Tình yêu 7.2

Tuy Lâm Nhược Kỳ thừa biết Cố Hạo Ninh nắm tay cô chẳng qua là để đóng kịch trước mặt cha mẹ nhưng cô vẫn không nén được nước mắt lưng tròng. Đã bao lâu rồi cô không được gần gũi anh thế này? Cô đã nhớ nhung và mong đợi biết nhường nào! Dẫu chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, cũng đủ khiến con tim oằn mình run rẩy trong đớn đau kia được cảm nhận chút hơi ấm, tiếp cho cô thêm chút dũng khí và lòng tin để tiếp tục kiên trì.

Nhìn gương mặt Nhược Kỳ cuối cùng đã lộ ra nụ cười hạnh phúc, bác trai cũng yên tâm phần nào. Ông cười, nói với hai người: “Năm mới, hai vợ chồng tốt nhất nên thuận hòa, vui vẻ với nhau, mẹ con và cha đều mong sớm có cháu bế.”

“Cha, cha hãy khỏe lại trước đã! Cha bệnh thế này, dù con và Nhược Kỳ có con cũng không dám làm phiền cha đâu!” Nhân cơ hội kéo lại chăn cho cha, Cố Hạo Ninh liền buông tay Lâm Nhược Kỳ ra một cách tự nhiên.

“Đúng ạ, cha đừng nhọc lòng chuyện tụi con nữa, cứ yên tâm dưỡng bệnh cho khỏe, đó mới là điều quan trọng nhất!” Lâm Nhược Kỳ hùa theo lời chồng, đánh trống lảng chuyện con cái. Trong lòng dâng trào cảm giác cay đắng. Con cái? Có lẽ suốt đời này cô và Cố Hạo Ninh sẽ không bao giờ có được rồi.

Sau khi ăn trưa, Cố Hạo Ninh bèn nói với mẹ: “Mẹ à, chiều mẹ về nghỉ đi, con ở đây chăm cha được rồi.”

“Không sao, con mới đi công tác về, còn chưa kịp nghỉ ngơi, con và vợ cứ về trước đi!”

“Mẹ, con không mệt…”

“Mẹ, mẹ và anh Hạo Ninh về đi! Con ở đây chăm sóc cha được rồi!” Đương lúc Cố Hạo Ninh và bác gái đùn đẩy nhau, Lâm Nhược Kỳ bèn mở miệng nói.

“Nhược Kỳ, sức khỏe con vẫn còn yếu…” Bà có phần lo lắng, đưa mắt nhìn con trai nhưng Cố Hạo Ninh một mực lặng thinh.

“Con không sao. Vả lại, ở đây đâu phải không thể nghỉ ngơi, con cũng muốn ở cạnh cha một chút.” Ánh mắt Lâm Nhược Kỳ hướng về phía bác trai, cô mong ông có thể giữ cô lại.

“Thế cứ để Nhược Kỳ ở lại, tôi cũng có chuyện muốn nói với con dâu.” Bác trai lên tiếng, bác gái cũng không tiện tiếp tục ngăn cản.

Cố Hạo Ninh bèn đưa tay dìu mẹ, gật đầu với Lâm Nhược Kỳ. “Được thôi, vậy anh đưa mẹ về trước, chút nữa sẽ mang đồ đạc và vật dụng cá nhân đến cho em.”

“Vâng, được. Cảm ơn anh!” Không dễ gì Cố Hạo Ninh lại nhỏ nhẹ nói chuyện với cô ôn hòa như vậy, nơi đáy mắt Lâm Nhược Kỳ ngấn lệ, cô vội cúi đầu.

 

“Nhược Kỳ, giờ vắng mặt Hạo Ninh, con thành thực nói cho cha biết, con và Hạo Ninh rốt cuộc là sao?” Con trai và vợ vừa rời khỏi, cha Hạo Ninh liền ra hiệu cho Nhược Kỳ đỡ ông ngồi dậy.

“Cha, con và Hạo Ninh thực sự không có gì đâu…”

“Nhược Kỳ, tuy cha tuổi đã cao nhưng chưa đến nỗi mắt mờ, lú lẫn! Con và nó không có gì mà hôm qua lại thế ư? Hạo Ninh xưa nay luôn hiếu thảo. Trước kia, con vô tình chê mẹ nó nấu cơm không ngon, nó cũng lập tức làm mặt lạnh, giờ cha bị chọc tức đến nỗi phải vào viện nhưng nó lại tỏ ra như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, cái này chẳng phải là diễn kịch trước mặt cha sao?”

