Mùa đông ấm 2.1

Cô nhìn Anh Hạo Đông, không, cô không muốn coi anh như người điên. Tuy lần đầu đến Anh gia, chỉ nghe thấy tiếng anh gào thét trong phòng mà không nhìn thấy bóng dáng anh, đã từng khiến cô xem anh như người bị bệnh thần kinh. Nhưng sau khi tiếp xúc với anh một thời gian, cô không còn nhìn anh như vậy nữa. Dáng vẻ mơ màng, hoảng hốt của anh giống y hệt một đứa trẻ, một đứa trẻ đã phải chịu cảnh mất mát và lạc lối.

1.

Tuần đầu tiên sau khi nhập học, sinh viên năm nhất chưa có thời khóa biểu, mới chỉ tham gia một số hoạt động trong trường để nhanh chóng thích nghi với cuộc sống ở trường đại học. Lam Tố Hinh chỉ tham gia cho có, lần nào cô cũng đều ra về đầu tiên.

Thời gian không còn thuộc về bản thân cô mà thuộc về Anh Hạo Đông, cô phải cố gắng hết mức có thể để ở bên anh nhiều hơn.

Cô cũng rất tận tụy khi tìm hiểu về con người Diệp U Đàm qua Anh phu nhân. Cô hoàn toàn không biết Diệp U Đàm là người thế nào, cũng không biết câu chuyện tình yêu giữa cô ấy và Anh Hạo Đông. Cô muốn biết nhiều hơn về chuyện của họ để thuận tiện trong việc diễn đạt vai Diệp U Đàm. Ai ngờ Anh phu nhân lại thở dài. “Tôi thực sự cũng không biết gì về cô ấy, cô phải tùy cơ ứng biến thôi.”

Lam Tố Hinh vô cùng ngạc nhiên. “Bà cũng không biết sao?”

“Đúng vậy!” Anh phu nhân bất lực day ấn đường. “Con cái khi trưởng thành thì không còn tâm sự với mẹ nữa. Hơn nữa, Hạo Đông lại thích tự do, việc quen biết bạn gái nó chưa từng nói với tôi. Đến lúc xảy ra chuyện, tôi mới biết.”

Lam Tố Hinh bất giác hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì ạ?”

Anh phu nhân không trả lời, nói lảng sang chuyện khác: “Chắc Hạo Đông sắp tỉnh rồi, chúng ta lên trên tầng đi.”

Bà ấy lẩn tránh, không muốn nhắc đến như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng Lam Tố Hinh đầy nghi hoặc.

Anh Hạo Đông vẫn sống trong thế giới đen tối của riêng mình anh, không hiểu tại sao anh không chịu để ai kéo chiếc rèm cửa dày cộp kia ra, cũng không muốn bật đèn, chỉ thắp một ngọn nến phía đầu giường. Hơn nữa, cô chưa từng thấy anh rời khỏi phòng, dường như thế giới của anh bé đến mức chỉ bó gọn trong phạm vi căn phòng này.

Anh Hạo Đông vẫn nằm trên giường, nhắm mắt ngủ, khuôn mặt dưới ánh nến thoáng hiện ra vẻ xanh xao, gầy gò. Lam Tố Hinh nhìn căn phòng tối tăm, hoàn toàn cách biệt với ánh mặt trời này thì không kìm được, liền kiến nghị: “Anh phu nhân, để bệnh nhân sống trong căn phòng như thế này không tốt chút nào cả, vừa không thông gió vừa không thấy ánh mặt trời, như thế sẽ khiến cơ thể của anh ấy ngày càng suy nhược.”

Anh phu nhân thở dài. “Tôi cũng biết thế nhưng không có cách nào khác.”

“Tại sao lại không? Kéo rèm, mở cửa sổ ra chẳng phải là được rồi sao?” Lam Tố Hinh vừa nói vừa đến trước chiếc rèm nhung đen, thử dùng tay kéo, nhưng không được, cẩn thận nhìn lại, bên dưới chiếc rèm đã bị ghim chặt vào tường. Cô vô cùng ngạc nhiên, tại sao lại thế này?

Anh phu nhân lẩn tránh ánh mắt nghi hoặc của cô. “Tôi còn có chút chuyện, xuống dưới trước. Cô ở lại đây cùng Hạo Đông nhé!”

