Chân Hoàn 7.1

Tôi giật mình tỉnh khỏi giấc mộng, trong lòng thấp thỏm không yên, cũng không để ý đến chuyện đêm đã khuya, lập tức sai Tinh Thanh ra Ỷ Mai viên xem bức tranh cắt giấy treo trên nhành mai còn ở đó không. Tinh Thanh thấy tôi sốt ruột, cũng chẳng dám hỏi lý do, lập tức khoác áo ấm, đi ra ngoài. Nhưng nàng ta vừa rời đi thì cả cung đều kinh động, tôi phải giải thích là vì mơ thấy ác mộng nên giật mình.

Hồi lâu sau, mà dường như tôi đã phải chờ đợi suốt cả đêm ròng, cuối cùng Tinh Thanh cũng quay về, báo cho tôi biết bức tranh cắt giấy của tôi đã không cánh mà bay, e là bị gió thổi mất rồi. Lòng tôi như bị giội một gáo nước lạnh, ngẩn ngơ hồi lâu. Đám Cận Tịch nghĩ tôi vì mất bức tranh cắt giấy ấy nên cảm thấy may mắn tuột khỏi tay, sinh ra buồn bực, không yên. Bọn họ liền an ủi hồi lâu, kể chuyện vui cho tôi giải sầu. Tôi cố lấy lại tinh thần, tự an ủi bản thân vài ba câu, có thể nó đã bị gió thổi bay mất thật, hoặc có cung nữ nào đó thấy bức hình tinh xảo nên đã lấy xuống chơi không biết chừng… Tuy nói như vậy nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy có chút bất an. Cũng may là tháng ngày vẫn trôi qua bình yên như mặt hồ không gợn sóng, chẳng thấy có sự cố gì ảnh hưởng đến Đường Lê cung của tôi. Tôi tiếp tục nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng trong cung, ngày mùng Một cả hậu cung tụ họp, tôi cũng được miễn không phải tham dự.

 

Một ngày nọ, sau khi dùng xong bữa trưa, tôi đang nằm nghỉ trong phòng sưởi thì My Trang vén rèm bước vào, cười nói: “Có chuyện kỳ lạ phải kể cho muội nghe chơi mới được!”

Tôi lười chẳng buồn ngồi dậy, chỉ mỉm cười hỏi tỷ ấy: “Trong cung lại có chuyện gì mới nữa đây?”

My Trang cười nhạt, kể: “Chẳng hiểu tại sao Hoàng thượng lại coi trọng một cung nữ trồng hoa họ Dư ở Ỷ Mai viên, vừa mới phong cho ả chức Canh y. Tuy là chức vị thấp nhất, chỉ là tòng bát phẩm nhưng so với thuở còn là cung nữ thì cũng đường hoàng là tiểu chủ rồi.”

Tôi xoay xoay lồng ấp trong lòng, nói: “Triều đại nào chẳng có chuyện Hoàng đế chấm trúng cung nữ nào đó rồi phong làm phi tần, Thuận Trần Thái phi chẳng phải…” My Trang lườm tôi một cái, tôi cười trêu tỷ ấy: “Xem bộ dạng cẩn trọng của tỷ kìa. Hiện giờ chỗ muội là nơi có thể nói chuyện thoải mái đấy!”

My Trang cúi đầu, vuốt ve hoa văn thêu trên váy, chậm rãi kể tiếp: “Bây giờ Hoàng thượng rất sủng ái nàng ta.”

“Nàng ta đẹp lắm sao?”

“Cũng thường thường thôi. Nhưng nghe nói nàng ta có giọng hát rất du dương.”

Tôi mỉm cười không nói, chiếc móng tay giả bằng bạc đính hạt trai nhỏ bằng hạt gạo đeo trên ngón tay út gõ leng keng lên lồng ấp, hồi lâu sau mới lên tiếng khuyên: “Chẳng qua Hoàng thượng tham luyến người mới thôi! Suy cho cùng, dẫu sủng ái nàng ta đến đâu thì theo quy định của tổ tiên, cung nữ để được thăng chức thành phi tần thì chỉ có thể tấn phong từng cấp, nhất thời không thể vượt qua tỷ được.”

My Trang cười chua chát. “Chuyện đó tỷ biết chứ! Chỉ là… trong lòng Lăng Dung bứt rứt không yên.”

Tôi lấy làm lạ. “Lăng Dung vẫn chưa được sủng ái hay sao?”

My Trang khẽ gật đầu, nói: “Vào cung lâu như vậy rồi mà Hoàng thượng vẫn chưa triệu muội ấy thị tẩm.” Nói xong, tỷ ấy khẽ thở dài. “Người khác được sủng ái thì cũng đành, đằng này lại là một cung nữ có thân phận ti tiện còn hơn muội ấy, trong lòng muội ấy đương nhiên không dễ chịu rồi.”

