Du dương 2.5

Bà Cố vẫn không có phản ứng gì, hai tay khoanh trước ngực, hờ hững liếc nhìn Cố Bình An. “Sao thế, ngủ bên nhà họ Thẩm thoải mái lắm phải không? Có vỏn vẹn ba ngày nghỉ lễ lại còn phải sang nhà họ ngủ một tối, cái gì hấp dẫn con đến thế hả?”

Cố Bình An cười mỉm, thật thà khai báo: “Thái hậu nương nương, là thế này ạ, hôm qua Quan Tiểu Bảo kéo nô tỳ đi uống rượu, nô tỳ sợ quay về lại say bí tỉ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của thái hậu nên chạy sang làm phiền bác Thẩm.”

“Ha!” Bà Cố cười nhạt. “Con còn không biết ngượng hả? Bác Thẩm là người thế nào, con cứ làm phiền nhà họ thế?”

“Mẹ nuôi con!”

Bà Cố bực bội lườm Cố Bình An. Mẹ con có bao giờ giận nhau quá một đêm, dù có giận thế nào thì chỉ cần Cố Bình An làm nũng là bà không còn giận nữa, bà đứng dậy. “Đã ăn sáng chưa? Trong nồi vẫn còn cháo đấy.”

Cố Bình An cười tít mắt. “Cháo thịt nạc với trứng muối ạ?”

“Bố nhà cô!”

Bà Cố vào bếp múc cho Cố Bình An một bát cháo. Cố Bình An chẳng buồn đánh răng đã cầm thìa xúc cháo ăn.

Bà Cố ngồi đối diện cô, bỗng nhớ ra điều gì, nhỏ giọng thì thầm hỏi: “Tối qua con ngủ ở đâu thế?”

“Bên nhà bác Thẩm ạ!”

“Tôi biết rồi!” Mẹ cô chau mày rồi càng ghé sát. “Ý tôi là có phải cô ngủ một mình một phòng không?”

Bây giờ thì Cố Bình An như đã hiểu ra, suýt chút nữa thì phì miếng cháo ra khỏi miệng, cô cố nuốt rồi vội vàng giải thích: “Mẹ, mẹ nghĩ linh tinh gì thế? Tất nhiên là con nằm trên giường của Thẩm An Bình, đẩy Thẩm An Bình sang thư phòng.” Cô nói vẻ đắc ý, như vừa làm một việc gì đó rất đáng tự hào.

Bà Cố không nói được lời nào. “Cái con bé này, sao có lớn mà chẳng có khôn thế?” Mỗi lần bà mở đầu bằng câu này, Cố Bình An đều hiểu sau đó sẽ là một tràng cằn nhằn như sấm rền.

“Mấy hôm trước có phải con lại cùng Thẩm An Bình giở trò, phá hỏng buổi xem mặt của nó không? Mẹ nói cho mà biết, không thể làm như thế được, bác Thẩm của con sau khi biết được đã vui mừng khôn xiết, lúc nào cũng nói với mẹ muốn làm thông gia, mẹ tức tối mà không dám nói ra, con không có ý gì với thằng bé Thẩm An Bình thì đừng có làm mấy việc thiếu suy nghĩ như thế, biết chưa?”

Cố Bình An bật cười. “Sao mẹ biết là con không có ý gì với Thẩm An Bình?”

Bà Cố nghe xong, nụ cười nửa miệng tắt hẳn, hỏi lại vẻ không tin vào tai mình: “Hai đứa chúng mày lần này là thật rồi sao?”

“Mẹ có vui không?”

“Vui cái gì chứ! Cái con bé hư đốn này!” Bà Cố lập tức bùng nổ, khẩu khí không còn điềm tĩnh như trước. “Thằng Thẩm An Bình có tốt thế nào mẹ cũng không đồng ý cho hai đứa mày ở cạnh nhau. Mẹ đã nghe hết rồi, nó thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo, như thế có thể thật lòng với cô không? Còn nữa, với tính cách của cô, về sau hai đứa kết hôn mà không chịu sửa đi, mẹ còn sợ cô sẽ đi giết người ấy chứ! Cô không phải quý báu gì nhưng dù sao cũng là do mẹ dứt ruột đẻ ra, mẹ không thể nhắm mắt nhìn cô ngồi
tù được!”

Cố Bình An phì cười, sau đó cười ngặt nghẽo, ôm bụng, nói không ra hơi: “Mẹ ơi, mẹ… Ôi, buồn cười chết mất!”

Bà Cố nhíu mày, cất giọng nghiêm nghị: “Con nghĩ là mẹ đang đùa chắc! Mẹ nói rất nghiêm túc đấy! Con gái không thể tìm một chỗ không đáng tin cậy như thế được, con phải tìm một người nhất nhất nghe theo lời con, nếu không, có ngày con sẽ phải khóc đấy!”

“Nếu thế con nuôi một con chó còn hơn, đi tìm đàn ông làm gì nữa! Vả lại, con và Thẩm An Bình không phải như mẹ nghĩ đâu. Mẹ cứ yên tâm đi, con nhất định không có gì gì đó với anh ta đâu!”

“Yên tâm cái gì cơ chứ!” Bà Cố điên tiết lườm cô một cái. “Con không có gì với nó thì cũng không thể không có cảm giác gì! Con phải tìm một đứa mà yêu đi thôi! Nhìn xem mình bao nhiêu tuổi rồi mà còn lêu lổng? Bằng tuổi con bây giờ mẹ đã cưới bố con rồi sinh ra con đấy!”

