Phù hoa 2.8

Nghe Tô Mạt tự dưng nhắc đến con trai mình, Tùng Dung nổi giận: “Cô bất mãn về tôi phải không? Lát nữa họp xong, cô đến văn phòng của tôi, chúng ta nói chuyện.”

Tô Mạt cười nhạt. “Không cần, nói chuyện với chị có tác dụng gì chứ! Lát nữa tôi trực tiếp đi tìm Vương Tư Nguy hỏi cho rõ ràng.”

Tùng Dung cũng nhếch mép: “Đúng là bệnh, chuyện của hai người, lôi tôi vào làm gì? Chuyện cá nhân, hãy giải quyết ở bên ngoài, đừng để dính dáng đến công việc.” Chị ta ngừng một giây rồi nói tiếp: “Tôi nghe nói sáng nay Vương Tư Nguy đã bị tống cổ ra khỏi công ty. Cô và cậu ta sau này có cơ hội gặp mặt hay không còn là vấn đề. Không trói nổi đàn ông là do bản thân ngu xuẩn, không có bản lĩnh, vậy mà cô đi hỏi tội người chẳng liên quan, cô có lòng tự trọng không hả? Còn nữa… hôm nay sếp tổng sẽ đến họp với nhân viên, tất cả phải báo cáo thành tích công việc. Với thành tích của cô, nếu không có người chống lưng, cô còn có thể tiếp tục ở lại công ty không? Đừng nói tôi không nhắc nhở cô, bây giờ cô nên chuẩn bị sẵn tâm lý thì hơn, không phải người nào cũng dễ ăn nói như Vương Tư Nguy…”

Tô Mạt ngẩn người. “Anh ta không đến công ty nữa?”

Tùng Dung khẽ cười, nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt khinh bỉ. “Thịt đến miệng rồi còn để mất, cô thất vọng cũng giải quyết được vấn đề gì?”

Tô Mạt trừng mắt với chị ta. “Chị và anh ta cùng một giuộc. Dù sao tôi cũng không muốn ở lại nơi này nhưng tôi phải hỏi cho rõ ràng, tôi không thù không oán với anh ta, tại sao anh ta bỏ thuốc hại tôi…”

Tùng Dung giật mình kinh ngạc, quay người về phía Tô Mạt. “Cô nói gì?” Bắt gặp bộ dạng đờ đẫn của Tô Mạt, chị ta giơ tay kéo cô. “Vào văn phòng tôi ngay!”

 

Hai người vừa vào văn phòng, Tùng Dung lập tức khép chặt cửa. Chị ta hỏi ngay: “Vừa rồi cô nói linh tinh gì thế? Chuyện này không đùa giỡn được đâu.”

Tô Mạt buộc phải nhắc lại một lần: “Tối qua Vương Tư Nguy bỏ thuốc vào cốc nước của tôi, tôi bị… bị… Chị đừng nói với tôi rằng chị không biết chuyện này?”

Tùng Dung sững sờ, im lặng hồi lâu. Một lúc sau, chị ta nhìn Tô Mạt một lượt vẻ dò xét. “Thảo nào cô vẫn mặc bộ quần áo tối qua… Cậu ta làm…”

Mặt Tô Mạt trắng bệch. Cô quan sát kĩ lưỡng vẻ mặt của Tùng Dung, chỉ hận không thể moi hết tim gan của những con người này để xem bản chất thật sự của bọn họ.

Tùng Dung đi đi lại lại trong văn phòng, ra chiều suy nghĩ. “Tối qua tôi đã có cảm giác lạ thường. Nhưng… dù cậu ta có ý với cô, cũng chẳng cần dùng thủ đoạn này…”

Tô Mạt nói ngay: “Không phải anh ta.”

Tùng Dung ngẩng đầu nhìn cô. “Cậu ta đẩy cô cho người khác?”

Tô Mạt im lặng.

“Cô đã báo cảnh sát chưa?”

“Tôi báo rồi, bọn họ quay lại đổ tội cho tôi…”

Tùng Dung gật đầu, thở dài. “Đúng là không ngờ, không thể nào ngờ được. Vương Tư Nguy bình thường rất nghiêm chỉnh, đối với ai cũng lịch sự, chẳng bao giờ nổi nóng… Có điều, hình như tôi nghe ai đó tiết lộ, cậu ta sử dụng ma túy. Người nhiều tiền không có chỗ để tiêu thường thích tìm mấy trò kích thích.” Chị ta lại quay sang Tô Mạt, nói: “Nếu cậu ta đã làm chuyện này, cô cho rằng bây giờ tìm cậu ta có tác dụng sao?”

Tô Mạt trầm mặc. Tùng Dung cũng không lên tiếng, khoanh tay đứng tựa vào bàn làm việc, quan sát Tô Mạt.

Trong phòng vô cùng tĩnh mịch, bên ngoài dần trở nên náo nhiệt. Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, hắt vào mặt Tô Mạt làm cô lóa mắt. Ánh sáng chói chang bao vây tầm nhìn khiến cô có cảm giác hư ảo.