Tôi nhớ lại cảnh Lăng Dung đứng suốt đêm dưới gió sương trong đêm trước khi vào cung, tình ý của nàng ta đối với đại ca tôi… Chẳng lẽ nàng ta cũng giống tôi, cố ý tránh không nhận sủng ái của Hoàng thượng? Tôi chần chừ hỏi lại: “Chẳng lẽ bản thân Lăng Dung không muốn được thị tẩm?”

My Trang nghi hoặc hỏi lại: “Sao lại thế được? Tuy ngoài mặt muội ấy lộ vẻ thờ ơ nhưng đương nhiên vẫn khao khát được Hoàng thượng sủng ái chứ! Nếu không, với gia thế của mình, làm sao muội ấy có thể đứng vững trong cung?”

Tôi chần chừ giây lát rồi nói: “Tỷ nghĩ muội ấy có ý trung nhân không?”

My Trang bị câu hỏi của tôi làm cho giật mình, mặt đỏ ửng. “Không được ăn nói bậy bạ! Chúng ta đều là cung tần của thiên tử, thân và tâm đều thuộc về Hoàng thượng, sao có thể có ý trung nhân cơ chứ?”

Tôi nghe My Trang nói vậy, bất giác cũng đỏ mặt hổ thẹn, ấp úng bào chữa: “Muội cũng chỉ thuận miệng hỏi chơi một câu vậy thôi, tỷ làm gì mà căng thẳng quá thế?”

My Trang ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu, đáp: “Tỷ thực sự không biết nàng ta có ý trung nhân hay không. Ngày thường tuy hay gặp gỡ nhưng nàng ta không thân với tỷ bằng muội, quả thực không thấy có dấu hiệu gì đáng ngờ. Nhưng xem bộ dạng của nàng ta thì chắc hẳn nàng ta không có ý trung nhân đâu!” Sau đó tỷ ấy nói sang chuyện khác, tán gẫu vài ba câu rồi ra về.

Tiễn My Trang rời đi xong, thấy Bội Nhi bưng than vào thay, tôi giả vờ thuận miệng hỏi: “Nghe nói một cung nữ ở Ỷ Mai viên được phong làm Canh y phải không?”

Bội Nhi thưa: “Đúng vậy ạ! Ai cũng nói nàng ta gặp vận may, nghe nói đêm Giao thừa, nàng ta chỉ nói với Hoàng thượng đúng hai câu. Sáng sớm mùng Hai, Lý công công hầu cận bên cạnh Hoàng thượng đã sang đó tìm người, nàng ta đáp vài ba câu rồi được dẫn đi. Ai ngờ đi rồi không quay trở lại, lúc ấy mọi người mới biết Hoàng thượng ban ân, phong nàng ta làm Canh y.”

Tôi tủm tỉm cười, quả nhiên là cung nữ đó. Đúng là lanh lợi quá đi thôi! Nhưng cũng coi như giúp tôi tránh được một kiếp nạn. Xem ra trong cung trước giờ không bao giờ thiếu cá chép muốn vượt long môn hóa rồng. Trong lúc nói chuyện, Cận Tịch bước vào phòng, quỳ ghé xuống trước sạp bóp chân cho tôi, thấy Bội Nhi đổi xong than lui ra ngoài, trong buồng sưởi chỉ còn mình tôi và nàng ta, tôi mới khẽ cất giọng: “Đêm hôm ấy, tiểu chủ cũng ghé qua Ỷ Mai viên, không biết có gặp ai không?”

Tôi thò tay lấy một viên mứt hoa quả bỏ vào miệng, đáp: “Gặp hay không thì có gì quan trọng đâu cơ chứ?”

Cận Tịch ngẫm nghĩ một lát rồi mỉm cười, thưa: “Nô tỳ chỉ nghĩ bậy bạ mà thôi! Nhưng trong chốn cung cấm, chuyện vàng thau lẫn lộn, củi trộn với trầm cũng nhiều vô kể, nô tỳ sợ làm lợi cho kẻ khác.”

Tôi nhổ hạt của viên mứt vào ống nhổ đặt kế bên rồi trả lời: “Có đôi lúc, làm lợi cho kẻ khác cũng là làm lợi cho chính mình.”

Thêm một tháng nữa trôi qua, Lăng Dung vẫn chưa được Hoàng thượng sủng ái, còn Dư Canh y thông minh, lanh lợi, giỏi tài ca hát, sự sủng ái của Hoàng thượng dành cho nàng ta chẳng hề giảm xuống. Trong một tháng ngắn ngủi, nàng ta liên tục thăng lên hai cấp thành thái nữ, tuyển thị, sau đó lại được phong làm chính thất phẩm Diệu Âm nương tử, ban cho ở tại Hồng Nghê các. Nhất thời tiếng tăm nổi trội, đến Hoa Phi cũng đích thân ban thưởng lễ vật cho nàng ta. Dư Nương tử cũng rất giỏi tài nịnh nọt Hoa Phi, hai người vô cùng thân mật. Dư thị từ đó dần trở nên kênh kiệu, đến My Trang, Lưu Lương viện, Điềm Quý nhân, thị cũng chẳng để vào mắt, mở miệng ra là gây sự. My Trang dẫu giỏi kiềm chế đến đâu cũng không tránh khỏi có chút tức tối.

