Phù hoa 2.11

Cảm giác sợ hãi khiến Tô Mạt gần như nín thở. Trong tay Tô Mạt trống không, lúc này cô chỉ muốn túm lấy thứ gì đó. Cô cúi đầu liếc nhìn thanh kim loại gắn trên tường trong thang máy nhưng không động đậy bởi cử chỉ nhỏ của cô cũng sẽ bộc lộ sự nhút nhát trong nội tâm. Tô Mạt cố gắng trấn tĩnh. Cô nhủ thầm, nếu đã quyết định ở lại, trốn tránh cũng không phải là cách, chi bằng thăm dò ý tứ của đối phương rồi tính tiếp.

Thang máy dừng lại ở hai tầng tiếp theo. Cả quá trình đó, Vương Cư An không hề nhìn Tô Mạt. Động tác duy nhất của anh ta là cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay. Tô Mạt chậm rãi rời khỏi thang máy, tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tô Mạt thuận lợi ký hợp đồng. Nội dung của bản hợp đồng rõ ràng, phúc lợi của công ty điện tử An Thịnh không tồi. Khoảng thời gian tiếp theo, Tô Mạt không gặp hai anh em nhà họ Vương nhưng thỉnh thoảng cô vẫn nhớ đến chuyện xảy ra tối hôm đó. Điều này khiến Tô Mạt rất xấu hổ, cô hy vọng bọn họ sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Hoặc giả nếu có ngày gặp lại, cô có thể ngẩng cao đầu.

Tô Mạt dần lấy lại tâm trạng, lao đầu vào công việc.

Tùng Dung không những giao đơn đặt hàng cho cô mà còn chỉ bảo cô từng chút một. Tô Mạt dần nắm bắt bí quyết, thành tích công việc có chuyển biến tốt. Về việc Tùng Dung thay đổi thái độ, Tô Mạt hết sức nghi hoặc nhưng cô không tìm ra đầu mối, chỉ có thể tạm thời cho rằng “con người ai cũng có lòng trắc ẩn”.

Thấy Tô Mạt được Tùng Dung coi trọng, các đồng nghiệp đều đối xử tốt với cô. Tô Mạt hiểu rõ nguyên nhân nhưng với tính cách của ôn hòa, nhã nhặn, sau vài tháng cô đã tạo lập được mối quan hệ rộng rãi. Giao tiếp tốt khiến công việc của cô gặp nhiều thuận lợi. Một số khách hàng thấy cô là người thật thà, không cần e dè đề phòng nên muốn hợp tác với cô.

Tất nhiên không phải ai cũng như vậy. Một số người thích kiểu quan hệ toan tính thiệt hơn. Về phương diện này, Tô Mạt còn là người mới, vì vậy dù cô nỗ lực học ngoại ngữ, học tiếng địa phương, vất vả, mệt nhọc đến mấy cũng không kêu ca, thành tích của cô vẫn chỉ dừng ở mức trung bình.

So với Tô Mạt, Tào Nhược Thành mới là ngôi sao của phòng Kinh doanh. Hai năm nay, thành tích của anh ta luôn dẫn đầu.

Anh ta chưa đến ba mươi tuổi nhưng mồm miệng sắc sảo, có mạng lưới quan hệ xã hội rất rộng. Nhược điểm duy nhất của anh ta là tính cách tương đối nóng nảy. Đặc biệt đối với những đồng nghiệp có thành tích kém cỏi, anh ta sẽ không giữ thể diện cho người ta, chửi thẳng vào mặt họ.

Tào Nhược Thành hành sự quá đáng, các đồng nghiệp bất mãn từ lâu nhưng vẫn phải qua lại với anh ta. Đến Tùng Dung cũng tỏ ra độ lượng, thường khen ngợi thành tích chứ không hề đả động đến cách đối nhân xử thế của anh ta. Thái độ nhân nhượng của Tùng Dung khiến đám người trong phòng đều cảm thấy hoang mang nhưng cũng chỉ dám tỏ thái độ bất bình ở sau lưng.

Tùng Dung không hề bận tâm. Tào Nhược Thành được thể ngày càng ngạo mạn, hễ gặp ai là gây tổn thương người đó. Anh ta thích nhất là mắng người khác “ngu xuẩn”. Đặc biệt khi mắng các đồng nghiệp nữ, vẻ mặt của anh ta vô cùng sảng khoái. Ví dụ như: “Cô đúng là đồ ngu xuẩn, cô đã ngủ với người ta rồi, người ta đương nhiên không ký hợp đồng với cô”, “Cô suốt ngày bám lấy người ta, người ta không coi cô là nhân viên bán hàng mà coi cô là ô sin” hoặc “Con bé ngu xuẩn này chỉ biết lên giường là giỏi”…

Tùng Dung đứng bên cạnh nghe Tào Nhược Thành mắng người, vẻ mặt điềm nhiên như không. Thậm chí chị ta còn gật đầu tán thành: “Tiểu Tào nói đúng, không để người khác ăn “đậu hũ” mà vẫn ký được hợp đồng mới là có bản lĩnh thật sự. Chúng ta bán hàng chứ không bán thân. Người ta coi thường cô thì còn bàn chuyện làm ăn thế nào được nữa? Ít nhất, mối quan hệ giữa nhân viên bán hàng và khách hàng là bình đẳng…”

