Phù hoa 2.10

Tô Mạt thấy rất hổ thẹn, vội nói: “Đó là tiền dưỡng lão của bố mẹ, không cần trả lại con. Bố mẹ không phải lo lắng chuyện nhà cửa, muốn mua thì cứ mua đi. Con vẫn còn trẻ, ngày tháng kiếm tiền còn dài.”

Bà Tô rất vui mừng, mỉm cười. “Đúng vậy, bây giờ con đổi công việc, mức lương khá ổn. Bố con cũng nói con có tiền đồ. Bố mẹ cảm thấy tình hình tốt hơn nên mới có ý định mua nhà, chứ bố mẹ già rồi, sao phải chuốc khổ vào thân? Bố mẹ mua nhà cũng vì mục đích muốn để lại chút tài sản cho Thanh Tuyền. Thấy con ở đó có công việc ổn định, bố mẹ cũng yên tâm. Con đừng lo lắng chuyện con cái, bố mẹ sẽ nuôi dưỡng con bé thật tốt. Nếu con nhớ con bé, lại không có thời gian về nhà, bố mẹ sẽ đưa nó tới thăm con.”

Tô Mạt nói: “Mẹ không cần tới chỗ con ngay, đợi Thanh Tuyền lớn một chút rồi tính, đi đường dài, cả người lớn lẫn trẻ con đều rất mệt, hơn nữa, chỗ con ở chật lắm, không tiện chút nào.”

Bà Tô ngẫm nghĩ thấy cũng đúng. Bà còn muốn tiếp tục trò chuyện nhưng ông Tô đã giật lấy ống nghe. Ông cười, nói: “Chuyện con cái, không cần con bận tâm, con ở bên đó, hãy chăm sóc cho bản thân thật tốt, đồng thời làm tốt công việc. Bố tin con gái của bố không phải là người sống trong cái bóng của quá khứ, suốt ngày oán trách trời đất… Bố mẹ già rồi, bây giờ con là trụ cột của gia đình, ai có thể gục ngã, chứ con thì không thể…”

Tô Mạt vâng vâng dạ dạ. Cho đến lúc tắt điện thoại, đầu óc cô vẫn mơ hồ. Cô nắm chặt điện thoại, bắt đầu tính toán. Bây giờ cần mua nhà, tiền bồi thường vẫn chưa đâu vào đâu, gom tất cả khoản tiết kiệm cũng chỉ có thể thanh toán đợt đầu, sau này mỗi tháng trả góp một ít. Nghĩ đến đây, nỗi lo lắng lập tức tan biến, cô vô cùng hăng hái nhưng cuối cùng lại rơi vào trạng thái ủ rũ như thể cưỡi trên lưng hổ, khó leo xuống.

 

Sáng hôm sau, Tô Mạt tới công ty tìm Tùng Dung, hỏi thẳng: “Chẳng phải chị nói nhận tôi vào làm chính thức hay sao? Lúc nào mới được tăng lương?”

Tùng Dung hỏi ngược lại: “Không phải cô nói sẽ xin nghỉ việc sao? Bao giờ mới bàn giao công việc?”

“Chị… chị…” Tô Mạt bám vào mép bàn, nhìn Tùng Dung chằm chằm. Sau đó, cô bật ra một câu kìm nén trong lòng từ lâu: “Chị đừng ức hiếp người quá đáng!”

Tùng Dung chẳng bận tâm, nhẹ nhàng đặt tập tài liệu xuống bàn rồi từ tốn lên tiếng: “Tôi đã nộp danh sách cho phòng Nhân sự. Mức lương của cô đầu tháng sau chắc sẽ có thay đổi.” Chị ta hất cằm về phía tập tài liệu đặt trên bàn. “Ở đây tôi có đơn đặt hàng, cô cầm lấy, đi giải quyết đi!”

Tô Mạt kinh ngạc, như không tin nổi vào tai mình. Cô giơ tay cầm tập tài liệu rồi lại đặt xuống. “Ý chị là gì?”

Tùng Dung nói với vẻ bất lực: “Tiểu thư, trên tờ giấy không dính thuốc độc đâu, cô sợ gì chứ? Tôi thật sự bận đến mức thở không ra hơi. Nếu cô không nhận, tôi sẽ giao cho người khác.”

Tô Mạt cầm tập tài liệu lên xem rồi quay người bỏ đi.

Tùng Dung cao giọng: “Cô mau quay lại cho tôi! Cô có thái độ gì vậy?”

Tô Mạt dừng ở cửa ra vào, Tùng Dung nhìn cô chăm chú. “Phản ứng không bằng người khác, gặp phải chuyện gì là luống cuống. Ngoài ra, hễ cô lên tiếng là đắc tội với người khác. Cô thử nói xem, cứ như vậy thì sau này cô tồn tại kiểu gì? Bất kể xảy ra chuyện gì, cô cũng không được rụt rè, sợ hãi. Dù sợ chết khiếp cũng phải cố gắng đối mặt… Được rồi, cô ra ngoài đi.”

Tô Mạt quay lại bàn làm việc của mình, bắt đầu nghiên cứu đơn đặt hàng. Tim cô đập thình thịch, trực giác của cô mách bảo sắp có chuyện xảy ra.

Điện thoại trên bàn đổ chuông, Tô Mạt dè dặt cầm ống nghe, không ngờ là phòng Nhân sự mời cô tới ký hợp đồng dài hạn. Lúc này, dây thần kinh căng thẳng của Tô Mạt mới thả lỏng đôi chút. Rời khỏi văn phòng, Tô Mạt định đi cầu thang bộ bởi phòng Nhân sự chỉ cách hai tầng nhưng khi đi qua thang máy, Tô Mạt chợt nhìn thấy thang máy đang chạy lên trên, cô vô thức bấm nút.

Vài giây sau, cửa thang máy mở ra, Tô Mạt ngẩng đầu, liền nhìn thấy Vương Cư An một mình đứng trong đó.

Cuộc chạm trán bất ngờ khiến Tô Mạt luống cuống. Cô dừng bước, tiến thoái lưỡng nan.

Vương Cư An liếc nhìn cô, gương mặt lộ vẻ thản nhiên và cao ngạo. Dáng vẻ của anh ta rõ ràng là bộ dạng của lãnh đạo cấp cao, cố ý giữ khoảng cách với nhân viên thấp cổ bé họng.

Đằng sau có người đi qua thang máy, cung kính chào một tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc: “Vương Tổng!”

Vương Cư An gật đầu với người đó.

Không khí xung quanh lại tĩnh lặng. Sau vài giây đấu tranh tư tưởng ngắn ngủi nhưng vô cùng kịch liệt, Tô Mạt cố kìm nén nỗi hoảng sợ, đi vào trong thang máy. Mặc dù cô cố coi đối phương như người vô hình nhưng người đó cao lớn và uy nghiêm. Tuy anh ta không có bất cứ cử chỉ nào, Tô Mạt vẫn cảm thấy một sự áp bức mãnh liệt từ từ bủa vây.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s