Nhắm mắt 11.1

Bây giờ là khoảng chín giờ sáng, ánh mặt trời chiếu sáng cả phòng hội nghị. Giản Dao vẫn ngồi ở góc phòng như thường lệ. Bạc Cận Ngôn mặc bộ com lê đen chỉnh tề, bình thản đi lên bục phát biểu.

Phần lớn cảnh sát đều ở bên ngoài, trong phòng chỉ có mấy nhân vật cốt cán. Sau khi nghe xong báo cáo của Bạc Cận Ngôn, bọn họ sẽ triển khai cuộc lùng bắt chuẩn xác hơn. Bạc Cận Ngôn nhìn xung quanh một lượt, từ tốn lên tiếng: “Hung thủ là tên “tội phạm có năng lực tổ chức” điển hình. Ngược lại với loại tội phạm này là loại “tội phạm không có năng lực tổ chức”. Loại thứ hai thường mắc chứng bệnh về tâm thần, hành vi hỗn loạn, không có kế hoạch. Còn hung thủ của chúng ta đầu óc tỉnh táo, lên kế hoạch một cách tỉ mỉ, chu đáo, mục tiêu rõ ràng. Tuy nhiên, “tội phạm có năng lực tổ chức” và “tội phạm IQ cao” không cùng một khái niệm. Hung thủ của chúng ta chỉ là người bình thường. Hắn biến thanh thiếu niên thành vật hy sinh của “cỗ máy giết người”, ảo tưởng có thể kiểm soát sự sống chết của người khác. Hiện tại, tôi vẫn chưa biết sự hoang tưởng của hắn được hình thành như thế nào, nhưng hắn sinh sống tại thành phố này. Khi tìm đến nhà hắn, có lẽ các anh sẽ thu được một lượng lớn sách vở, đĩa phim bạo lực. Tâm lý biến thái không phải hình thành trong ngày một, ngày hai. Hung thủ luôn có ảo tưởng nhưng không thể thực hiện, khiến hắn bị giày vò một thời gian dài. Vì vậy, trong quá trình dụ dỗ nạn nhân, hắn có thể thể hiện tài ăn nói xuất sắc nhưng trong thực tế cuộc sống, hắn lại trầm mặc, kiệm lời, gần như không có bạn bè, càng không có người yêu. Bởi vì hắn xa rời mọi người, công việc không thuận lợi nên tâm lý của hắn càng trở nên u ám. Tôi tin trước khi giết người, hắn đã từng “thí nghiệm” trên động vật. Đối tượng là chó, mèo hoang hoặc vật nuôi nhà hàng xóm. Có lẽ các anh sẽ tìm thấy manh mối và dấu vết ở gần nhà hắn. Hung thủ bắt đầu gây án từ tháng Một năm trước, nguyên nhân có lẽ là do gặp kích thích nào đó. Ví dụ, công việc hoặc cuộc sống vô cùng trắc trở. Căn cứ vào trình độ gây án ổn định và liên tục trong một năm qua, tôi càng nghiêng về khả năng hung thủ gặp hạn trong cuộc sống hơn, ví dụ quan hệ với người nhà xấu đi hoặc có người qua đời… nên mới thúc đẩy hắn giết người. Trong quá trình lùng bắt, các anh hãy lưu ý, hung thủ tương đối thông minh, nhanh nhạy. Xét về mặt ảo tưởng bạo lực, nhiều khả năng hắn có năng lực và ý thức phản trinh sát nhất định…”

Cuộc họp nhanh chóng kết thúc.

Cảnh sát đã ra ngoài hết, phòng hội nghị vắng lặng. Giản Dao thu dọn đồ, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Bây giờ chúng ta làm gì?”

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác, vẻ mặt sảng khoái. “Nghỉ ngơi.”

Hai người vừa đi ra cổng cục cảnh sát liền nhìn thấy Giản Huyên đứng cách đó mấy mét. Cô nở nụ cười ngọt ngào. “Chị… Đại Thần!”

Giản Dao cười, hỏi: “Em đến đây làm gì?”

Giản Huyên đáp: “Mấy ngày chị không về nhà, mẹ cử em đến xem tình hình thế nào.”

Trong lúc hai chị em nói chuyện, Bạc Cận Ngôn yên lặng đứng một bên. Qua khóe mắt, Giản Dao thấy sắc mặt anh không chút biểu cảm. Hôm nay, anh diện com lê chỉnh tề, gương mặt lại trắng trẻo, tuấn tú, tuy không đeo khẩu trang nhưng đứng ngoài đường vẫn thu hút sự chú ý của người qua lại.