Cố Bình An thở dài, bất lực nói: “Con biết rồi, mẹ muốn con sinh cho mẹ một đứa bé để mẹ chơi đùa, mẹ nhàn rỗi quá mà. Mẹ muốn bế em bé thì sinh thêm một đứa ấy, đừng đổ lên đầu con!”

“Cái đứa nghiệt tử này, nói linh tinh cái gì thế hả?” Bà Cố tức giận vì câu nói của Cố Bình An, mặt trắng bệch. “Đúng là không biết đẻ cô ra làm cái gì, chẳng bằng sinh một miếng thịt nướng! Tôi tốn bao công sức, tiền của nuôi lớn cô, để cô đối với tôi thế này đây!”

Cảm thấy bà Cố càng lúc càng xa rời chủ đề chính, ông Cố nãy giờ ngồi im lặng một bên đọc báo không nín nhịn thêm được nữa, chau mày, nói: “Chẳng đâu vào đâu! Toàn nói mấy chuyện chẳng ra sao với con nó.” Ông tự biết hậu quả của việc đứng về phía Cố Bình An nên nhanh chóng rút êm trước khi bà nổi giận. Trước khi lánh đi, ông vẫn kịp nhìn Cố Bình An âu yếm, lời nói rất sâu xa: “Thằng bé An Bình này bố thấy rất được! Từ nay về sau con ở bên cạnh nó, nó mà dám không ngoan ngoãn thì bố sẽ cho nó biết tay!”

Cố Bình An mặt mũi tối sầm. “Bố à, bố đừng làm mọi việc rắc rối thêm nữa! Nếu không, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!”

“…”

Mấy ngày nghỉ lễ Quốc Khánh, Thẩm An Bình không hề liên lạc với Cố Bình An. Buổi đêm, từ ban công nhà mình, đôi lúc Cố Bình An nhìn thấy bóng Thẩm An Bình đi đi lại lại trong phòng, rõ ràng anh ở nhà nhưng tuyệt nhiên không liên lạc với Cố Bình An lấy một lần, điều đó khiến Cố Bình An lần nữa đưa cái tên Thẩm An Bình lên vị trí số một trong danh sách những người mà cô ghét nhất nhất nhất, tội này tuyệt đối không thể tha thứ. Kỳ nghỉ kết thúc, Cố Bình An thực hiện câu nói tức tối của mình, không đi cùng Thẩm An Bình mà ngồi xe Quan Tiểu Bảo trở lại thành phố.

Suốt dọc đường đi, Quan Tiểu Bảo liên tục liếc nhìn cô, ánh mắt như có điều muốn nói, cho đến khi không thể chịu đựng thêm được nữa, cô lên tiếng: “Quan đại nhân, có gì thì mau nói, đừng có nhìn mình bằng ánh mắt ngập ngừng ấy, mình không chịu được!”

Quan Tiểu Bảo kinh ngạc, mắt trợn tròn như vừa ngáp phải ruồi. “Cái gì mà ngập với chả ngừng! Ánh mặt của bà cô này phải gọi là đồng cảm, cả tò mò nữa, hơn nữa còn vui mừng vì tai họa của kẻ khác!”

Cố Bình An hỏi vẻ nghi ngờ: “Tại sao lại đồng cảm, vui mừng vì tai họa của kẻ khác?”

Quan Tiểu Bảo cười lớn, bàn tay dài trắng trẻo của cô giơ lên, lướt qua đầu ngón tay của Cố Bình An một cách nghịch ngợm. “Đồng chí Cố Bình An, nói cho cậu một tin tốt lành, đồng chí Phó tổng Tất Nhiễm đã chỉ đích danh cậu làm thư ký cho anh ta, tuy là điều động cùng cấp nhưng lương thì tăng thêm tới một nghìn tệ đấy.”

Cố Bình An ngớ người, hỏi vẻ nghiêm túc: “Mình làm hành chính mà sao không hề biết gì về chuyện này?”

Quan Tiểu Bảo cười hết sức tinh quái, gương mặt như sắp được xem một màn kịch hay. “Đêm qua sếp tổng gọi điện cho mình, bảo mình vận động hành lang để cậu chuẩn bị tinh thần trước, anh ấy cũng không có cách nào khác, thì ra anh chàng Tất Nhiễm của chúng ta không chỉ được khai quật, anh ta còn là công tử của tổng giám đốc công ty bên thành phố A, hay còn có tên gọi thông dụng hơn, đó là thái tử gia. Ông ấy đích thân chỉ định, sếp cũng không dám có ý kiến.”

Cố Bình An chau mày. “Thái tử gia gì thì cũng chỉ là một phó tổng, mấy người có cần phải thế không? Vì quyền chức mà quên bạn bè, mình khinh bỉ mấy người!”

“Ôi giời, ôi giời!” Quan Tiểu Bảo nhướn mày, cố làm ra vẻ kinh ngạc, nói: “Thánh nữ của chúng ta xuất hiện rồi, có giỏi thì cậu đừng làm việc nữa! Những người nghèo như chúng mình không dám đắc tội với cấp trên đâu ạ! Mình còn phải nuôi xe nữa!”

“Đồ chẳng ra làm sao!”

“Đừng nói mình thế chứ, chiếc xe này là Đại Bảo tặng mình, mình có chết cũng phải nuôi nó, nếu không thì lấy gì mà đưa đón cậu? Đồ vô ơn bạc nghĩa!”

“…”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s