Tùng Dung ngắm gương mặt thanh tú trắng trẻo của Tô Mạt dưới ánh mặt trời. Chị ta đột nhiên cảm thấy chói mắt, trong lòng thầm nghĩ: ngoại hình cũng không đến nỗi, thảo nào bị người ta để ý. Tùng Dung không thể kiềm chế sự tò mò, hỏi Tô Mạt: “Người đó… là ai? Trình Tổng của tập đoàn Vĩnh Thuận? Hay… Giám đốc Châu? Có phải người hơi mập không?”

Tô Mạt cắn môi không trả lời, trong lòng rối bời.

Tùng Dung biết hỏi cũng không có đáp án, đành kìm nén sự hiếu kỳ. Chị ta nói tiếp: “Cô định thế nào? Xin nghỉ việc à?”

Tô Mạt gật đầu.

Tùng Dung chau mày, lên tiếng: “Cô cứ bỏ đi như vậy, chẳng phải khiến người khác rẻ rúng sao? Cô có thể nuốt trôi mối hận này không? Tôi có một cách, xem cô đồng ý hay không?” Chị ta cười cười. “Đối phó với lưu manh phải dùng cách của lưu manh mới được.”

Tô Mạt không hiểu: “Ý chị là gì? Tại sao chị lại giúp tôi?”

Tùng Dung lắc đầu. “Cô đừng nghĩ nhiều. Tôi không phải muốn giúp cô, chuyện xảy ra với cô liên quan gì đến tôi? Chỉ là tôi thấy nhàm chán nên nói vài câu chứ cũng chẳng làm gì.” Chị ta hạ thấp giọng: “Vương Tư Nguy chẳng là cái thá gì, gia đình cậu ta vô cùng phức tạp…” Tùng Dung chưa kịp nói hết câu, điện thoại nội bộ trên bàn đổ chuông. Cô thư ký nhắc nhở: “Chị Tùng, sếp tổng đã đến, mời chị lên phòng hội nghị tham dự cuộc họp của lãnh đạo cấp cao.”

Tùng Dung “ừ” một tiếng, vội vàng cầm tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn. Thấy Tô Mạt đanh mặt, chị ta lập tức giải thích: “Không phải Vương Tư Nguy gọi đi họp. Sáng sớm hôm nay, Vương Tư Nguy đã bị đá đi ngoại tỉnh rồi.” Tùng Dung mở cửa ra vào. “Hôm nay chắc tôi sẽ rất bận, cô về nhà nghỉ ngơi đi. Tôi cho cô hai ngày phép, hãy suy nghĩ kĩ những điều tôi nói, việc xin nghỉ không nên vội vàng.”

Tô Mạt đi theo Tùng Dung ra ngoài, tâm trạng hỗn loạn. Hai người đi đến trước thang máy, Tùng Dung ngẫm nghĩ, nói một câu: “Cô hãy nghĩ thoáng một chút, khó khăn lắm cô mới có cơ hội trở thành nhân viên chính thức, lợi ích trước mắt là quan trọng nhất.”

Thang máy lên đến nơi, cửa mở ra. Tùng Dung đi đến cửa thang máy. Chị ta cất giọng cung kính, chào hỏi người ở bên trong: “Chào sếp tổng!”

Người đàn ông ở trong thang máy gật đầu, nói: “Quản lý Tùng, tôi vừa bảo thư ký thông báo mọi người họp.”

Tùng Dung vội nói: “Tôi biết rồi, tôi đang lên đây ạ!”

Người đàn ông ở bên trong nhường lối. “Đi thôi!”

Tùng Dung cảm ơn, bước vào thang máy. Chị ta quay người, liền thấy Tô Mạt đờ người như khúc gỗ, đang nhìn về phía chị ta bằng ánh mắt kỳ quái. Sau đó, cô cúi đầu, nhìn xuống chân mình.

Tô Mạt đứng bên ngoài, mở to mắt nhìn cửa thang máy từ từ khép lại. Người đàn ông ở bên trong liếc nhìn cô, ánh mắt hoàn toàn xa lạ.

Tô Mạt do dự, không biết có nên xông vào thang máy, cho người đàn ông đó một bạt tai hay không. Kết quả, cô sẽ bị lôi ra ngoài, bị cảnh sát đưa đi là cùng.

Cô suy đoán vô số khả năng xảy ra nhưng kết quả chỉ có một, cô sẽ thua rất thảm. Cơ hội trả thù cứ thế trôi đi trong lúc cô do dự.

Cảm giác nhục nhã dâng tràn từ đáy lòng. Cảm giác này có thể xuất phát từ việc cô chán ghét bản thân đã mất đi sự chính trực, hoặc giả là sự hối hận về cái đêm triền miên, điên cuồng đó, hay bởi cô đã nhìn thấu hiện thực, nhìn thấu sự phóng đãng và nhu nhược của bản thân.

Cửa thang máy khép lại, bức tường bóng loáng như gương chiếu rõ diện mạo của mọi người.

Trong thang máy, ngoài Tùng Dung và ông chủ Vương Cư An, còn lại là mấy thư ký tháp tùng. Tùng Dung bỗng sinh nghi, bởi vừa rồi chị ta thoáng nhìn thấy hình như sếp tổng chau mày khi nhìn thấy cô gái ở ngoài thang máy.

Sau đó, lúc tham gia cuộc họp, Tùng Dung lại phát hiện, trên má bên trái của Vương Cư An có một vết xước mờ mờ, giống như dấu vết bị móng tay phụ nữ cào.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s