Tuy đã sang tháng Hai nhưng tiết trời vẫn chưa ấm lên, hai ngày gần đây trời mỗi lúc một lạnh. Trên bầu trời, mây đen rủ thấp, bầu trời u ám, xem tình hình này, rất có khả năng sẽ có thêm một trận tuyết lớn nữa. Quả nhiên đến tối, hoa tuyết vừa to vừa dày, một trận tuyết lớn đổ xuống đúng một ngày một đêm. Đến đêm hôm sau, bông tuyết dần nhỏ lại, Tiểu Doãn Tử và Tiểu Liên Tử quét dọn tuyết đọng ngoài vườn, lúc vào nhà thì toàn thân ướt nhẹp, lạnh cóng, run lẩy bẩy, miệng lầm bầm mắng chửi “thời tiết quỷ quái” rồi vội vàng lui xuống thay quần áo.

Tôi buông tấm khăn tay đang thêu dở xuống, lên tiếng: “Năm nay thời tiết xấu quá, ngày mùng Hai tháng Hai rồng ngẩng đầu rồi mà tuyết vẫn rơi. Sợ rằng đám hoa cỏ ngoài kia sẽ chết vì lạnh mất thôi!”

Lưu Chu mỉm cười, nói: “Tiểu thư đúng là thương hoa tiếc ngọc! Hồi cuối thu, đám tiểu nội giám đã quấn rơm rạ kĩ càng xung quanh rồi, có lạnh nữa cũng chẳng sao!” Tôi an tâm mỉm cười rồi cúi đầu, tiếp tục thêu mẫu chim hoàng oanh trên khăn tay.

Loáng thoáng nghe ngoài xa có tiếng xe lộc cộc, tôi không khỏi lấy làm lạ. Đường Lê cung khuất nơi hẻo lánh, trước giờ rất hiếm khi có xe ngựa qua lại, tại sao đã khuya như vậy mà vẫn còn tiếng xe? Ngẩng lên, tôi thấy Cận Tịch cung kính đứng hầu bên cạnh, nàng ta hạ giọng thưa: “Bẩm tiểu chủ, đó là tiếng xe Phượng Loan Xuân Ân.”

Tôi lẳng lặng không nói gì thêm, xe Phượng Loan Xuân Ân là xe dành riêng cho tần phi phụng chiếu thị tẩm đến tẩm cung của Hoàng đế.

Tập trung lắng nghe một hồi, tiếng xe càng lúc càng gần, trong đêm tuyết tĩnh mịch có thể nghe thấy tiếng leng keng vui tai của châu ngọc đính trên xe. Loáng thoáng còn có tiếng nữ nhi ca hát, giọng hát uyển chuyển, vang dội, đó là lời của một bài ca chúc tụng vừa được đặt ra trong cung: “Lò nóng đàn hương than lách tách, trân châu rèm quý tuyết tung bay. Sáu cung dâng rượu, vua Nghiêu thọ, phượng múa rồng bay chật ngự y.” Tôi lắng tai nghe hồi lâu rồi cất tiếng khen: “Hát hay thật, chẳng trách Hoàng thượng ban cho nàng ta phong hiệu Diệu Âm.”

Tiểu Doãn Tử cúi đầu, lí nhí nói: “Nửa đêm nửa hôm cao giọng hát hò ngoài vĩnh hạng thì thật chẳng hợp với quy củ trong cung!”

Mèo hoang 1.3

Anh ta tiến thẳng về phía chiếc xe mà không hề quay đầu nhìn lại, tên quân cảnh đứng sau cũng lập tức rút súng, chĩa về phía Tô Di, nhắm ngay ấn đường của cô. Gương mặt của gã quân cảnh trẻ tuổi trầm tĩnh mà lạnh lùng, không mảy may có chút do dự đối với sinh mệnh của một cô gái trẻ trung, vô tội sắp chết dưới tay mình. Lần đầu tiên, Tô Di phải đối mặt với họng súng đen ngòm, chỉ cảm thấy trong nháy mắt, cổ họng mình tắc nghẹn, đầu óc trống rỗng, không biết nên làm thế nào.

Có phải sẽ rất đau không? Có phải sẽ chết chỉ trong chớp mắt? Nhưng khoảng thời gian chớp mắt chờ chết đó cũng đủ để người ta không cam tâm mà cảm thấy hoảng sợ. Cô không cam lòng, thực sự không cam lòng. Rốt cuộc số phận muốn đùa giỡn cô đến mức nào nữa đây? Tại sao cô lại ở nơi này? Rốt cuộc, Trái đất và những ký ức về hai mươi mốt năm trưởng thành đó có thực sự tồn tại hay chỉ là một giấc mơ của riêng cô?

