Mùa đông ấm 2.4

Anh phu nhân cũng rất vui mừng. “Đều là công lao của Lam Tố Hinh. Từ khi có cô ấy, cảm xúc của Hạo Đông ổn định hơn nhiều, không còn thường xuyên phát cuồng nữa, đã chịu ăn uống trở lại rồi. Bây giờ chỉ cần Lam Tố Hinh bón thì bao nhiêu nó cũng ăn, cơ thể nó bắt đầu có da có thịt, tinh thần cũng dần tốt hơn. Coi như tôi có thể yên tâm phần nào. Nhưng tôi vẫn luôn lo lắng, nếu có ngày Hạo Đông hoàn toàn khỏe lại, phát hiện Diệp U Đàm thực ra là Lam Tố Hinh đóng giả, còn Diệp U Đàm thật đã chết, chẳng phải nó sẽ lại phải chịu sự đả kích sao? Bác sĩ Uông, lúc đó phải làm thế nào đây?”

Bác sĩ Uông liền an ủi: “Anh phu nhân, bây giờ cũng chỉ có thể đi bước nào tính bước đó được thôi. Việc cần nhất lúc này là nhờ sự giúp đỡ của Lam tiểu thư đây, Hạo Đông có thể dần trở về trạng thái sinh hoạt bình thường, không phải sao?”

“Đúng, việc cấp bách nhất lúc này là Hạo Đông phải khỏe lên. Những chuyện khác, tôi cũng không đủ sức để lo nghĩ nữa.”

Lúc Anh phu nhân và bác sĩ Uông nói chuyện, Lam Tố Hinh đang ở trong phòng Anh Hạo Đông. Trong phòng ánh đèn sáng trưng, không còn là thế giới tăm tối như trước kia nữa. Đó là nhờ cô đã nhẹ nhàng thuyết phục anh bật đèn thay vì thắp nến.

“Vì sao? Chẳng phải em nói em thích ánh nến nhất sao? Trước đây, mỗi lần chúng ta ra ngoài ăn cơm, em đều muốn đến những nhà hàng lung linh ánh nến.”

Lam Tố Hinh hơi sững sờ, hóa ra vì Diệp U Đàm thích ánh nến nên Anh Hạo Đông mới làm vậy. Đôi tình nhân tựa vai nhau trong ánh nến lung linh, quả là vô cùng lãng mạn và đáng yêu. Lúc này cô chỉ có thể tùy cơ ứng biến. “Trước đây, em rất thích ánh nến nhưng bây giờ, em không thích nữa.”

Dường như Anh Hạo Đông suy nghĩ gì đó rồi quay sang nhìn cô. “Vậy bây giờ em thích gì?”

“Em thích ánh sáng của bóng đèn. Cho dù mặt trời có xuống núi, trong phòng vẫn sáng rõ như ban ngày. Hạo Đông, em bật đèn có được không?”

Anh Hạo Đông không do dự liền gật đầu. “Em thích thì bật đi.”

Lam Tố Hinh đã khiến căn phòng tối đen như hang động trở nên sáng sủa, Anh phu nhân vô cùng vui mừng. Trước đây, Anh Hạo Đông không chịu bật đèn, khăng khăng đòi đốt nến, thực sự khiến bà vô cùng sầu não. Không ai có thể hiểu rõ Anh Hạo Đông đã bị hoảng loạn tinh thần như thế nào hơn bà, thắp nến trong phòng thực sự rất nguy hiểm, chỉ cần anh lên cơn, xô đổ cây nến là sẽ xảy ra hỏa hoạn. Vì thế khoảng thời gian đó, hầu như luôn có người ở bên cạnh anh suốt hai mươi tư giờ.

Đã giải quyết xong vấn đề ánh sáng, việc tiếp theo Lam Tố Hinh muốn làm là mở rèm. Không biết căn phòng này đã bị lớp rèm nhung dày cộp đó che kín bao lâu rồi, trong phòng đã bắt đầu có mùi ẩm mốc. Không thông gió, không có ánh sáng mặt trời, có thể không ẩm mốc được sao?

Lam Tố Hinh lại thử thăm dò Anh Hạo Đông. “Hạo Đông, em muốn mở hết cửa sổ, có được không?”

Cơ thể Anh Hạo Đông hơi chấn động, anh không lập tức đồng ý như lần trước, mà trợn mắt, bờ môi khẽ run. “Đừng… đừng đi…”

Sau đó, anh ôm siết lấy cô như sợ rằng chỉ cần buông tay thì người ở trong lòng sẽ biến mất không còn dấu vết.

Không chỉ ôm, anh còn hôn cô. Bờ môi hơi lạnh không ngừng lướt qua trán, lông mày và đôi mắt cô… Cơ thể Lam Tố Hinh cứng đờ như hóa đá, cô nhắm mắt, không động đậy, để mặc anh hôn. Trước đó, Anh phu nhân đã nói rất rõ ràng, bất cứ yêu cầu nào của anh, cô đều không được cự tuyệt. Bởi lúc này, cô đang đóng vai Diệp U Đàm, người yêu của anh.

Nụ hôn quyến luyến phủ xuống, tỉ mỉ mà dịu dàng. Môi của anh giống như con dấu, đóng lên khắp khuôn mặt cô, cuối cùng phủ lên bờ môi cô.

