Mùa đông ấm 2.2

Dáng vẻ của Anh Hạo Đông lúc bị bệnh vô cùng tiều tụy, không giống phong thái của Anh Duy Hạ chút nào. Lúc anh ngủ, trông giống hệt hình nhân không có sức sống, nhưng mỗi lúc tỉnh táo, đôi mắt chính là điểm sáng nhất trên gương mặt xanh xao của anh. Dường như đôi mắt ấy đang khóa chặt linh hồn anh, mỗi cái nhìn chăm chú đều như thấu đến tận cùng tâm can, khiến người ta bất giác có cảm giác thương hại.

Lam Tố Hinh vốn hơi lo sợ nhưng dần dần, ánh mắt đong đầy yêu thương đó của anh đã khiến mọi sự lo sợ của cô tan thành mây khói.

Trước khi xảy ra chuyện không may kia, hẳn Anh Hạo Đông phải là một người đàn ông quyến rũ lắm. Lam Tố Hinh thực sự muốn biết, rốt cuộc là chuyện gì mà lại biến anh thành bộ dạng như bây giờ. Trực giác mách bảo cho cô biết bệnh của anh không đơn giản chỉ là di chứng của phần não bị tổn thương. Tinh thần của anh luôn hoảng loạn, kèm theo các biểu hiện khác lạ, giống căn bệnh trầm cảm sau khi trải qua một cú sốc tâm lý.

Vì chuyện kéo rèm cửa mà Anh phu nhân khéo léo phê bình, nhắc nhở cô sau này tuyệt đối không được để chuyện đó xảy ra nữa.

“May mà lần này Hạ Duy đến đúng lúc, gọi người tới sửa lại chiếc rèm, nếu không thì…”

Nếu không thì thế nào, Anh phu nhân không nói tiếp nữa. Nhìn sang Anh Duy Hạ đang ngồi bên cạnh, bà chuyển chủ đề: “Duy Hạ, những văn kiện cần ký mà con mang đến mẹ đều ký hết rồi, lát nữa con mang về công ty nhé!”

Anh Duy Hạ hơi khom người. “Vâng, thưa mẹ!”

“Đúng rồi, tại sao dạo này con không đưa San San đi cùng?”

“Gần đây, tự nhiên San San đòi làm người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập nên đến công ty của bố cô ấy làm việc rồi, còn làm bộ làm tịch ngồi trước bàn làm việc, phê duyệt công văn nữa chứ! Con nào dám cản trở đại tiểu thư ấy!”

“San San muốn làm một cô gái mạnh mẽ, độc lập ư? Tại sao tự dưng nó lại có suy nghĩ này nhỉ?”

Anh Duy Hạ nhún vai, vẻ bất lực. “Cũng dễ hiểu thôi mà, cô ấy có vô vàn ước muốn, mỗi ngày một ý tưởng, nhưng lần này có vẻ cô ấy khá kiên trì, đi làm được gần một tháng rồi!”

“Duy Hạ, con và San San đính hôn cũng hơn một năm, cũng đến lúc tính chuyện kết hôn rồi nhỉ?”

“Mẹ, con muốn đợi Hạo Đông khỏe lên rồi mới tính. Bây giờ cử hành hôn lễ, thiếu em ấy là thiếu mất phù rể rồi.”

Anh phu nhân ngẩng đầu, nói: “Tâm ý của con rất tốt nhưng không thể vì Hạo Đông mà con lỡ dở được. Nếu như con và San San muốn kết hôn thì chuẩn bị kết hôn đi, không cần đợi Hạo Đông.”

“Mẹ, không vội, San San chưa muốn kết hôn ngay. Con cũng vừa mới quản lý Anh thị chưa lâu, còn rất nhiều điều phải học hỏi, để sang năm hẵng bàn tiếp chuyện này.”

Hai mẹ con họ nói chuyện riêng, Lam Tố Hinh cảm thấy mình không tiện ở lại nghe tiếp, liền xin phép lên phòng. Khi rời đi, cô cảm thấy hơi kỳ quái, dường như lúc Anh phu nhân và Anh Duy Hạ nói chuyện, giữa họ rất khách khí và xa cách. Thêm vào đó, Anh Duy Hạ không sống ở Anh gia, cô đoán tình cảm giữa Anh phu nhân và con trai lớn của bà ấy không được tốt cho lắm, rõ ràng bà ấy yêu chiều cậu con út của mình hơn.

Bây giờ, cuộc sống hằng ngày của Lam Tố Hinh rất quy củ, nề nếp, sáng đi học, tan học là về Anh gia ngay. Ở trường thì chuyên tâm học hành, về Anh gia thì tận tâm phục vụ Anh Hạo Đông.

Học ở Học viện Kinh doanh chưa được bao lâu, Lam Tố Hinh đã được không ít người theo đuổi. Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, lại có vẻ con nhà giàu, ngày ngày có xe hơi đắt tiền đưa đón, sao đám nam sinh không tới tấp theo đuổi kia chứ? Nhưng cô hết lần này đến lần khác từ khéo léo đến kiên quyết từ chối, chỉ cô độc một mình, học xong liền về nhà, không giao du với ai.

Lâu dần, mọi người đều cho rằng cô rất khó tiếp cận, có người “không ăn được nho liền chê nho xanh” nói bóng nói gió: “Quả nhiên thiên kim tiểu thư đây cao không với tới.”