Chua chát bật cười., nhưng cô không hề biết rằng hình ảnh cô gái gầy gò, quần áo rách tả tơi, nhỏ bé co ro bên trong chiếc áo khoác rộng, nở nụ cười tuyệt vọng, bi thương giữa bóng đêm ấy đã khiến đám quân cảnh giết người vô số bất giác cảm thấy hoảng hốt. Hành động tiếp đó của cô hoàn toàn là vô thức, dường như không còn chịu sự điều khiển của trí não. Cô giống như phát rồ, lại cơ hồ rất đỗi dịu dàng, chìa tay ra, nhẹ nhàng túm chặt lấy họng súng lạnh băng của gã quân cảnh.

Những ngón tay thon nhỏ, mềm mại, đầy thương tích của cô khẽ đẩy họng súng đang ngắm thẳng vào mình ra. Gã quân cảnh nhất thời không phản ứng kịp, nhưng cũng không dám nổ súng. Mấy gã còn lại phát hiện ra sự khác thường, đều xoay người lại, móc súng, chĩa về phía cô. Nhưng đương lúc đối mặt với cái chết luôn rình rập này, cô lại thấy đầu óc mình vô cùng tỉnh táo và sáng suốt. Giày của cô đã rơi mất lúc mải chạy trốn, người ngợm cũng lạnh lẽo, bẩn thỉu. Lê tới trước chiếc xe hơi phía sau lưng người đàn ông kia, cô lập tức ngồi xổm xuống mặt đất, nhẹ nhàng ôm lấy đôi chân thẳng tắp trong bộ vest lịch lãm của anh ta.

“Tôi van anh, xin hãy cứu tôi…” Giọng cô rất khẽ, mang theo cả nỗi bi thương đã kìm nén trong một thời gian dài, rồi cô ngẩng đầu nhìn anh ta. “Tôi xin anh, đừng giết tôi…”

Cô không hề biết anh ta là ai, cũng không biết anh ta là người tốt hay người xấu. Thủ hạ của anh ta, ngay trước mắt cô, giết người không gớm tay, và cũng chính anh ta đã hạ lệnh giết cô diệt khẩu. Nhưng anh ta cũng là người duy nhất từ trước đến nay, cẩn thận, dịu dàng khoác lên người cô chiếc áo sạch sẽ, đắt tiền của mình, che chắn cho cô trước giá lạnh. Dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn đường, người đàn ông chậm rãi liếc mắt nhìn cô, so với bóng đêm vô tận, trông anh ta còn lạnh lùng và cứng rắn hơn nhiều.Trong một khoảnh khắc, Tô Di lại cảm thấy hoảng hốt, sợ hãi. Rõ ràng người đàn ông này là một kẻ vô tình, sao cô lại có thể cầu xin sự giúp đỡ từ anh ta?

“Từ trước tới nay, tôi chưa từng giúp đỡ ai!” Người đàn ông cúi đầu, nhìn cô gái đang cố bám chặt lấy ống quần mình với những ngón tay nhem nhuốc, bẩn thỉu. Mấy tên quân cảnh tiến lên phía trước, chuẩn bị lôi cô gái đi. Cô gái không còn sức để giãy giụa, nằm co quắp trong tay bọn chúng. Nhưng đúng lúc này, gã đàn ông lạnh lùng buông một câu: “Tôi chỉ làm những việc trao đổi lợi ích. Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình?”

Mèo hoang 1.2

Bọn xã hội đen lúc này còn lại năm người, nhưng rõ ràng không phải là đối thủ của ba gã quân cảnh kia. Mấy phút sau, năm người bọn chúng đã bị còng tay, còng chân, bắt quỳ trên mặt đất, cổ còn bị bóp chặt từ phía sau, mặt áp sát vào chiếc xe hơi, không thể nhúc nhích. Tô Di vẫn đứng nơi góc tường, không dám động đậy. Sau đó, cô nhìn đám xã hội đen bị ba gã quân cảnh đánh cho mặt mũi bê bết máu, chết đi sống lại, cuối cùng cũng phải khai ra nơi giấu “món hàng” đó. Đám xã hội đen ngã dúi dụi trên mặt đất, chỉ còn hấp hối, thậm chí, có tên còn bị đánh cho lõm một bên mắt, lăn lộn trên mặt đất, yếu ớt rên rỉ. Tô Di nhìn mặt hắn loang lổ máu thì giật mình kinh sợ.

Nhưng cho dù đã bị đánh tới như vậy, đám quân cảnh vẫn không có ý định thả bọn chúng đi. Bọn họ lau sạch máu dính trên tay, kính cẩn nhìn về phía chiếc xe hơi. Một gã quân cảnh mở cánh cửa hàng ghế sau, thấp giọng nói gì đó. Ngay sau đó, một người đàn ông chậm rãi bước xuống. Bởi vì đứng ở nơi khuất bóng nên không thể nhìn rõ gương mặt anh ta nhưng Tô Di vẫn có thể dễ dàng nhận ra, đó là một người đàn ông cao to, âu phục phẳng phiu, giày da bóng lộn.

