Yêu đi rồi khóc – Bảo Bình của tôi.2

Vi nằm trên giường tôi, nói như thét vào mặt:

– Ngưng ngay!

– Ngưng cái gì cơ?

– Cái việc đọc sách mà không nuốt nổi chữ, và ngưng việc yêu cái thằng đó lại!

Vi là bạn thân nhất của tôi, nên nó hiểu tôi tường tận. Mặc dù vẫn trá ngụy bằng cuốn tiểu thuyết ngôn tình trên tay, sự lo lắng của tôi vẫn không vượt qua mắt nó.

– Một năm rồi, hắn đã có tiến triển gì với mày đâu? Sao không để mắt nhìn xung quanh xem có bao nhiêu thằng chờ mày ưng kìa?

– Tình cảm mà, sao có thể nói ngưng là ngưng. Với lại, cảm giác khó nói lắm, không phải ai cũng có thể mang lại cho mình…

Vi thở dài. Nó hiểu, nói gì cũng chỉ là nói, chưa một cô gái nào bước vào yêu mà có thể khôn ngoan. Tôi đã từng phải đi theo nó suốt ngày, chỉ vì sợ nó làm điều gì đó dại dột sau chuyện ba năm trước…

Người yêu của Vi làm du lịch, anh chàng bụi bặm phiêu lưu nhưng thương Vi thật lòng, bạn bè chúng tôi tin vào một cái đám cưới linh đình không còn xa. Cho đến ngày Vi hay tin anh ấy mất trong một tai nạn xe ở Đà Lạt, đang đi làm mà nó bỏ chạy ra ngoài, đòi sống đòi chết bắt gia đình phải thuê xe cho nó lên tìm anh. Nhìn con bạn thân ngày ngày nói cười ríu rít của mình như người mất hồn suốt mấy tháng trời, tôi cảm thấy trong lòng như có lửa đốt. Lúc đó tôi nghĩ, yêu sao mà khổ. Có được một người yêu thương thì tốt đấy, nhưng biết làm gì khi một ngày đánh mất họ? Tôi đã nghĩ rằng mình không muốn yêu ai, vì sợ lắm những lúc như thế này…

– Tao chúa ghét cái gì lửng lơ, tới hay không thì nói, để người ta còn tính. Ghét thứ con trai như vậy…

– Thôi mà! Là do tao yêu ảnh trước, ảnh có phải là người bắt đầu đâu!

– Hay nó có người khác rồi?

– Theo tao thấy là chưa, ong bướm nhiều nhưng chưa thấy chọn!

– Thì bởi vì chọn rồi sẽ không được phong lưu đa tình!

Vi đã ghét, tôi có nói gì cũng không bênh anh được. Nên tôi thôi. Sáng nay tôi nhắn cho Bảo Bình một cái tin, mãi vẫn chưa thấy anh trả lời, nên tôi cứ nhìn điện thoại suốt.

Trong rất nhiều những đứa bạn thân, thì Vi là đứa thông minh và hiểu chuyện nhất. Nó trách tôi một đằng, nhưng một nẻo luôn lén lút ủng hộ tôi trong chuyện yêu anh. Vi không giận nếu tôi phải tạm dời cuộc hẹn trà sữa với nó để đi gặp anh, Vi nói dối ba mẹ giúp tôi khi tôi cần ra khỏi nhà vào giờ giới nghiêm, Vi cho tôi lời khuyên nếu có lúc nào đó anh làm tôi rơi nước mắt…

– Mày nè… – Vi nói nhỏ giọng. – Mày hứa với tao, có yêu gì đi nữa, cũng chỉ yêu một nửa trái tim thôi, để cho mình còn đường quay đầu…

Tôi vuốt mái tóc con bạn thân. Cười tinh nghịch.

– Tao biết rồi, mày đừng lo!

Nói vậy cho nó yên tâm thôi, người ta có thể ăn nửa buổi, ngủ nửa giấc, chứ khi đã yêu một người, làm sao có thể chỉ yêu bằng nửa trái tim…

“Nếu xung quanh có quá nhiều thứ làm mình rối bời, làm sao để lắng lòng mình lại?”

Anh nhắn tin cho tôi vào buổi tối. Những tin nhắn của Bảo Bình luôn đến bất chợt. Lúc này tôi đang ngồi trên xe đi Phan Thiết với gia đình. Tôi nhìn sang hai bên đường, những hàng cây dài tiếp nối theo tốc độ chuyến xe trở thành một vệt màu…

Mỗi lần Bảo Bình như vậy, tôi lại là người quáng quàng hơn cả! Tôi vừa lo cho anh, vừa cảm thấy bất lực vì mình không có tư cách gì để làm thế. Gia đình tôi vẫn cười nói vui vẻ sau chuyến đi biển vui nhộn, chỉ có tôi là trầm mặc, quên sạch mọi thứ xung quanh. Tôi không biết phải trả lời anh như thế nào…

“Tạm thời nghỉ ngơi đi, ngủ đi! Trong giấc ngủ mọi thứ sẽ được bộ não sắp xếp giùm, khoa học nói vậy!”