Cơ thể Lam Tố Hinh bất giác hơi run rẩy, đây là nụ hôn đầu đời của cô. Cô hé mắt, nhìn Anh Hạo Đông, đúng lúc anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt thuần khiết, không nhuốm chút dục vọng. Nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng như vậy, anh chỉ đang thể hiện anh yêu thương cô nhiều như thế nào mà thôi.

Nụ hôn đầu của thiếu nữ mười tám tuổi được trao cho người đàn ông thấu hiểu thế nào là tôn trọng và yêu thương, không thể coi là chuyện đáng tiếc. Nhưng đáng tiếc, không phải anh đang hôn cô, mà anh đang hôn một người con gái khác.

 

Hôm nay ở trường, Lam Tố Hinh bất ngờ nhìn thấy Quảng Viễn. Lần đầu tiên gặp anh ta đã là một tháng trước. Nếu không phải anh ta chủ động đến trước mặt cô, mỉm cười thì cô cũng không nhận ra anh ta.

“Anh lại đến đá bóng sao?”

“Không phải, tôi đến để tìm bạn.”

“Có chuyện gì sao?”

“Không có chuyện thì không thể đến tìm bạn à? Thiên kim tiểu thư như bạn đây, có phải đều coi các nam sinh tiếp cận mình là có mục đích? Nói thật lòng, tôi muốn đến tìm bạn sớm hơn nhưng hôm đó, nhìn thấy chiếc xe sang trọng của nhà bạn, sợ bị người ta hiểu lầm là muốn trèo cao nên tôi vẫn luôn nhắc nhở mình không được đến. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không kìm được, đành mặt dày đến đây. Bạn muốn nghĩ sao cũng được, tôi chỉ muốn gặp bạn thôi.”

Xem ra, Quảng Viễn là một người vô cùng thẳng thắn, Lam Tố Hinh cũng thẳng thắn đáp: “Tôi là Lam Tố Hinh, không phải Diệp U Đàm. Anh đừng hy vọng dựa vào tôi để chữa trị vết thương lòng.”

Cô đã chịu trách nhiệm chữa trị vết thương lòng cho Anh Hạo Đông rồi, thực sự không thể tiếp nhận cả Quảng Viễn nữa. Chẳng có lý do gì để cô phải gánh chịu mọi vết thương tình cảm mà Diệp U Đàm để lại cho hai người họ.

“Tôi không muốn xem bạn là người thế thân U Đàm. Chỉ là… bạn đã từng mất đi người mà mình yêu thương nhất chưa? Biết cô ấy vĩnh viễn không xuất hiện nữa nhưng lại bất ngờ nhìn thấy một khuôn mặt giống cô ấy. Nếu là bạn, bạn không muốn thường xuyên đến gặp để được nhìn thấy cô ấy sao?”

Lam Tố Hinh im lặng, đột nhiên nhớ đến người mẹ đã qua đời. Nếu lúc này, đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt giống bà trên phố, e rằng cô cũng sẽ vừa kinh ngạc vừa vui mừng mà đuổi theo, tham lam muốn nhìn thêm hết lần này đến lần khác?

“Được, anh muốn nhìn thì nhìn đi. Dù gì lúc tôi đi đường, không bị anh nhìn cũng sẽ bị người khác nhìn.”

Quảng Viễn đi theo cô. “Thực ra tôi đến tìm bạn là có việc.”

“Việc gì?”

“Hôm trước, tôi đi thăm bố mẹ của U Đàm, nói với họ rằng tôi đã nhìn thấy một cô gái có ngoại hình rất giống U Đàm. Họ cũng muốn được gặp bạn. Bạn có thể…”

Lam Tố Hinh dừng bước. “Anh muốn bảo tôi đi gặp bố mẹ của Diệp U Đàm?”

“Đúng vậy. Có được không?” Ánh mắt Quảng Viễn tràn đầy hy vọng.

Lam Tố Hinh đột nhiên cảm thấy thật nực cười. Lúc đầu, chỉ vì sự sắp xếp của Anh gia mà cô được tạo hình trở thành Diệp U Đàm, lấy mận thay đào để an ủi Anh Hạo Đông đang bị bệnh trầm cảm. Không ngờ còn gặp Quảng Viễn, một người đàn ông cũng đem lòng say mê U Đàm. Anh ta không những cố ý làm quen với cô, mà còn muốn giới thiệu cô với bố mẹ của cô gái đã mất kia nữa.

Không, cô không phải là Diệp U Đàm, cô là Lam Tố Hinh. Cô không muốn quẩn quanh với những người thân thiết của Diệp U Đàm thêm nữa, cô không phải là linh đơn tiên dược, có thể chữa lành hết các vết thương tinh thần của bọn họ.

“Xin lỗi!” Lam Tố Hinh không chút đắn đo, liền từ chối. “Quảng Viễn, tôi nói với anh một lần nữa, tôi là Lam Tố Hinh. Người nhà, bạn bè của Diệp U Đàm chẳng có quan hệ gì với tôi, tôi hy vọng sau này, anh đừng đến tìm tôi nữa.”

Quảng Viễn vẫn không chịu bỏ cuộc. “Lam Tố Hinh, xin bạn đi gặp họ một lần thôi. Hai bác thực sự rất đáng thương, họ chỉ có một người con gái…”

“Tôi thương họ thì ai thương tôi? Hai tháng trước, mẹ tôi cũng qua đời, trong lòng tôi đang vô cùng buồn bã. Quảng Viễn, anh tìm mẹ cho tôi được sao?”

Quảng Viễn sững sờ, choáng váng, Lam Tố Hinh bỏ đi, không hề quay đầu lại.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s