Hai tay đút túi quần, anh ta tiến sát tới đám người đang lăn lộn trên mặt đất, khẽ cúi đầu, tựa hồ đang quan sát gì đó. Nếu như nói những hành động của đám quân cảnh ban nãy là tàn nhẫn, bạo lực thì người đàn ông này, mặc dù không nói lời nào, cũng không hề động thủ, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sự lạnh lẽo và uy phong trong vẻ trầm mặc của anh ta.

“Nói với đại ca của các ngươi.” Giọng nói của anh ta bình thản và trầm thấp. “Ta không thích sự phản bội.”

“Vâng, vâng, thưa ngài! Chúng tôi sai rồi! Đại ca của chúng tôi sai rồi!” Gã đang nằm trên mặt đất vui sướng rơi nước mắt.

Anh ta lại liếc mắt nhìn tên thủ hạ bên cạnh, nói: “Một tên là đủ rồi!”

Bọn thủ hạ gật đầu, giơ súng lên. “Pằng! Pằng! Pằng!” mấy tiếng nhỏ gọn, đám người trên mặt đất chưa kịp kêu một tiếng đã ngã gục. Tên mất một bên mắt may mắn sống sót, sợ đến nỗi rét run, chỉ biết ôm đầu, thấp giọng rên rỉ.

“Còn không mau cút đi!” Một gã quân cảnh quát lớn.

Tên mất một mắt liền lăn một vòng rồi lảo đảo chạy ra khỏi con hẻm nhỏ.

Tô Di gắng sức nép mình sát vào góc tường, nhưng người đàn ông kia đã ngẩng đầu nhìn về phía cô. Tuy không nhìn rõ ánh mắt của anh ta nhưng Tô Di vẫn cảm thấy toàn thân ớn lạnh. Giết người diệt khẩu… Bọn chúng sẽ bỏ qua cho mình sao?

Trong lúc còn đang kinh hồn bạt vía, người đàn ông đó đã tiến về phía cô mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào. Dưới ngọn đèn đường, anh ta tựa như một thân cây đại thụ màu đen, cao lớn mà an tĩnh. Từ trong bóng tối, Tô Di dần nhìn rõ một gương mặt trẻ trung với thân hình cường tráng. Khuôn mặt anh ta hết sức khôi ngô và dịu dàng đến khó tin, tựa như một bức tượng điêu khắc tráng lệ từ thời thượng cổ, êm đềm xuất hiện giữa dòng sông u tối.

Anh ta nhìn Tô Di chằm chằm, ánh mắt trầm tĩnh mà sắc bén hơn bất cứ người nào cô từng gặp, bỗng nhiên khiến người ta có cảm giác bị áp bức một cách mãnh liệt. Cơ thể Tô Di càng lúc càng cứng đờ. Bỗng nhiên, anh ta cử động, tự tay cởi chiếc áo vest của mình. Đây vốn là một tín hiệu nguy hiểm, nhưng động tác của anh ta lại rất đứng đắn và dịu dàng, khiến Tô Di cảm thấy có chút nghi hoặc. Ngay sau đó, anh ta đột nhiên giơ tay lên, khoác chiếc áo vest lên người cô. Tô Di chỉ còn biết ngây người.

Nhưng không đợi cô nói lời cảm tạ, anh ta đã xoay người, nói với giọng hờ hững, lạnh nhạt: “Giết cô ta đi!”

Chân Hoàn 6.3

Tiếng bước chân của người nọ mỗi lúc một gần, lờ mờ có thể nhìn thấy hoa văn giao long xuất hải trên chiếc ủng xanh lam, khi chỉ còn cách mấy lùm mai nữa là đến chỗ tôi thì tiếng bước chân dừng hẳn. Giọng của người đó lại vang lên, có phần nghiêm khắc: “Còn không lên tiếng, ta sẽ cho người xới tung cả Ỷ Mai viên này lên!”

Tôi đứng yên không dám động đậy, hai tay siết chặt, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, cứng đờ, qua bóng hoa nhìn thấy một vạt áo màu xám bạc cách tôi không xa, bên trên thêu chi chít hình rồng uốn lượn, lòng tôi càng thêm khiếp hãi, bất giác quay đầu nhìn thấy có bóng cung nữ mặc y phục màu xanh thấp thoáng ở cửa sau vườn, nhanh trí đáp: “Nô tỳ là cung nữ của Ỷ Mai viên, ra ngoài cầu phúc, vô tình quấy nhiễu tôn giá, xin được thứ tội!”

Người nọ lại hỏi: “Ngươi có đọc sách à? Tên gọi là gì?”

Lòng tôi bất giác cảm thấy hoảng hốt, cố định thần lại, đáp: “Tên gọi của nô tỳ đê tiện, sợ làm bẩn tai tôn giá!”

Nghe người nọ lại bước tới gần mấy bước, tôi vội vã gọi với: “Ngài đừng qua đây… Giày vớ của nô tỳ bị ướt hết rồi, đang phải thay.”