“Cha à, con…” Cô không biết nên nói gì nữa. Cô biết Cố Hạo Ninh rất hiếu thảo, trước kia anh từng nói với cô, vợ anh dù gây sự trước mặt anh thế nào cũng được nhưng tuyệt đối không được để cha mẹ anh buồn. Nên lần này khiến bác trai tức giận đến nhập viện, cô biết Cố Hạo Ninh không chỉ căm hận cô, e rằng anh càng tự trách và dằn vặt mình. Sở dĩ anh tỏ ra điềm nhiên như không trước mặt cha mẹ là bởi không muốn để cha mẹ nhọc lòng. Nhưng chút mánh khóe này của hai người, sao có thể qua mặt được ông bà kia chứ? Nhất là bác trai, ông xem Lâm Nhược Kỳ như con ruột, cớ nào lại có thể dễ dàng mắc lừa?

“Nhược Kỳ, con thành thực nói cho cha biết, Hạo Ninh, nó, có phải đã có người khác rồi không?” Nhìn vẻ mặt ngập ngừng của Lâm Nhược Kỳ, ông không nén được bèn hỏi dò.

“Cha, sao… sao cha lại hỏi thế?” Không biết có phải do chột dạ hay nguyên nhân nào khác, vừa nghe thấy câu hỏi này, Vu Tiểu Phong tức khắc nghĩ đến mình. Cô thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt bác trai. Nếu… nếu ông biết cô không phải là Lâm Nhược Kỳ, mà thực ra… thực ra chính là “người khác” của Cố Hạo Ninh…

Trông thấy gương mặt thoắt trắng bệch của Lâm Nhược Kỳ, ông sực nhận ra câu hỏi của mình có lẽ quá lỗ mãng. Ông sợ nhỡ Lâm Nhược Kỳ không chịu nổi đả kích sẽ làm chuyện ngốc gì nữa, vội an ủi: “Haizz, cha đúng là lo nghĩ vẩn vơ rồi, thằng Hạo Ninh không phải là đứa làm chuyện xằng bậy…”

“Vâng, anh Hạo Ninh sẽ không thế đâu ạ! Cha, cha đừng nhọc lòng về chuyện của chúng con nữa! Cha hãy nghỉ ngơi đi! Không phải bác sĩ đã bảo rồi sao, cha nên nghỉ ngơi nhiều, như thế mới sớm xuất viện được!” Lâm Nhược Kỳ vội hùa theo lời ông để kết thúc chủ đề trò chuyện này, nếu cứ tiếp tục cô thật sự không biết nên ứng phó ra sao.

“Được thôi.” Nhìn vẻ mặt buồn bã của con dâu, ông cũng không tiện nói nhiều, chỉ còn cách nằm xuống nghỉ ngơi.

Cha Hạo Ninh vừa ngủ trưa dậy, Lâm Nhược Kỳ đã mua sẵn vài tờ báo, đều là những tờ mà thường ngày ông thích xem. Thấy ông tỉnh giấc, cô bèn dìu ông ngồi dậy uống chút nước, rồi cười, nói: “Cha, nếu cha không mệt, con đọc vài bài báo cho cha nghe nhé!”

“Nhược Kỳ…” Ông nhìn Lâm Nhược Kỳ trân trân.

“Cha!” Lâm Nhược Kỳ đặt tờ báo xuống, thở dài. “Con biết, cha không yên tâm chuyện của con và Hạo Ninh. Nói thật lòng, giữa chúng con đúng là có chuyện. Nhưng mấy vấn đề ấy, chỉ có thể để bản thân chúng con tự đối mặt, tự giải quyết mà thôi. Con biết cha quan tâm đến con, sợ con chịu uất ức, hy vọng cuộc sống của vợ chồng con hạnh phúc, ấm êm. Cha yên tâm, con sẽ cố gắng cải thiện quan hệ giữa con và anh ấy. Cha mau mau khỏe lại chính là sự giúp đỡ lớn nhất dành cho con rồi. Không phải cha cũng đã nói đó sao, Hạo Ninh là người con hiếu thảo, thế thì cha mau chóng khỏe lại, trong lòng Hạo Ninh ắt sẽ dễ chịu hơn và anh ấy cũng sẽ thôi giận con, đúng không?”

“Ây da, được thôi! Con trẻ tự có phúc đức của con trẻ, hai con tự lo liệu vậy, cha cũng chẳng quản tụi con được thêm bao lâu nữa!”

“Cha, con mới nói cha chóng khỏe lại thì Hạo Ninh mới có thể dễ chịu hơn, sao giờ cha lại nói những lời xúi quẩy này chứ? Không phải cha còn chờ được bế cháu sao?” Thấy tâm trạng ông trầm xuống, Lâm Nhược Kỳ cố nén đau buồn, gượng cười nói đùa, chọc cho ông vui.

“Ha ha, đúng đúng! Nếu con và Hạo Ninh sinh cho cha một đứa cháu kháu khỉnh thì cha hết bệnh liền!” Vừa nhắc tới cháu nội, ông tươi tỉnh hẳn.

“Thế giờ cha có muốn con đọc báo cho cha nghe không?”

