Yêu đi rồi khóc – Bảo Bình của tôi.3

Nhà anh nằm trong một con hẻm yên tĩnh, anh bảo anh thích như vậy để tạo sự cân bằng. Công việc ở quán bar buộc anh phải tiếp xúc với sự ồn ào, náo nhiệt hằng ngày, nếu căn nhà không yên tĩnh, anh sẽ dễ phát điên. Tôi và anh cứ ngồi đó, ngắm cảnh vật thinh lặng về đêm, nghe tiếng rao quen thuộc đầu hẻm của chị bán bánh mì, thỉnh thoảng đập tay đập chân vì muỗi đốt.

– Khuya rồi, về nhà đi!

– Ờ…

– Chứ sao? Hay muốn vô nhà tui ngủ?

– Không!

– Vậy thì tranh thủ về đi, đợi tí, tui thay đồ rồi đưa về một đoạn…

Tôi không để anh phiền, nên từ chối rồi nhanh chóng leo lên xe phóng về, mặc anh í ới phía sau lưng. Những lúc gặp Bảo Bình, lúc nào tôi cũng tận hưởng từng giây bên cạnh anh trong lặng lẽ. Có khi chúng tôi không nói gì nhiều, nhưng tôi thì vui lắm.

Tôi rất thích nhìn gương mặt thanh tú của Bảo Bình, những đường nét hài hòa đến lạ. Có một thời gian, tôi cứ tự hỏi không biết liệu mình yêu anh chàng này có phải chỉ vì anh ấy quá đẹp trai? Sau đó, tôi đã thử gặp gỡ vài chàng đẹp trai khác, nhưng cảm giác họ gây cho tôi, chỉ là chán ngán và buồn ngủ. Những câu chuyện cứ nhạt dần, nhạt dần, có người quá tự tin, có người còn trịch thượng và đáng ghét.

Dĩ nhiên một người đẹp trai sẽ rất dễ được yêu mến. Nhưng cái đẹp chỉ là thứ thu hút trong buổi đầu, người ta không thể yêu một người đẹp mà không thể chia sẻ hay trò chuyện. Bảo Bình có khi không nói gì, nhưng đôi mắt anh nói thay. Tôi có thể hiểu được đôi mắt đó, hiểu được anh có nhiều điều muốn nói, và tôi muốn là người chia sẻ với anh. Tình yêu tôi dành cho Bảo Bình cũng rụt rè như cách mà anh đối xử với mọi người.

Tôi về đến nhà, vào phòng, lấy máy nhắn tin cho anh.

“Tui về đến nhà rồi nha!”

“Ừm, đi ngủ đi cho khỏe! Cả ngày ở biển còn gì!”

“Bên kia cũng ngủ tiếp đi, xin lỗi đã làm phiền…”

“Mấy người qua đây vì tui, tui cảm động không hết!”

“Thì do đã hứa là luôn ở bên cạnh mà!”

“Ngộ ha! Hai đường thẳng song song, không bao giờ cắt nhau, vậy mà vui.”

Tôi sụ mặt. Bảo Bình lại một lần nữa tạt nước lạnh vào mặt tôi, à không, tạt qua tin nhắn nhưng cũng lạnh thấu tâm can. Anh cứ nói đi nói lại những câu vô tình thế mà không nghĩ đến cảm nhận của tôi.

“Hai đường thẳng song song cắt nhau ở vô cùng.”

“Không có vô cùng, đó chỉ là khái niệm người ta vẽ ra để nói về nơi mà người ta không thể đến được…”

Tôi nằm trên giường, trăng sáng bên cửa, gió thổi qua làm mọi thứ trong phòng khẽ rung rinh.

Tôi cứ nằm đó, mắt nhòe đi, cho đến khi ngủ quên vì mệt…

Quán bar của Bảo Bình nằm ở trung tâm thành phố, khách bắt đầu đông từ chiều đến tối mịt. Thường các quán bar sẽ có đối tượng khách riêng, có nơi phụ nữ đến nhiều, có nơi dành cho người giàu có, có nơi dành cho người đồng tính… Nhưng bar 29 của Bảo Bình thì không xác định đối tượng khách. Giá cả khá mềm, lại không có quá nhiều tệ nạn ẩn mình, nhạc xập xình suốt đêm, nên khách đủ mọi tầng lớp đều đến đây. Có dân văn phòng, hẹn nhau ra chỉ để uống rượu sau giờ làm, có những cô cậu teen ra làm vài ván bài vui vẻ, cũng có những người chỉ đi một mình.