Dần dần không ai bám theo Lam Tố Hinh như trước nữa, đây chính là kết quả mà cô mong muốn. Trong khoảng thời gian đi học này, cô sẽ không và cũng không thể có quan hệ yêu đương với ai được. Trong mấy năm tới, cô đã trở thành vật thế chấp cho Anh gia rồi.

Nhưng Tôn Chí Cao vẫn thỉnh thoảng đến tìm cô nói chuyện, vì là bạn học cũ nên họ có nhiều thứ để nói hơn những người khác. Hơn nữa, dù gì thì Lam Tố Hinh vẫn luôn cảm kích cậu bạn đã từng chìa tay giúp đỡ cô lúc khó khăn này. Chỉ bởi bố mẹ cậu ta đã nói như vậy nên cô vẫn luôn tỏ ra lạnh nhạt, giữ thái độ lịch sự và khách sáo đối với cậu ta.

Một tháng sau khai giảng, trường cô tổ chức giải bóng đá giao hữu giữa các trường đại học. Đội bóng của Đại học A đấu giao lưu với trường cô, là đội tinh nhuệ nhất trong số các đội bóng sinh viên toàn thành phố, hơn nữa lại tập trung rất nhiều anh chàng đẹp trai, thu hút vô số nữ sinh đến xem.

Tôn Chí Cao là thành viên mới của đội bóng, tuy chỉ là cầu thủ dự bị nhưng cũng đến tìm Lam Tố Hinh, mời cô đến cổ vũ cho cậu ta.

“Biết đâu mình có cơ hội ra sân, nếu có cậu đến cổ vũ cho mình, nhất định mình sẽ là tiểu hành tinh tỏa sáng nhất.”

Người thật thà như cậu ta hiếm khi hài hước thế này, Lam Tố Hinh cũng không nỡ từ chối. Cô xem lại thời khóa biểu rồi đồng ý sẽ đến xem hiệp hai của trận đấu.

Nhưng cuối cùng, khi trận đấu đã kết thúc, Lam Tố Hinh mới vội vàng chạy đến sân bóng. Cô học trong thư viện, quên cả giờ giấc, lúc chạy đến thì các vận động viên đều đã rời sân.

Vẻ mặt Lam Tố Hinh thể hiện cô vô cùng biết lỗi. “Xin lỗi, sau khi tan học, mình đến thư viện tìm tài liệu nên quên mất.”

Tôn Chí Cao cười gượng. “Không sao, dù sao mình cũng không được ra sân.”

Khó khăn lắm mới được đồng ý một lần, vậy mà cô vẫn quên, lúc này Tôn Chí Cao mới biết mình không có bất cứ vị trí nào trong lòng Lam Tố Hinh, cô ấy hoàn toàn không để tâm đến mình. Cuối cùng, cậu ta quyết định bỏ cuộc.

Tôn Chí Cao không hề hay biết, lần nỗ lực cuối cùng này của cậu đã khiến Lam Tố Hinh gặp một người khác.

Từ sân bóng đi ra, Lam Tố Hinh lang thang trên con đường rợp bóng cây. Chiếc xe ô tô chở các cầu thủ của trường Đại học A đi ngang qua cô, vào thời khắc chiếc xe đó lướt qua, hình như cô nghe thấy có tiếng nam sinh khẽ ồ lên.

Chiếc xe đó dừng lại, cách cô không xa, sau khi có một người bước xuống mới tiếp tục chuyển bánh. Nam sinh vừa xuống xe đó trông rất cao to, làn da màu nâu đồng sáng bóng, khoác chiếc áo đồng phục in logo Đại học A màu đỏ, xem ra anh ta là một trong số những thành viên của đội bóng trường Đại học A. Mà kỳ lạ là tại sao anh ta lại xuống xe? Hơn nữa, cô phát hiện, từ lúc xuống xe, anh ta cứ nhìn cô chăm chú, biểu cảm trên khuôn mặt vừa kích động vừa thương cảm.

Lam Tố Hinh bị anh ta nhìn đến mức mất tự nhiên, liền quay người, bước nhanh về hướng khác. Bỗng thấy sau lưng có tiếng bước chân đuổi theo, một giọng nói kích động kèm theo tiếng thở gấp vang lên bên tai: “Bạn gì ơi, xin chào! Tôi tên Quảng Viễn, là sinh viên của Đại học A, tôi có thể làm quen với bạn một chút không?”

Lam Tố Hinh vốn phản cảm với bọn con trai lần đầu gặp mặt đã bám dai như đỉa thế này, cô lạnh lùng nói: “Xin lỗi, tôi không muốn làm quen với những người cố ý muốn bắt chuyện.”

Quảng Viễn thành khẩn giải thích: “Bạn đừng hiểu lầm, tôi không phải người hễ thấy con gái xinh đẹp là mặt dày đeo bám. Chỉ vì tôi thấy ngoại hình của bạn… rất giống một người bạn đã qua đời của tôi nên vừa nhìn thấy bạn, tôi liền nhảy xuống xe gặp bạn.”

Ngoại hình rất giống một người bạn đã mất của cậu ta? Lam Tố Hinh dừng chân, suy nghĩ giây lát rồi buột miệng hỏi: “Bạn của anh… có phải họ Diệp?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s