụ như áo khoác hay khăn mặt. Cố Bình An luôn khinh bỉ cái tính cách công tử ấy của anh, anh đề cao chất lượng cuộc sống nhưng cũng không đến mức quá phô trương, từ trước đến nay chưa bao giờ dùng thân phận cao quý của mình để đòi hỏi bất cứ đặc quyền gì, anh luôn tuân thủ những trình tự thông thường còn hơn Cố Bình An. Ngoài việc thích sưu tập những loại bút mực quý giá, đắt đỏ, gần như anh không có thói quen xấu nào. Nhìn ra xung quanh, nếu so với người tiêu tiền như rác Quan Đại Bảo, Thẩm An Bình có thể coi là gã keo kiệt, bủn xỉn như Grandet . Cố Bình An cầm chiếc khăn của anh, suốt dọc đường suy nghĩ mông lung. Vừa bước vào khu nghỉ ngơi đã nhìn thấy Thẩm An Bình, chiếc bàn chỉ còn lại Thẩm An Bình và Giám đốc Dương, Tất Nhiễm chẳng biết đã đi đâu. Thẩm An Bình cười vui vẻ, nói chuyện cùng Giám đốc Dương, mọi hành động của anh chẳng qua đều là giới thiệu mối quan hệ không bình thường của cô và anh, một người tinh ý như Giám đốc Dương đương nhiên sẽ hiểu ra sự tình trong đó và cũng sẽ nể mặt Thẩm An Bình mà quan tâm đến cô hơn. Cô có vẻ không thích mối quan hệ không rõ ràng như ngắm hoa trong sương, lúc nào cũng có một bức tường vô hình như thế này, nhưng cũng không đủ can đảm để phá vỡ. Cô cảm thấy hồi hộp, nhìn chiếc khăn tay, bỗng cảm thấy bên tai mình, một hơi thở ấm áp và quen thuộc vụt qua. Cô nhảy tránh ra xa theo bản năng, quay ngoắt đầu lại, gương mặt vừa thân quen vừa xa lạ của Tất Nhiễm bất ngờ hiện ra khiến cô giật mình, miệng há hốc. “Suỵt, đừng giật mình thế chứ, em muốn gọi bảo vệ đến à?” Tất Nhiễm nhíu mày, nói. Cố Bình An nghe lời, không nói gì nữa, thấp giọng hỏi: “Sao anh lại ở đây? Không bàn chuyện công việc nữa à?” Tất Nhiễm khẽ nhún vai vẻ không quan tâm. “Có người bàn thay anh rồi, anh phải mệt thêm làm gì nữa?” Cố Bình An nghi hoặc hỏi lại: “Có phải anh quen Thẩm An Bình không?” “Đương nhiên.” Tất Nhiễm thoải mái thừa nhận. “Những người nổi tiếng ngày ngày lên báo như Tổng giám đốc Thẩm, anh còn thấy mệt mỏi ấy chứ!” “Thôi đi, lắm chuyện, có mà anh ghen tị thì có.” “Thế à?” Tất Nhiễm mỉm cười, ý tứ sâu xa. “Em dương dương đắc ý như vậy, sao thế, đây mới là người yêu thật sự của em à?” Cố Bình An ngước mắt liếc nhìn anh, mắng: “Thần kinh!” Nói xong, cô liền quay người, định trở về chỗ ngồi. Cô chưa kịp bước đã bị Tất Nhiễm kéo giật lại, theo quán tính, suýt chút nữa cô ngã vào lòng Tất Nhiễm, vẫn may cô phản ứng nhanh, hai tay đè lên ngực anh, nhưng tư thế này của hai người quả thật quá gần gũi, nhìn từ xa, chắc hẳn ai cũng nghĩ họ đang ôm nhau. Cố Bình An nhanh chóng thoát khỏi vòng tay anh, ai ngờ một tay anh ôm chặt lấy eo cô, tay kia giữ lấy cổ tay, hơi cúi đầu, gương mặt càng lúc càng ghé sát, nhìn rất giống đang hôn nhau, Cố Bình An lập tức hiểu ý định của Tất Nhiễm, bực tức nói: “Anh làm cái gì thế hả?” Đôi môi Tất Nhiễm khẽ quét qua tai Cố Bình An, ấm áp và mềm mại, gương mặt Cố Bình An đỏ bừng. Cuối cùng Tất Nhiễm cũng biết điều buông tay cô ra, cười rất không đứng đắn. “Em thử nói xem, có phải Thẩm An Bình đang tức tối, chỉ muốn cho anh một trận không?” Cố Bình An bịt tai, trừng mắt nhìn Tất Nhiễm, không thể tin vào tai mình. “Ý của anh là gì?” Tất Nhiễm khẽ nhướn mày vẻ không quan tâm. “Chẳng có việc gì làm, muốn trêu chọc anh ta.” “Anh quen anh ấy à?” Cố Bình An nhắc lại một lần nữa, rất rõ ràng, Tất Nhiễm hẳn nhiên không phải là người rỗi rãi đến mức ấy. “Em không cảm thấy cách cư xử của anh ta lúc này rất buồn cười sao?” Tất Nhiễm trả lời chẳng hề ăn nhập với câu hỏi, cười rất thoải mái, khẽ chỉ về phía sau lưng Cố Bình An. Cô quay lại, liền bắt gặp ánh mắt như đang suy tư điều gì của Thẩm An Bình, anh hơi nghiêng đầu, tay đặt trên sofa, vẫn là điệu bộ không cười mà như cười ấy, Cố Bình An không nhìn ra được bất cứ điểm bất thường nào. Cô tức tối trừng mắt nhìn Tất Nhiễm. “Anh bị thần kinh à? Nếu muốn điên thì đừng lôi em vào. Thẩm An Bình và em chẳng có quan hệ gì cả. Cho anh một trận làm cái gì? Hay anh định nói anh và anh ấy là một đôi, anh như thế này với em, anh ấy ghen nên muốn sử dụng bạo lực gia đình với anh chứ gì?” Cô cười dịu dàng, vô cùng xinh đẹp, tiện tay cầm chiếc khăn tay của Thẩm An Bình lau lau chỗ khi nãy Tất Nhiễm vừa chạm vào. “Đừng có đốt lửa sau lưng em, anh sẽ bị bỏng trước đấy!” Nói xong, cô quay người bước đi, duyên dáng và quả quyết.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s