Du dương 2.7

“Này… Cố Bình An!” Đồng nghiệp gọi cô, chỉ vào chiếc điện thoại để trước mặt, đèn báo hiệu cuộc gọi nội bộ nháy liên hồi.

Với một thư ký bỗng được điều động đến như cô, những đồng nghiệp trong văn phòng phó tổng giám đốc ít nhiều cũng có phần không được thoải mái, lúc này thấy cô ngồi ngây ra lại càng cảm thấy bất mãn, có người chau mày, nói: “Trong giờ làm việc mà ngẩn ra thế à?”

Cố Bình An luôn miệng xin lỗi, vội vàng nhấc máy, giọng nói trong điện thoại của Tất Nhiễm có phần mất bình tĩnh: “Làm gì mà lâu như vậy mới nghe máy?”

“Xin lỗi Phó tổng!”

“Làm việc tập trung một chút, đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến đàn ông!” Ý tứ châm chọc trong lời nói của anh quá rõ ràng. Cố Bình An trừng mắt, buổi sáng chẳng biết ai bảo cô hãy để ý đến anh ta, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật sách!

“Xin hỏi Phó tổng có điều gì căn dặn?”

“Có mang theo quần áo thể thao không?”

Cố Bình An ngẫm nghĩ một lúc, hình như trong tủ gửi đồ có một bộ đồ thể thao, lần trước Quan Tiểu Bảo hẹn cô mang đến để đi tập aerobic, sau đó Quan Tiểu Bảo có việc không đi được, cô vẫn vứt ở đó chưa mang về. Cô trả lời, giọng đúng mực: “Có mang.”

“Ừ!” Hình như tâm trạng của Tất Nhiễm không đến nỗi nào, ngữ điệu dịu đi một chút: “Buổi chiều chúng ta đi gặp khách hàng, em có biết chơi golf không?”

“Một chút.”

“Không sao, trang điểm xinh đẹp một chút là được.”

Cố Bình An hiểu ý tứ trong lời nói của anh, vội vàng nhắc nhở: “Việc đi gặp gỡ khách hàng đều do phòng Hành chính sắp xếp bộ phận Quan hệ công chúng.”

Tất Nhiễm vẫn giữ giọng nói điềm tĩnh: “Nhưng anh muốn đưa thư ký riêng của mình đi theo, có được không?”

“Tất nhiên.” Cố Bình An nghiến răng nói.

“…”

Vừa gác điện thoại, cô bắt đầu xỉ vả, cái tên Tất Nhiễm này quả thật càng ngày càng quá đáng, làm bộ làm tịch trịch thượng gì trước mặt cô cơ chứ! Nếu không phải vì không muốn về nhà, cô chẳng ham gì mấy đồng tiền vụn vặt ấy, mệt chết đi được, lại còn phải chịu tức tối!

Cô thu dọn đồ đạc, trang điểm lại một chút rồi đứng chờ dưới tầng hầm để xe, mười phút sau Tất Nhiễm mới xuất hiện, anh bấm nút trên chìa khóa, chẳng buồn ngẩng lên, nói với Cố Bình An: “Em xuống địa phủ bàn chuyện làm ăn đấy à? Trang điểm lòe loẹt giả làm quỷ thế kia.”

Cố Bình An tức tối: “Phó tổng, tôi đã nói với anh gặp bộ phận Quan hệ công chúng để sắp xếp việc đi gặp gỡ khách hàng rồi, bây giờ anh châm chọc tôi như vậy có phải là làm khó tôi không?”

Tất Nhiễm dừng bước, xoa xoa cằm rồi “ồ” lên một tiếng dài, sau đó chép miệng, nói: “Thư ký Cố của chúng ta tức giận rồi kìa…”

Nhìn vẻ mặt cố tình chọc tức của Tất Nhiễm, Cố Bình An không biết phải nói gì, ngẩng lên trời, trong lòng rối bời. Rõ ràng cô đã hết lần này đến lần khác nhắc nhở mình rằng khi đối diện với kẻ địch phải thật bình thản, nhưng cô lại rất dễ bị kích động, đúng là thất sách! Cô không muốn tranh luận thêm với anh, bước vài bước đến bên xe, mở cửa sau, chui vào xe.

Dọc đường đi, Cố Bình An luôn giữ vẻ im lặng duyên dáng, Tất Nhiễm chắc hẳn cũng nhận ra điều đó, không trêu chọc cô nữa, chỉ giải thích đơn giản về buổi gặp sắp diễn ra. Vị giám đốc họ hẹn gặp lần này có thể coi là quen biết Cố Bình An. Trước đây, có lần đi ăn cùng Thẩm An Bình, cô đã đứng từ xa chào hỏi ông ta. Cố Bình An nhớ lại, khi ấy vị giám đốc này đã nhận nhầm Cố Bình An là bạn gái của Thẩm An Bình, chẳng biết một lúc nữa cô có thể dựa vào điều nhỏ nhặt này để tiếp cận ông ta thêm một chút không.

Mỗi lần Cố Bình An lợi dụng những mối quan hệ của Thẩm An Bình để xử lý công việc, Quan Tiểu Bảo đều nhìn cô với vẻ khinh bỉ, còn Cố Bình An lại cảm thấy việc đó chẳng có gì đáng bàn. Có quan hệ, tại sao lại không thể lợi dụng chứ? Ví dụ, nếu có người nhận ra cô là con gái của Cố Tiên Hành, cô sẽ rất hãnh diện và khéo léo khai quật tất cả giá trị vốn có của bản thân để công việc thuận lợi hơn. Trước giờ cô không hề phủ nhận mình là một người thực dụng, cô thích hàng hiệu, thích đồ trang sức, thích giai đẹp.