Người nọ quả nhiên dừng bước, thật lâu sau không nghe thấy nói gì, đợi thêm lát nữa, nghe tiếng bước chân của ông ta chầm chậm bước sang hướng khác, rồi chẳng còn động tĩnh gì nữa. Lúc này tôi mới trấn tĩnh lại, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hoảng hốt cứ như đằng sau có người đuổi sát theo, tôi giẫm lên lối mòn đầy băng vụn, băng qua vĩnh hạng dài dằng dặc, chạy thẳng về Đường Lê cung.

Đám Cận Tịch, Hoán Bích thấy tôi hớt hơ hớt hải chạy vào, nhanh đến mức trâm thoa rời rạc, tóc mai rối bời, ai nấy đều kinh hãi đưa mắt nhìn nhau rồi rối rít hỏi thăm: “Tiểu chủ có chuyện gì vậy?”

Hoán Bích nhanh nhẹn rót trà dâng lên, tôi uống cạn một hơi rồi mới có sức trả lời: “Có hai con mèo nấp sau đống tuyết nằm bên vĩnh hạng, cũng không biết là của ai nữa, đột nhiên lao thẳng vào người ta, đúng là sợ phát khiếp.”

Lưu Chu tủm tỉm cười, trêu: “Tiểu thư từ nhỏ đã sợ mèo, một lúc gặp hai con, hẳn là bị kinh sợ một phen rồi!” Nàng ta lại cao giọng gọi: “Bội Nhi, nấu một bát canh gừng thật đặc bưng lên đây, để Quý nhân chống lạnh.” Bội Nhi vâng dạ làm ngay.

Cận Tịch an ủi tôi: “Nữ nhân trong cung trước giờ thích nuôi mèo, đám mèo ấy cũng ngang tàng lắm, tiểu chủ thân thể tôn quý, phải cẩn thận mới được!” Lại hỏi: “Tiểu chủ đã cầu nguyện xong chưa?”

Tôi gật đầu, kể: “Nguyện đến ba điều liền, chẳng biết thần phật có trách ta quá tham lam hay không nữa!”

Cận Tịch đoan chính hành đại lễ với tôi, cười tươi rói, chúc mừng: “Chúc mừng tiểu chủ! Thường nghe nói “mèo đem vận may”, tiểu chủ cầu nguyện xong liền gặp ngay hai con mèo, chẳng phải đó là điềm lành cho thấy ước nguyện của người nhất định sẽ thành sự thật đó sao?”

Tôi tủm tỉm cười. “Cái gì không tốt đến miệng các ngươi đều thành cực tốt! Nếu những ước nguyện của ta thực sự có thể trở thành sự thực thì ta bị đám mèo làm hoảng sợ coi như cũng đáng!” Nói xong, tôi gọi Tinh Thanh bưng chậu nước tới, giúp tôi quấn lại tóc, thay y phục rồi ngồi xuống đánh mã điếu.

Khi bình tĩnh trở lại, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy hoài nghi. Hôm nay hậu cung tổ chức dạ yến, tuyệt không mời ngoại thần thân thích. Ngoài Hoàng thượng ra thì chẳng còn người đàn ông nào khác có thể ra vào hậu cung. Trong đầu tôi chợt hiện ra hình ảnh đôi ủng xanh lam có thêu hoa văn giao long xuất hải… cùng vạt áo xám bạc thêu chìm hình rồng uốn lượn. Tôi sợ đến toát mồ hôi, hoa văn chìm hình rồng uốn lượn là loại hoa văn dành riêng cho bậc bề trên, những thân vương bình thường cũng không được tự tiện dùng, chẳng lẽ người trong Ỷ Mai viên là… Cũng may tôi đã nhanh chóng thoát thân, nếu không bao công sức náu mình kể từ khi vào cung đến giờ coi như đổ sông đổ bể. Cận Tịch và Tiểu Doãn Tử giỏi đoán ý qua lời nói và sắc mặt, thấy tôi có vẻ uể oải bèn cố ý thua liền vài ba ván cho tôi vui lòng. Tôi lấy cớ không được khỏe nên trở về phòng trước. Cận Tịch đi theo giúp tôi tháo đồ trang sức.

Tôi vờ thản nhiên hỏi chuyện nàng ta: “Đêm nay hậu cung tổ chức dạ yến, Hoàng thượng, Hoàng hậu có mời ai khác đến dự không?”

Cận Tịch thưa: “Theo lệ trước giờ thì mấy vị vương gia cũng đến dự.”

Tôi khẽ “à” một tiếng.

Mấy vị vương gia mà Cận Tịch nhắc đến là đại hoàng tử Kỳ Sơn vương Huyền Tuân, tam hoàng tử Nhữ Nam vương Huyền Tể, lục hoàng tử Thanh Hà vương Huyền Thanh và cửu hoàng tử Bình Dương vương Huyền Phần của tiên hoàng. Tiên hoàng có tổng cộng bảy trai, hai gái. Ngũ hoàng tử, thất hoàng tử và bát hoàng nữ mất sớm.

Hoàng đế Huyền Lăng đứng thứ tư, cùng với nhị hoàng nữ Chân Ninh trưởng công chúa đều là con ruột của đương kim Thái hậu.