Như tôi!

Bảo Bình không thèm tiếp tôi ở quán bar của anh, anh bảo cái kiểu “tới ủng hộ” của tôi nghe rất mệt. Anh không cần và nơi đó cũng không dành cho tôi. Nhưng tôi vẫn đến, có khi chỉ để nhìn anh làm việc. Hôm nào anh không có ở quán, thì tôi ngồi nghe nhạc, suy nghĩ, hoặc buồn quá thì a lô cho hội bạn.

Hôm nay 29 rất đông khách dù chỉ mới bảy giờ tối, tôi có cảm giác cả cái Sài Gòn đang tụ họp trong này. Người chọn nhạc hôm nay cũng chọn toàn những bài rất chát tai, tôi nghe không quen. Có hôm tôi nhờ Bảo Bình bật bài Kiss the rain, anh chỉ nói vỏn vẹn “Khi nào tui mở trà đạo quán, tui sẽ bật cho! Còn giờ thì uống hết ly nước rồi về ngủ nhé!”.

Tôi cứ dõi mắt đau đáu tìm Bảo Bình, nhưng không thấy. Món quà sinh nhật anh, tôi đã cầm trên tay từ đầu buổi đến giờ. Tôi mua cho Bảo Bình một cuốn sổ tay nhỏ, trong đó tôi ghi bằng tay những điều có thể làm cho một người hạnh phúc. Món quà bằng tay nhưng làm rất cực khổ, vì tôi phải vẽ minh họa và nghĩ ra những ý tưởng từ bình thường đến quái đản. Đợi anh mãi không gặp, tôi để lại món quà cho người quản lý, nhắn rằng chỉ cần đưa là anh sẽ hiểu. Rồi tôi lấy xe ra về.

Đang băng băng trên đường về, điện thoại trong túi xách rung lên. Tôi tấp vào lề đường, bật máy ra. Thì ra là Vi.

– Tám giờ kịch Idecaf nè, đặt rồi nhưng trong đám có người bỏ vé, mày đi không tao cho!

– Đi! Tao cũng đang gần đó! – Tôi nói như reo vì đã có người cứu mình qua cơn cô đơn tối nay.

Tôi hân hoan lái xe dọc theo con đường Lê Thánh Tôn, khéo léo lách qua những chiếc xe cùng chiều cốt để nhanh đến đích. Vì đi xem kịch thì không nên trễ giờ, sẽ rất mất mặt.

Khi tôi đến nơi, đã thấy Vi đứng bên vệ đường vẫy tay không ngừng. Tôi tấp xe vào bãi gửi xe, tươi cười lấy vé xe…

Rồi tôi gặp Bảo Bình.

Anh đi ngược trở ra, có vẻ như vừa gửi xe xong. Chắc không chuẩn bị sẵn tâm lý gặp tôi ở đây nên anh hoàn toàn bối rối. Trên tay anh lỉnh kỉnh rất nhiều túi giấy, có vẻ như vừa mới bước từ một trung tâm mua sắm ra.

“Tới đi cô ơi!” Chiếc xe đằng sau ấn còi. Tôi buộc lòng phải chạy tới một chút mà chưa kịp hỏi anh câu nào. Lúc tôi ngoái lại đằng sau cố nhìn theo anh, thì vừa kịp lúc một cô gái khác choàng cánh tay qua tay anh, hai người cùng đi vào rạp.

Người đó là ai? Tại sao ngày sinh nhật anh họ lại đi riêng với nhau? Anh ở Sài Gòn một mình, chắc chắn không phải người thân, vậy thì là ai?

Bảo Bình ngồi trên tôi năm hàng ghế, về phía bên trái. Suốt vở kịch, tôi chỉ nhìn cái gáy của anh và người con gái kia, chứ không thể tập trung xem được vở kịch này. “Vở kịch” trước mắt tôi, đau xót và đắng lòng hơn vở kịch trên sân khấu đang rất vui kia…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s