Nhưng cô lại chẳng hề yêu Thẩm An Bình. Anh có thể cho cô tất cả những thứ cô muốn nhưng cô chẳng hề muốn. Có người nói hai người bọn họ là: “Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt[1]”, vậy mà cô không hề thấy như vậy.

Nếu như tình yêu ngay từ khi bắt đầu đã huy hoàng, rực rỡ, càng về sau sẽ chỉ làm người khác chói mắt, chỉ có ánh sáng mặt trời sau màn đêm dài tăm tối mới đáng ngắm nhìn nhất. Đối với cô, có được Thẩm An Bình là điều quá dễ dàng. Vì thế, cô không muốn biến mình thành một hạt cơm rơi vãi dính trên bộ quần áo của Thẩm An Bình sau bữa ăn, không muốn trong mỗi giấc mơ khi đêm về, ôm gối ngồi trong căn phòng trống trải, chờ đợi sự xuất hiện uể oải của anh.

Xét cho cùng, cô cũng chỉ là một người phụ nữ có những mối lo lắng rất đỗi bình thường, vì thế cô chỉ muốn có một tình cảm ổn định, yên bình, không phải suy nghĩ quá nhiều.

Thẩm An Bình không thể cho cô điều đó.

Cố Bình An không thể ngờ sẽ gặp Thẩm An Bình ở sân golf.

Đúng ra bọn họ đã mấy ngày rồi không liên lạc, đây là việc cực kỳ hiếm gặp, trước đây cho dù hai người có cãi nhau, mâu thuẫn đến mức nào thì cũng chỉ một vài ngày là quay lại bình thường. Thẩm An Bình lúc nào cũng bảo: “Tính khí của Cố Bình An đều là do mình chiều quá mà thành.”

Điều này không sai, từ khi bắt đầu hiểu chuyện, Cố Bình An biết được sự khác biệt giữa con gái và con trai, vì thế cô hiểu rất rõ việc sử dụng những ưu điểm của bản thân, mỗi khi gặp phải chuyện gì, cô sẽ lập tức bù lu bù loa, khóc lóc om sòm, cho đến khi Thẩm An Bình không biết làm thế nào với cô, mọi việc đều phải nghe theo cô mới thôi.

Lần này chẳng biết Thẩm An Bình bị làm sao, để mặc Cố Bình An bực tức, chẳng đến dỗ dành.

Thẩm An Bình ngày trước đã nói rất rõ ràng: “Sự độ lượng của đàn ông ít nhất phải gấp hai lần phụ nữ.” Lần này, người bụng dạ hẹp hòi như Cố Bình An cũng không tức giận nữa, cái tên đáng ghét Thẩm An Bình ấy sao mãi vẫn chưa đến tìm cô chứ!

Cô hậm hực đúng trong khu nghỉ ngơi cách đó một đoạn, nhìn bóng dáng quen thuộc đang đứng chuyện trò vui vẻ với mấy người đứng tuổi. Quả thực chỉ khi so sánh mới thấy được sự khác biệt rõ rệt, Thẩm An Bình hoàn toàn nổi bật giữa đám người ấy, như thiên nga giữa một bầy vịt, bộ quần áo thể thao màu trắng anh mặc nhìn rất phong cách, phong độ ngời ngời, những điểm có phần đáng ghét của anh cũng mang khí chất bất phàm, khỏe khoắn.

Anh đeo đôi găng tay màu trắng, đôi găng tay ấy được mua khi đi cùng Cố Bình An, hai tay anh giữ chắc cây gậy, vui vẻ lắng nghe những người xung quanh bàn luận, thỉnh thoảng tham gia một câu, thỉnh thoảng mỉm cười để lộ hàm răng trắng muốt. Cố Bình An càng nghĩ càng cảm thấy mất bình tĩnh.

Không có cô, cuộc sống của anh dường như vẫn ổn, còn cô, lại có vẻ chẳng ổn chút nào.

Đang nghĩ ngợi mông lung, bỗng cô nghe thấy Tất Nhiễm gọi mình từ xa.

“Cố Bình An…” Giọng nói không lớn, không nhỏ, vừa đủ để Thẩm An Bình nghe được.

Cố Bình An nhìn thấy Thẩm An Bình ngẩng lên, lặng lẽ hướng ánh mắt về phía cô. Chẳng thể nhận ra chút cảm xúc trong đôi mắt anh, anh không mỉm cười, cũng chẳng lên tiếng chào, chỉ liếc nhìn Cố Bình An và Tất Nhiễm một lượt, sau đó quay trở lại cuộc nói chuyện như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Cố Bình An cảm thấy hơi thất vọng vì phản ứng này của anh. Cô khựng lại vài giây rồi quay đầu lại tìm Tất Nhiễm.

Một người có thể ngồi sẽ không bao giờ đứng, có thể nằm sẽ không bao giờ ngồi như Cố Bình An sao có thể hiểu về golf? Nếu không phải do trước đây bị Thẩm An Bình ép đi chơi vài lần, có lẽ đến thảm cỏ golf như thế nào cô cũng không biết.

Trước đây cô được nghe rằng, golf là môn thể thao cực kỳ đỏm dáng, thời gian vung gậy còn ít hơn thời gian đi bộ, vì thế thời gian chủ yếu khi đánh golf là để nói chuyện, bàn luận, trời xanh ngắt, cỏ biếc một màu là điều kiện rất tốt cho sự tăng trưởng của hormone.

[1] Ý của câu thành ngữ này là chỉ lâu đài gần bờ nước sẽ được ánh trăng chiếu sáng trước tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì được ưu tiên. Hiện nay, người ta vẫn thường dùng câu: “Cận thủy lâu đài” để ví với việc ở gần thì được ưu tiên trước.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s