Tôi trả lời.

Tôi không thấy anh hồi đáp…

Bảo Bình bên ngoài rất vô tư, cười cười nói nói. Nhưng mọi sự buồn bã, đau khổ, đều nằm hết trong đôi mắt anh, không thể che giấu. Chỉ cần người đối diện tinh ý một chút, sẽ thấy trong đôi mắt đó ngập tràn sự bất lực. Tôi chỉ tình cờ phát hiện ra điều này, vào một ngày anh nói với tôi…

“Chẳng phải mấy người ghét máy lạnh sao?”

Lúc đó tôi và anh đang đứng trong một quán cà phê, phân vân giữa việc chọn chỗ ngồi bên trong hay bên ngoài quán. Tôi bất ngờ vì chi tiết tôi không thích máy lạnh, tôi chỉ nói vu vơ với anh trong cuộc trò chuyện từ cách đó rất rất lâu, sau lần đó chúng tôi cũng không có cơ hội để nói về chủ đề này. Vậy mà anh vẫn nhớ… Lần đó tôi cứ tủm tỉm cười, như bao nhiêu đứa con gái khác, khi biết người mình yêu đơn phương thật ra cũng có chút quan tâm đến mình.

Từ đó, tôi biết Bảo Bình của tôi không vô tâm như vẻ bề ngoài, anh chân thành, sâu sắc và rất dễ tổn thương. Có những thứ người khác không nghĩ gì, nhưng những câu họ nói cứ đi hết vào đầu Bảo Bình rồi ở lại trong đó, không bao giờ chui ra. Anh im lặng chịu đựng, sợ người khác nói mình yếu đuối, những lúc khóc cũng chỉ khóc một mình. Bảo Bình là vậy, luôn tự làm khó mình.

Vừa về đến nhà, tôi đã lập tức cưỡi xe chuồn đi, dẫu trời đã rất tối. Tôi muốn ghé qua nhà xem Bảo Bình thế nào. Anh ngái ngủ khoác hờ chiếc áo rồi ra cổng nhà nhìn tôi…

– Sao rồi?

– Thì tui đi ngủ, nãy mấy người nói vậy!

– Ngoan quá ha! Tui mới đi từ Phan Thiết về, có mua quà nè…

Tôi chìa ra một gói quà lưu niệm nhỏ, Bảo Bình nhận lấy rồi xem xét trên dưới. Anh ngồi xuống thềm nhà, tôi cũng ngồi cạnh bên. Gia đình Bảo Bình ở xa, anh một mình lên Sài Gòn làm việc. Những ngày đầu tiên vất vả vô cùng, nhưng giờ mọi thứ đã tạm ổn, anh có thể chi trả mọi khoản phí cho căn nhà mướn này.

– Đi biển vui không?

– Lúc nào về biển mà chẳng vui – Tôi lí lắc.

– Có mặc bikini không?

– Nghĩ gì đó hả? – Tôi trừng mắt.

– Thì ra biển không mặc bikini lẽ nào mặc nguyên bộ đồ này tắm?

– Hôm nay không tắm, chỉ ngồi hóng gió biển, rồi ước gì có mấy người kế bên…

Có thể việc thể hiện tình cảm với anh đã dần thành một thói quen, tôi không còn ngại ngùng như những ngày đầu.

– Tui cũng muốn ra biển, nhưng bận quá không có thời gian…

– Sao nãy nhắn tin thấy có vẻ hơi căng thẳng?

– Chuyện thường ngày đó mà, cũng không biết sao lúc đó tui lại nghĩ đến mấy người nên nhắn bừa. Đàn ông con trai, hở ra một cái là than vãn thì thật không phải!

– Có gì đâu. Mình đã nói với nhau ngày đầu là luôn chia sẻ tất cả mà!

Lời hứa đó tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Tôi là người chủ động nói với anh, nếu anh có chuyện cần nói, chỉ cần anh nhắn tin, tôi sẽ ngồi với anh. Còn anh, khi nào tôi buồn, anh cũng sẽ đến…

“Tui là siêu nhân mà, hú cái là tui đến liền!”

Tin nhắn của anh tôi vẫn giữ đến tận bây giờ, tin nhắn làm tôi ấm lòng mỗi khi có chuyện không vui.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s