Du dương 2.4

Cố Bình An nghe xong, lập tức biết điều ngậm chặt miệng, bây giờ người toàn mùi rượu thế này, cô không dám liều lĩnh thêm nữa, nếu bị bắt về nhà thì hôm nay cô đừng mơ có thể ngủ được, chắc chắn sẽ bị bà Cố nhiếc móc
đến chết.

Cố Bình An chép chép miệng, hậm hực nói: “Đúng là chán ngắt, đùa một câu cũng không được.”

Thẩm An Bình không để ý đến cô nữa, lấy từ trong tủ quần áo ra bộ váy hình Hello Kitty ngày trước Cố Bình An để lại, vứt về phía cô. “Đi tắm đi rồi ngủ, lần sau không được ra ngoài uống rượu với Quan Tiểu Bảo nữa, con bé đó bị dở, có ngày uống say mà chết đấy!”

Cố Bình An cầm lấy bộ váy, phản bác vẻ bất mãn: “Không cho phép anh nói xấu vợ em như thế!” Nói xong, cô chui tọt vào phòng tắm của Thẩm An Bình, sau đó tựa vào cánh cửa phòng tắm, nói với giọng đáng thương: “Anh An Bình, hôm nay anh cho em ôm anh ngủ nhé!”

Thẩm An Bình liếc nhìn cô, từ chối rất nghiêm nghị: “Không được!”

“Tại sao chứ?”

“Không có tại sao gì cả.”

Mắt Cố Bình An bỗng sáng lên. “Thẩm An Bình, nói thật nhé, không phải là anh cũng có cảm giác với em đấy chứ?” Cô cảm thấy hứng thú. “Có thật không? Có thật không? Thẩm An Bình, có phải thật thế không? Trời ơi, thì ra trong mắt anh, em cũng là con gái sao? Điều này còn làm em thích thú hơn cả trăm câu anh khen em xinh đẹp ấy chứ!”

“Lại sắp lên cơn.” Thẩm An Bình khinh bỉ buông một câu rồi quay về với chiếc máy tính, không để ý đến cô nữa.

Cố Bình An cảm thấy tụt hứng, cắn cắn môi, xuống nước nói: “Thôi được rồi, em ôm gối ngủ là được chứ gì!”

Cố Bình An thay bộ đồ ngủ rồi chui vào trong tấm chăn mềm mại, ấm áp của Thẩm An Bình. Tuy đã rất lâu rồi anh không về nhà, giường chiếu được giặt giũ nhiều lần nhưng Cố Bình An vẫn cảm nhận được mùi cơ thể của Thẩm An Bình, mùi hương ấy khiến cô cảm thấy yên tâm. Cô cuộn người trong chăn, chỉ ló đầu ra ngoài, trước khi ngủ còn hỏi: “Thật là không thể cho em ôm anh ngủ à?”

“Không được!”

Cố Bình An bĩu môi. “Trước mặt em mà còn giả bộ kiên định gì chứ, em còn không hiểu anh chắc? Anh chính là đồ chỉ biết dùng phần thân dưới để suy nghĩ!”

Thẩm An Bình bật cười, không tỏ ra giận dữ, còn tốt bụng mà nhắc nhở cô: “Những kẻ không có chút lựa chọn thì gọi là cầm thú.” Anh nhìn Cố Bình An một lượt như đang lựa chọn đồ trong siêu thị, sau đó nghiêm túc nói: “Anh còn chưa đói đến mức ăn mà không cần lựa chọn.”

Cố Bình An tức điên người, cầm chiếc gối ở bên cạnh người ném về phía Thẩm An Bình, tức tối gầm lên: “Đi giao phối khắp mọi nơi mới chính là đồ cầm thú! Có giỏi thì từ nay về sau anh tịnh thân tu tỉnh đi, không lên giường với những đứa con gái đó nữa!”

Câu nói này của Cố Bình An vô tình chạm đúng tim đen của Thẩm An Bình. Từ trước đến giờ anh không thích nhắc đến cuộc sống riêng tư với Cố Bình An, anh cũng không biết rốt cuộc mình nghĩ gì, cho dù là lạm tình thì cũng là lạm tình ở một thế giới không hề có Cố Bình An.

Ánh mắt Thẩm An Bình nhìn Cố Bình An lấp lánh, cuối cùng, anh lạnh lùng đáp một câu: “Anh có thể làm được.”

Cố Bình An ngẩn người. “Cái gì cơ?”

“Không lên giường với người con gái khác.” Thẩm An Bình điềm tĩnh nhắc lại câu trả lời. “Anh có thể làm được.”

Cố Bình An sững sờ trước câu nói nghiêm túc bất ngờ ấy của anh, rất lâu sau không nói được gì, cuối cùng hậm hực chui vào chăn, đáp lại một câu ra điều chẳng hề quan tâm: “Chả liên quan quái gì đến em!”

“…”

Căn phòng im lặng trở lại. Cố Bình An nhắm nghiền mắt, túm chặt lấy chiếc chăn, cô có thể cảm nhận được sau lưng mình, anh đang nhìn chằm chằm, cô cảm thấy da đầu tê rần rần.