Giản Huyên cũng lén nhìn anh mấy lần, nói với Giản Dao: “Chị ăn sáng chưa?”

Giản Dao đáp: “Chưa.”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới lên tiếng: “Đi thôi!”

Giản Dao và Giản Huyên cùng ngoảnh đầu, thấy anh sải những bước dài, thân hình cao lớn giống một cái cây thẳng tắp.

“Anh hãy đi ăn sáng với chúng tôi, có sủi cảo nhân cá đấy!”

 

Dãy hàng quán ăn sáng ở bến cảng đông đúc, nhộn nhịp, khói bốc nghi ngút.

Ba người ngồi ở chiếc bàn trong góc. Nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, cô nhân viên phục vụ bình thường hay cất giọng lanh lảnh trở nên rất khách sáo: “Các anh chị… muốn gọi món gì?”

Đồ ăn sáng được mang đến, Bạc Cận Ngôn cầm đũa ăn ngay. Động tác của anh vừa tao nhã vừa tập trung. Giản Dao và Giản Huyên trò chuyện rôm rả, trong khi anh không có hứng thú tán gẫu. Đến khi Giản Dao định thần, bát sủi cảo trước mặt anh đã hết nhẵn. Nơi đáy mắt anh ẩn hiện ý cười.

Giản Dao ngập ngừng: “Anh… có muốn ăn thêm không?”

“Cảm ơn em.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng ăn xong bát thứ hai, thong thả cầm tờ giấy ăn lau miệng, uống chai nước khoáng Giản Dao đưa rồi lại ngồi thẳng người chờ đợi.

Giản Huyên lén lút bấm tin nhắn, đưa cho Giản Dao đọc: “Chị, bộ váy này có đẹp không?”

Giản Dao liếc qua, trên màn hình xuất hiện dòng chữ: “Hóa ra Đại Thần là kẻ tham ăn.” Sắc mặt Giản Dao vẫn thản nhiên như không, cô trả điện thoại cho em gái. “Từ trước đến nay em luôn có mắt nhìn.”

Giản Huyên cười híp mắt cầm điện thoại, ngẩng đầu hỏi Bạc Cận Ngôn: “Đại Thần, em có thể hỏi anh một vấn đề được không?”

“Được.”

“Gần một năm trước, em tình cờ đi qua nhà anh. Hình như em nhìn thấy một người đàn ông gầy guộc, bộ dạng tương đối đáng sợ ở trong nhà anh. Người đó là ai vậy?”

Giản Dao cũng ngoảnh đầu quan sát Bạc Cận Ngôn.

Trên mặt anh vẫn không chút biểu cảm. “Là tôi.”

Hai chị em ngẩn người.

 

Ăn sáng xong, Bạc Cận Ngôn về ngôi biệt thự. Hai chị em Giản Dao về nhà, Giản Dao lê tấm thân mệt mỏi đi tắm. Bước ra khỏi phòng tắm, cô bắt gặp Giản Huyên đang nằm dài trên giường cô, thất thần nhìn trần nhà. Giản Dao nằm xuống cạnh em gái, nhắm mắt, buông tiếng thở đầy dễ chịu.

Giản Huyên xoay người. “Chị…”

“Ừ.”

“Chị nói xem…” Giản Huyên cất giọng dè dặt. “Có phải Bạc Cận Ngôn hút thuốc phiện không?”

Giản Dao lập tức mở mắt nhìn em gái. “Sao em lại nghĩ như vậy? Có lẽ trước đây anh ấy bị ốm.”

Giản Huyên nói: “Bệnh nặng đến mức nào chứ? Tại chị chưa thấy bộ dạng trước đây của anh ta nên không biết. Tuy chỉ liếc qua nhưng em vẫn có ấn tượng anh ta gầy như bộ xương khô, chắc chắn là sử dụng ma túy. Tất nhiên, em vẫn rất sùng bái Đại Thần nhưng bây giờ ngẫm nghĩ mới thấy, loại thiên tài như anh ta quá cao xa, quá khác người, cả ngày tiếp xúc với tội phạm giết người, luôn cô đơn, lạnh lẽo. Anh ta có diện mạo như công tử bột nhưng bên trong mục nát, thối rữa cũng không biết chừng…”

Giản Dao chau mày, Giản Huyên lại nói: “Chị, tốt nhất chị hãy giữ khoảng cách với anh ta, chị nên cẩn thận thì hơn.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s