Kỳ Sơn vương Huyền Tuân, mẹ đẻ là Nghi Phi, giờ là Khâm Nhân Thái phi. Người này tuy là con trưởng nhưng tính tình yếu hèn, tầm thường, không chí tiến thủ, chỉ muốn an phận làm thân vương để tận hưởng vinh hoa phú quý.

Tương Thành vương Huyền Tể là con của Ngọc Ách phu nhân. Ngọc Ách phu nhân là em gái út của Bắc Lăng hầu. Năm Long Khánh thứ mười, Bắc Lăng hầu mưu phản, Ngọc Ách phu nhân bị liên lụy, không được sủng ái, uất ức mà chết. Huyền Tể trời sinh thần lực hơn người, anh dũng thiện chiến nhưng tính tình quá ngay thẳng, không hợp ý tiên hoàng, đến khi tiên hoàng qua đời mới được phong làm Tương Thành vương, hiện giờ nam chinh bắc chiến, lập không ít quân công, rất được Huyền Lăng tin cậy.

Thanh Hà vương Huyền Thanh thông minh trí tuệ, lại nhờ vào mẫu phi là Thư Quý phi, từ nhỏ rất được Hoàng đế thương yêu, mấy lần có ý muốn lập làm thái tử. Chỉ có điều xuất thân của Thư Quý phi có nhiều điểm bị người đời chê trách, quần thần đồng loạt phản đối nên tiên hoàng đành phải thay đổi ý định. Sau khi tiên hoàng băng hà, Thư Quý phi tự xin xuất gia, Huyền Thanh liền được Lâm Phi trước giờ vẫn rất thân thiết với Thư Quý phi nuôi dạy khôn lớn. Lâm Phi chính là đương kim Thái hậu nên Huyền Thanh và Huyền Lăng thân thiết chẳng kém anh em ruột. Huyền Thanh tính tình lông bông, tinh thông lục nghệ nhưng đặc biệt không ưa việc triều chính, cả ngày lấy thi thư làm bạn, âm nhạc làm bè, tài thổi sáo nổi danh khắp kinh thành, được mọi người xưng tụng là “tự tại vương gia”.

Bình Dương vương Huyền Phần là con út của tiên hoàng, giờ mới tròn mười ba tuổi. Mẹ ruột là Ân Tần xuất thân hèn mọn, từng là một cung nữ chuyên may vá trong Tú viện, sau khi tiên hoàng qua đời, dù được tấn phong làm Thuận Trần Thái phi, nhưng Bình Dương vương từ nhỏ đã được mẹ của ngũ hoàng tử là Trang Hòa Thái phi nuôi dưỡng, chăm sóc.

Tôi lẳng lặng nghe Cẩn Tịch kể, trong lòng vẫn cảm thấy bất an, hình như quên mất một chuyện gì đó quan trọng mà không sao nhớ ra được, đành nhắm mắt ngủ. Mọi người cũng dần lui ra. Mơ màng ngủ đến nửa đêm, tôi đột nhiên giật bắn mình, ngồi bật dậy, hành động quá đột ngột khiến màn gấm tung bay, tôi đã nghĩ ra chuyện khiến mình cảm thấy không yên lòng rồi: bức tranh cắt giấy!

Mèo hoang 1.1

Chương 1: Không còn lối thoát

 

Những đám mây ngũ sắc không ngừng di chuyển, biến hóa thành những dải ánh sáng lung linh, huyền ảo trên bầu trời thành phố. Phố lớn ngõ nhỏ, bốn bề xe cộ qua lại như mắc cửi, từng đoàn người tấp nập, huyên náo, tiếng tranh cãi ầm ĩ, chói tai…

Tô Di cố gắng chạy như điên loạn, dường như, mọi cảnh vật và con người đẹp đẽ xung quanh trong mắt cô lúc này đều trở nên vô cùng kỳ quái. Cô thở hồng hộc, cố hết sức để tháo chạy. Nhưng vẫn không đủ nhanh. Một người ba ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, sao có thể chạy nhanh hơn được đây?

Nhưng cô không thể dừng lại lúc này.

Cuối cùng, Tô Di cũng nhìn thấy một con hẻm nhỏ ở trung tâm thành phố. Nhưng con đường phía trước đã bị một bức tường cao chặn đứng, còn phía sau vẫn không ngừng truyền đến những tràng cười kỳ dị. Tô Di toát mồ hôi lạnh, xoay người lại nhìn. Trong vô thức, hai cánh tay cô ôm chặt lấy thân mình, tựa hồ làm như vậy có thể khiến cô cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Nơi đầu hẻm có mấy bóng người cao lớn chặn ngang.

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Biết rõ lời kêu cứu lúc này chỉ là vô ích nhưng Tô Di vẫn cố liều mạng dùng âm thanh khàn đặc, khô khốc của mình để gào khóc, chỉ mong kỳ tích xuất hiện. Nhưng trên con phố tấp nập người xe tới lui kia, chẳng một ai vì tiếng kêu khóc của cô mà dừng lại.

Gã đàn ông cao gầy đứng đầu cười nhạt. “Chạy ư? Tao cho mày chạy đấy!”