Một lúc lâu sau, Thẩm An Bình quét mắt một lượt, ôn tồn nói với Cố Bình An: “Anh sang thư phòng ngủ, em chỉ có ba ngày nghỉ lễ Quốc khánh, ngày kia anh sẽ đón em đi cùng.”

Nghe giọng nói tự nhiên như chẳng có chuyện gì ấy của anh, Cố Bình An lại cảm thấy tức tối. “Không cần anh đón, em đi với Quan Tiểu Bảo được rồi.”

“Tùy em thôi.” Thẩm An Bình hờ hững buông một câu, lấy chăn màn từ trong tủ rồi rời đi. Động tác đóng cửa của anh nhẹ đến mức Cố Bình An gần như không cảm nhận được rằng anh đã ra khỏi phòng. Rất lâu, rất lâu sau, cô mới chìm vào giấc ngủ trong tâm trạng ngổn ngang
khó tả.

Đêm ấy, cô mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ, từ đầu đến cuối cô luôn khoác tay Thẩm An Bình vẻ rất thân mật, anh lúc nào cũng cười với cô, nụ cười ấy mới ấm áp và đẹp làm sao, nhưng khung cảnh tươi đẹp ấy không kéo dài lâu, hai người vừa đi được một đoạn thì bỗng một đứa trẻ từ đâu chạy đến, ôm lấy chân Thẩm An Bình gọi: “Bố ơi!” Giấc mơ ấy không có mở đầu, chẳng có kết thúc, cũng chẳng có lý do gì, nhưng lại khiến Cố Bình An sợ hãi đến mức mồ hôi túa ra đầm đìa.

Cố Bình An mơ màng tỉnh giấc, giấc mơ thật đáng sợ, cô không dám thở mạnh. Cô mơ hồ cảm nhận được chỗ trống bên cạnh mình lúc trước lúc này có người đang nằm ngủ, người ấy ngủ rất say, hơi thở đều đều. Cố Bình An cảm thấy quen thuộc đến lạ.

Là Thẩm An Bình.

Rõ ràng Thẩm An Bình đã cầm chăn màn ra khỏi phòng, không hiểu sao lúc này anh lại nằm trên giường, điệu bộ khi ngủ rất ngoan, lông mày lúc bình thường vẫn thường nhướn lên, lúc này cũng dãn ra một cách thoải mái, đôi mắt dài và mảnh hơi xếch nhắm nghiền, đôi môi mỏng như bóng lên dưới ánh trăng chiếu rọi, hết sức gợi cảm. Anh không đắp chiếc chăn của Cố Bình An, cũng không đè lên người cô, chỉ là nằm bên cạnh cô, không hề cử động, không hề có vẻ gì là vượt quá giới hạn.

Nếu nói không hề kinh ngạc thì là không thật, Cố Bình An nhẹ nhàng xoay người, im lặng chăm chú nhìn Thẩm An Bình. Cô bỗng nhớ lại câu nói đầy vẻ nghiêm túc: “Anh có thể làm được” lúc tối của anh, cảm thấy trái tim mình thật ấm áp.

Thực ra cô không có ý châm chọc Thẩm An Bình, dù sao giữa hai người bọn họ chẳng có gì ràng buộc, cô không có bất cứ lý do gì để chỉ trích thói đào hoa của anh. Thực tế, từ trước đến nay quả thật Thẩm An Bình chưa bao giờ chủ động theo đuổi bất cứ người con gái nào, những cô gái ấy đều tự tìm đến anh. Chỉ là Cố Bình An ghét cái cách chẳng bao giờ từ chối của anh, cô cảm thấy như vậy rất không đàng hoàng.

Quan Tiểu Bảo lúc nào cũng nói mình có vấn đề, mỗi lần Quan Đại Bảo có người yêu là cô lại tìm cách châm chọc, phá hoại, không thích anh trai thành người của người khác. Cố Bình An cũng tự an ủi mình, có lẽ cô cũng đang ở trong tình trạng như vậy.

Hôm sau, trời còn chưa sáng, Cố Bình An đã cảm nhận được Thẩm An Bình đang nằm bên cạnh cô từ từ thức giấc, anh có vẻ mệt mỏi, nhẹ nhàng bước xuống giường, ngước mắt nhìn về phía Cố Bình An, khẽ cười, nói: “Cũng biết điều gớm, biết mình ngủ ở đây nên không dám đạp chăn.”

Cố Bình An tức đến mức huyệt thái dương giật giật liên hồi, cố gắng kiềm chế hơi thở, không dám cử động, cho đến khi nghe thấy Thẩm An Bình xỏ giày rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, cô mới thở phào, từ từ mở mắt, nhìn trần nhà màu trắng đến lóa mắt, trong lòng trống rỗng…

Buổi sáng, khi cô trở về nhà đã thấy bà Cố bực tức ngồi trên sofa. Trước đây, mỗi khi cô bước vào nhà, mẹ cô đều xả một tràng, hôm nay bà lại im lặng một cách bất thường, Cố Bình An cảm thấy không quen.

Ông Cố dùng ánh mắt ra hiệu cho Cố Bình An. Nhận được ám hiệu từ bố, vẻ mặt cô lập tức trở nên đáng yêu và nũng nịu. Cô bước đến bên sofa, ghé sát vào mẹ. “Mẹ! Sao thế ạ? Mẹ giận à?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s