Phù hoa 2.9

Tô Mạt về đến nhà mới phát hiện điện thoại hết pin.

Ông cậu đang lo đến rối tinh rối mù, bà mợ kéo cô lại gần, nói một thôi một hồi, cuối cùng lại hỏi cô tối qua đi đâu. Tô Mạt đành giải thích vì phải tiếp khách quá muộn, lại uống ít rượu nên Tùng Dung đưa cô về nhà, ngủ một giấc đến giờ mới đỡ hơn một chút. Bà mợ nửa tin nửa ngờ nhưng cũng chẳng có ý can thiệp quá sâu, chỉ nói: “Tô Mạt, đừng có nghĩ cháu là người trưởng thành thì muốn làm gì thì làm. Cháu sống ở nhà cậu mợ, cậu mợ cũng phải có trách nhiệm với cháu. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, cậu mợ biết ăn nói thế nào với bố mẹ cháu. Cháu là người lớn, cùng ai qua đêm ở bên ngoài, cậu mợ không tiện can thiệp, nhưng cháu nên báo một tiếng với cậu mợ, sức khỏe của cậu cháu không tốt, cả đêm ngủ không yên giấc.”

Tô Mạt lại nói xin lỗi, hứa sẽ không có lần sau, cuối cùng cũng khiến cậu mợ tin. Cô đem quần áo vào phòng tắm, kỳ cọ sạch sẽ cơ thể nhưng những vết bầm tím trên người vẫn còn, không ngừng nhắc nhở cô về cơn ác mộng tối qua. Sau khi giặt xong quần áo, Tô Mạt đi ra ngoài, trong nhà không một bóng người. Cô về phòng mình, khóa trái cửa, nằm vật xuống giường. Dù tóc vẫn còn ướt nhưng cô không bận tâm, thần trí ngơ ngẩn rồi dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Tô Mạt có một giấc mơ đẹp. Lúc tỉnh dậy, cô nhất thời không phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là mộng cảnh, thế là bật khóc nức nở.

Sau đó, Tô Mạt đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Đoán Thanh Tuyền đã thức dậy sau giấc ngủ trưa, cô lau sạch nước mắt, gọi điện về nhà.

Đầu bên kia nhanh chóng bắt máy, bà Tô hỏi con gái: “Giọng con làm sao vậy, bị cảm à? Không phải đang trong giờ làm việc sao? Sao có thời gian gọi điện về nhà?”

Tô Mạt nói: “À, mấy hôm nay cổ họng con hơi đau. Thời gian trước quá bận rộn nên hôm nay con được nghỉ.” Cô lại hỏi: “Bố mẹ có khỏe không? Thanh Tuyền sao rồi, con bé có ngoan không ạ?”

Nghe Tô Mạt hỏi vậy, bà Tô lập tức hắng giọng, lớn tiếng gọi: “Cháu ơi, mau lại đây, mẹ cháu muốn nói chuyện với cháu.”

Ai ngờ Thanh Tuyền từ chối thẳng thừng: “Không, cháu không ra.”

“Mẹ cháu rất nhớ cháu.”

“Cháu không nhớ mẹ.”

“Con bé này, mẹ cháu nghe thấy sẽ buồn đấy!”

“Cháu chỉ nhớ ông bà ngoại, cháu yêu ông bà ngoại nhất, cháu không thích mẹ chút nào.”

Bà Tô cười. “Cháu gái ngốc, chẳng phải ông bà ở ngay cạnh cháu sao, có gì phải nhớ chứ?” Bà lại nói với Tô Mạt: “Con bé đang mải chơi trò xếp hình ấy mà!”

Tô Mạt vội lên tiếng: “Thôi, mẹ cứ để nó chơi đi…” Ngừng vài giây, cô không kìm được, lên tiếng: “Mẹ, con muốn về nhà…”

Bà Tô rất vui mừng: “Được thôi, con sắp nghỉ phép phải không? Thanh Tuyền rất nhớ con, cả ngày nói mẹ không dẫn nó đi chơi…”

“Không phải… Con muốn về quê tìm việc làm.”

“Sao thế?” Bà Tô tỏ ra sốt ruột. “Có phải ở công ty đó con gặp chuyện không vừa ý, hay là… mất việc rồi?”

Tô Mạt không đành lòng, vội nói: “Không phải, chỉ là con nhớ con gái… Con nghe nói, trẻ em sau ba tuổi không ở bên cạnh bố mẹ sẽ rất ảnh hưởng đến sự phát triển tính cách… Hơn nữa, bố mẹ cũng lớn tuổi rồi, con về nhà có thể chăm sóc bố mẹ…”

Bà Tô thở phào nhẹ nhõm. “Ờ, mẹ còn tưởng con bị làm sao. Con đừng lo, Thanh Tuyền rất ổn, con bé hoạt bát hơn con lúc nhỏ ấy chứ! Sức khỏe của bố mẹ cũng tạm ổn, có thể giúp con trông cháu… Chỉ là bố con…”

Tô Mạt giật mình. “Bố làm sao ạ?”

Bà Tô ngập ngừng: “Có một chuyện mẹ muốn thương lượng với con… Khu nhà chúng ta ở sắp bị dỡ bỏ nên chẳng ai quản lý. Tầng dưới mở mấy cửa hàng, rồi tự dưng xuất hiện đám người bán rau cỏ, trời chưa sáng họ đã bày bán ở bên ngoài, rất ồn ào. Bố con thì khó ngủ, hai, ba giờ sáng mới chợp mắt. Tới năm, sáu giờ người ta bán rau ở bên ngoài, bố con bị đánh thức, không tài nào ngủ lại được nữa. Bố mẹ nghĩ, căn nhà này cũng sắp bị dỡ bỏ rồi, nhà đền bù lại ở quá xa, xung quanh không có bệnh viện, bố mẹ cũng không có ô tô nên rất bất tiện. Thôi thì đến lúc đền bù chúng ta nhận tiền chứ không lấy nhà. Chúng ta gom thêm tiền mua căn hộ rộng hơn một chút ở khu vực quanh đây. Sau này con có phòng riêng, Thanh Tuyền cũng có phòng riêng, tiện lợi biết bao. Tìm một khu chung cư yên tĩnh một chút để bố con có thể ngủ ngon giấc.”

Sống mũi Tô Mạt cay cay, cô thầm thở dài. “Bố mẹ cũng nên đổi chỗ ở, mất ngủ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.”

Bà Tô lập tức tiếp lời: “Thì vậy đó. Mấy ngày trước bố mẹ đi xem một căn hộ cũng không tồi. Căn hộ đó nằm ở khu vực giao thông tiện lợi, môi trường rất tốt. Bố mẹ gom hết tiền tiết kiệm và tiền bồi thường nhà để thanh toán một nửa căn hộ mới nhưng vẫn không đủ. Gần đây giá nhà đất tăng không ít.”

“Còn thiếu bao nhiêu ạ?”

“Khoảng hai trăm ngàn.”

Tô Mạt ngẫm nghĩ: “Lúc trước ông nội Thanh Tuyền có đưa hai trăm ngàn, bố mẹ hãy cầm lấy dùng đi ạ. Còn lại để con nghĩ cách.”

Bà Tô nói: “Đó là số tiền của hai mẹ con con, bố mẹ không nên động đến. Bố con có chơi cổ phiếu, coi như đầu tư nhỏ. Sau này nếu kiếm được tiền, bố mẹ sẽ trả dần con. Con thấy có được không?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s