Tào Nhược Thành càng đắc ý, dần dần không coi quản lý của phòng Kinh doanh ra gì. Tuy nhiên, anh ta chưa từng nặng lời với Tô Mạt. Cô làm việc kín kẽ, đối xử hòa nhã, lễ độ với tất cả mọi người, ngay cả với cô quét dọn vệ sinh. Tính cách không bao giờ nổi nóng hay tức giận của Tô Mạt khiến Tào Nhược Thành chẳng biết làm thế nào để phê bình cô. Cùng lắm, anh ta chế nhạo cô tốn nhiều công sức cũng chỉ kiếm được mấy đơn đặt hàng nhỏ, hoặc nói cô bề ngoài luôn tỏ ra đứng đắn một cách giả tạo. Tô Mạt coi như không nghe thấy, chỉ tập trung làm tròn phận sự của mình.

Một buổi sáng đến công ty, Tô Mạt còn chưa vào cửa đã nghe thấy Tào Nhược Thành mắng người ta “ngu xuẩn” ở trong văn phòng.

Người bị mắng là một đồng nghiệp nữ có thành tích bán hàng chỉ xếp sau Tào Nhược Thành. Hai người cạnh tranh gay gắt từ lâu. Đồng nghiệp nữ này có nhan sắc vào loại khá nhưng tiếng tăm thì không hay lắm. Đối với chuyện nhân viên có quan hệ mờ ám với khách hàng, cấp trên chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng tình hình lần này hoàn toàn khác, cô vợ của một khách hàng hung hăng xông vào tận văn phòng, chỉ vào mặt cô ta, quát mắng: “Cô là đồ dâm phụ trơ trẽn…” Cô vợ còn nói: “Loại người ỷ vào tuổi trẻ và nhan sắc mà dụ dỗ đàn ông thì chẳng có bản lĩnh gì. Sông Trường Giang lớp sóng sau dồn sóng trước, đám con gái trẻ trung, xinh đẹp hơn cô như rau hẹ cắt mãi không hết…”

Cô ta cũng không phải loại vừa, lập tức cất cao giọng: “Cô không giữ nổi chồng thì đến đây sủa bậy bạ sao? Nếu cô có thể giữ anh ta, cô còn đến tìm tôi làm gì, hả bà già mặt nhăn nheo kia…”

Nghe cô ta nói vậy, người vợ kia bật cười. “Chồng là người của mình, đương nhiên tôi không nỡ nói anh ấy, tôi còn phải giữ cuộc sống sau này. Nghe nói cô sắp kết hôn, nếu tôi tung tin về những việc làm xấu xa của cô, coi như giải cứu cho một người đàn ông đáng thương bị che mắt…” Nói xong, cô ta tiến về phía trước, giơ tay tát bốp vào gương mặt xinh đẹp của cô nhân viên.

Chứng kiến cảnh đó, Tào Nhược Thành xông vào can ngăn hai người, túm tay nữ đồng nghiệp, không cho cô ta đánh lại, để mặc người đàn bà kia đánh, cho đến khi Tùng Dung rẽ đám đông đi vào.

Sự việc tương đối ầm ĩ, thu hút phóng viên của hai tờ báo nhỏ. Đây cũng được coi là một vụ scandal của công ty.

Buổi chiều hôm đó, lãnh đạo của công ty không cho cô nhân viên cơ hội xin nghỉ việc, trực tiếp đưa ra quyết định và gửi email cho tất cả nhân viên, thông báo cô ta đã vi phạm điều lệ của công ty, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của công ty, gây tổn hại đến danh dự của nhãn hiệu sản phẩm trong ngành, đồng thời gây tác hại nghiêm trọng đến đạo đức xã hội. Căn cứ vào hợp đồng lao động hai bên cùng ký kết, công ty quyết định sa thải cô ta.

Tô Mạt nhìn chữ ký điện tử ở cuối thông báo. Ba chữ “Vương Cư An” được viết bằng nét bút nghiêm túc nhưng rất phóng khoáng, mang phong cách của Tống vận[1].

 

Khoảng thời gian sau đó, Tô Mạt vô cùng bận rộn. Phòng Kinh doanh liên tục mất đi hai nhân vật chủ chốt. Ngoài đồng nghiệp nữ bị sa thải, một người cấp phó đột nhiên xin nghỉ, nhảy sang công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Những người ở lại nhìn chằm chằm vào vị trí trống. Trong đó, người tự tin nhất là Tào Nhược Thành.

Về chuyện này, Tô Mạt không hề bận tâm, cô cho rằng việc đó chẳng liên quan đến mình. Cô cũng không tham gia tán gẫu với các đồng nghiệp, chỉ tập trung hoàn thành công việc của mình. Nghĩ đến chuyện chiết khấu mỗi tháng một tăng, có thể gửi thêm tiền trả góp căn hộ mới và sinh hoạt phí về cho bố mẹ, cô đã cảm thấy rất thỏa mãn.


[1] Tống vận: trào lưu văn học đời Tống.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s