“Có chứ, con mau đọc đi! Cha muốn nghe mục thời sự trước…”

 

Tay xách cặp lồng và đồ dùng cá nhân của Lâm Nhược Kỳ, vừa bước vào phòng bệnh, Cố Hạo Ninh liền trông thấy Lâm Nhược Kỳ đang mỉm cười đọc báo cho cha nghe, tia lạnh nhạt dưới đáy mắt anh dịu đi đôi chút.

Chậm rãi bước đến bên giường, anh cười vang, nói: “Cha à, cha mới khỏe lại đã bắt đầu quan tâm đến chuyện quốc gia đại sự rồi sao?”

“Hạo Ninh, con đến rồi à? Ha ha, vẫn là Nhược Kỳ giỏi! Mẹ con từ sáng đến tối chỉ biết giục cha đi ngủ, Nhược Kỳ chu đáo, biết đọc báo giúp cha giết thời gian. À này, con đi hỏi bác sĩ, chừng nào cha được xuất viện?”

“Cha mới nhập viện, đã muốn xuất viện rồi sao? Đợi bác sĩ xác nhận không sao hẵng tính tiếp. Cha cứ an tâm nằm nghỉ vài ngày đi nhé! Cha xem, mẹ hấp cá sạo cho cha này…” Cố Hạo Ninh vừa nói vừa mở nắp cặp lồng.

“Sao lại là cá nữa? Ngày nào cũng cá, cha muốn ăn thịt kho tàu…” Ông vừa thò đầu ngó xem, tức thì mặt mày ủ dột.

“Cha à, giờ cha không được ăn thịt kho tàu.” Nhìn vẻ buồn thiu của cha, Cố Hạo Ninh có phần bất lực.

“Đúng vậy. Người bệnh cao huyết áp ăn nhiều cá mới tốt, mấy món dầu mỡ nhiều quá không tốt cho sức khỏe đâu. Chẳng phải cha muốn sớm được xuất viện sao?” Lâm Nhược Kỳ cũng góp lời.

“Hừ, hai con cũng vợ chồng đồng lòng lắm! Được rồi, được rồi, để có thể mau chóng xuất viện, cha đành cố nhịn vậy!” Tuy không được ăn thịt kho tàu nhưng nhìn Lâm Nhược Kỳ và Hạo Ninh ăn ý với nhau, trong lòng ông cũng được an ủi phần nào.

Cố Hạo Ninh đưa mắt nhìn Lâm Nhược Kỳ, khẽ mím môi, xem như mỉm cười đáp lại cô. Mặt Lâm Nhược Kỳ thoắt đỏ ửng, cô vội quay đi, vờ như đang xem các vật dụng mà Hạo Ninh mang tới.

“Đồ dùng có đủ không? Có thiếu thứ gì không?” Cố Hạo Ninh lấy hai cái bát ra, vừa xới cơm vừa hỏi.

Lâm Nhược Kỳ xem xét đồ trong túi, quần áo để thay, khăn bông, bàn chải, kem đánh răng… “Vâng, đủ cả rồi, không thiếu thứ gì.”

“Thế em qua đây ăn đi nào. Ăn xong để anh mang cặp lồng về.” Sau khi xới xong cơm cho cha và Lâm Nhược Kỳ, anh đứng dậy, đi về phía cửa.

“Anh đi đâu vậy? Anh không ăn sao?” Lâm Nhược Kỳ vội vàng hỏi.

“Anh đi hút điếu thuốc. Chốc nữa sẽ về ăn với mẹ. Em và cha cứ ăn trước đi.” Cố Hạo Ninh nhàn nhạt đáp rồi bước ra ngoài.

“Nhược Kỳ, chẳng lẽ giờ Hạo Ninh hút thuốc nhiều lắm sao?” Bác trai hỏi Lâm Nhược Kỳ, trong lòng có phần nghi hoặc, hình như trước kia con trai rất hiếm khi hút thuốc, sau giờ mới đến đã phải ra ngoài hút thuốc rồi?

“Cũng bình thường ạ, chắc do gần đây áp lực công việc nhiều nên thỉnh thoảng anh ấy có hút một, hai điếu.” Lâm Nhược Kỳ cúi đầu, khẽ trả lời, lòng đau nhói, anh thực sự ra ngoài hút thuốc sao? Hay chỉ là kiếm cớ để tránh mặt cô?

“Hút thuốc nhiều không tốt, con phải khuyên nó nhiều vào.” Ông hơi lo lắng, sau khi Lâm Nhược Kỳ gặp tai nạn, tâm trạng của Cố Hạo Ninh hình như không được tốt lắm.

“Vâng, con hiểu rồi, con sẽ cố gắng!” Lâm Nhược Kỳ khẽ khàng đáp, lòng ngập tràn cay đắng. Giờ đây, lời nói của cô, Cố Hạo Ninh còn nghe lọt tai sao?

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s