Phía sau, mấy tên khác bắt đầu tháo thắt lưng, một tên trong số đó cười cợt nhả, nói: “Hôm nay, các anh đây sẽ dạy cho cô em biết thế nào là phép tắc!”

Bọn chúng chỉ nói một câu đơn giản như vậy nhưng nghe qua, Tô Di đã hiểu được ý tứ trong đó. Toàn thân cô run rẩy, đôi môi tái nhợt, lắp bắp. Cô cố nói tiếng địa phương một cách khó khăn: “Xin các anh hãy buông tha cho tôi, còn lại, bảo tôi làm gì cũng được!”

Gã đàn ông cao gầy đứng sau cùng, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, nói: “Cô em, lẽ nào không có ai nói với cô em rằng, “thành phố Hy Vọng” này chính là nơi tuyệt vọng nhất đối với người nghèo sao? Mà cô em thì… ai da, quá nghèo rồi đấy!”

Không đợi Tô Di kịp phản ứng, mấy gã đàn ông kia đã tiến đến. Cô hét to một tiếng rồi lùi sát vào bờ tường nhằm trốn tránh vòng vây của bọn chúng, nhưng không ngờ lại bị mấy gã kia dễ dàng tóm gọn! Cô yếu ớt giãy giụa, mái tóc dài đã bị túm chặt, trong nháy mắt, cả người ngã phịch xuống đất, ngay lập tức, sống lưng dấy lên cơn đau nhức không gì diễn tả nổi. Tay chân cô đều bị chúng đè xuống mặt đất bẩn thỉu, “xoẹt…” một tiếng, Tô Di nghe thấy tiếng vải vóc bị xé rách, ngay sau đó, nửa thân dưới có cảm giác lạnh toát, một bàn tay to lớn, thô kệch bắt đầu lần mò, sờ soạng.

“Mịn màng quá!” Một gã đàn ông kinh ngạc thốt lên.

“Nhìn có vẻ gầy gò nhưng không ngờ lại là hàng cao cấp đó chứ!”

Tô Di gắng hết sức bình sinh để giãy giụa, còn trên gương mặt gầy gò, trầm tĩnh của cô, nước mắt không ngừng thi nhau rơi xuống.

Ánh sáng chói lòa, nhức mắt bỗng từ đâu lóe lên. Cho dù hai mắt đang nhắm chặt vì chịu đựng nỗi nhục nhã nhưng Tô Di vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh đột nhiên lóe sáng. Mà gã đàn ông đang khuỵu gối giữa hai chân cô cũng phải kêu hoảng lên một tiếng. Bọn chúng nhất loạt đứng lên, một gã kéo Tô Di đứng dậy khỏi mặt đất, dúi cô vào góc tường.

Một chiếc xe hơi dài màu đen đang đỗ lại nơi đầu ngõ. Mặc dù ở khoảng cách khá xa nhưng chỉ cần nhìn vẻ ngoài bóng bẩy, sang trọng của nó cũng đủ biết cái giá không hề rẻ. Đèn xe tối dần rồi tắt hẳn, động cơ cũng ngừng hoạt động. Ba người đàn ông từ trên xe bước xuống. Tô Di híp mắt, thấy rõ thứ bọn họ đang mặc trên người chính là đồng phục của chiến binh. Nhưng điều này chẳng khiến cô cảm thấy có chút hy vọng nào. Cô đã sống ở cái thành phố nghèo khổ này lâu như vậy, sao lại không hiểu bọn quân cảnh cấu kết cùng băng đảng xã hội đen làm những trò xấu xa nào, sao lại không biết chúng đều cùng một giuộc, lấy lòng người giàu, áp bức kẻ nghèo cơ chứ! Bọn chúng sao có thể ra tay vì chính nghĩa?

Cô chú ý tới gã đàn ông phía sau đang siết chặt mình, gã cũng đang mải để ý tới đám quân cảnh kia. Đây có thể là cơ hội duy nhất để cô tháo chạy. Cô căng thẳng tới mức hơi thở bỗng trở nên gấp gáp. Nhưng có một chuyện đã xảy ra ngoài dự liệu của Tô Di. Ba gã quân cảnh kia tiến tới, móc súng, chĩa thẳng vào đám đàn ông nọ.

“Âu Nhị, chỗ khoáng thạch đó đâu?” Gã quân cảnh đứng đầu giơ súng lên.

Gã đàn ông cao gầy không vui, đáp lại: “Khoáng thạch nào?”

“Pằng!” Nhát súng lạnh lùng, dứt khoát bắn thẳng vào đầu! Mấy gã đàn ông còn lại không ngờ đối phương không nói một lời đã trực tiếp giết người, nhất loạt hoảng hốt, không kịp phản ứng. Mà từ góc nhìn của Tô Di, cô chỉ thấy sau gáy Âu Nhị thủng một lỗ nhỏ, máu từ đó không ngừng phun ra, thậm chí có vài giọt máu nóng còn bắn cả lên mặt cô.