Anh phu nhân rời đi, chỉ còn một mình Lam Tố Hinh ở lại trong phòng. Căn phòng tối tăm, ánh nến leo lét, người đàn ông xanh xao, gầy gò nằm trên giường, nhìn thoáng qua, dường như anh hoàn toàn không có hơi thở của sự sống. Đột nhiên cô cảm thấy hơi sợ, chiếc rèm cửa bị ghim chặt kia như đang thầm nói cho cô biết, người bệnh này quái dị biết bao.

Khẽ lùi bước ra khỏi phòng ngủ, ra đến căn phòng khách tối tăm bên ngoài, Lam Tố Hinh không biết bật công tắc đèn ở đâu, đành đứng trong bóng tối một lát, sau khi đôi mắt dần thích ứng, cô bỗng thấy trước mặt xuất hiện một quầng sáng mỏng manh. Chắc đó là những tia nắng bên ngoài cửa sổ cố xuyên qua lớp rèm cửa nhung đen dày cộp.

Tiến về phía có ánh sáng, giơ tay ra sờ, quả nhiên cô đã chạm vào một lớp vải nhung mềm mượt, còn mang theo sự ấm áp của ánh mặt trời. Cô thử kéo nhưng cũng không thể mở được. Những chiếc rèm ở đây cũng đã bị ghim chặt, thật kỳ quái, tại sao phải ngăn hết ánh mặt trời và không khí trong lành ở bên ngoài kia chứ?

Không mở được rèm cửa, Lam Tố Hinh nản lòng, đang định quay người rời đi thì bỗng giẫm phải vật gì đó trơn trượt, người ngã nhào xuống sàn nhà. Trong lúc hoảng loạn, cô khua tay theo phản xạ rồi tóm lấy chiếc rèm cửa bên cạnh. Sau vài tiếng “roạc”, nửa chiếc rèm đứt khỏi thừng treo, lệch về một bên, để lộ một nửa cửa sổ bằng kính bảy màu xinh xắn, ánh mặt trời xuyên qua ô kính, chiếu vào trong phòng, khiến mọi vật như bừng tỉnh.

Lam Tố Hinh sững sờ ngắm nhìn khung cửa sổ xinh đẹp có thể tạo ra thứ ánh sáng ảo diệu thế này, lại bị tấm rèm nhung đen che khuất, thực sự quá lãng phí!

Cô đang đờ đẫn thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, ngay sau đó, Anh Duy Hạ nhanh chóng đi vào. Vừa nhìn thấy tấm rèm bị mở quá nửa, sắc mặt anh ta lập tức trở nên vô cùng khó coi. “Là cô làm?”

Nhìn bộ dạng của anh ta, Lam Tố Hinh liền biết mình đã phạm phải một sai lầm lớn, vội vàng giải thích: “Tôi… tôi không cố ý. Tôi bất cẩn trượt ngã nên mới làm rèm cửa rơi xuống…”

Sắc mặt Anh Duy Hạ tái xanh, bước nhanh đến trước cửa phòng ngủ, cẩn thận hé mở cánh cửa, nhìn vào bên trong. Sau đó, anh ta quay đầu, nói nhỏ: “Hạo Đông dậy rồi, cậu ấy đang chuẩn bị xuống giường, có vẻ muốn ra ngoài. Cô đi vào ngăn cậu ấy lại ngay! Tuyệt đối không được để cậu ấy ra ngoài, biết chưa?”

Lam Tố Hinh chỉ kịp gật đầu một cái rồi lập tức bị Anh Duy Hạ đẩy vào buồng ngủ của Hạo Đông.

Anh Hạo Đông đã xuống giường, nhìn thấy Lam Tố Hinh đi vào, anh hơi hoảng hốt rồi do dự hỏi: “U Đàm, là em sao?”

Mỗi lần nhìn thấy Lam Tố Hinh, anh luôn hỏi câu này đầu tiên.

“Là em!” Lam Tố Hinh kéo anh quay lại giường. “Cơ thể của anh rất suy nhược, đừng đi lại lung tung. Ngồi xuống nghỉ ngơi đi!”

Anh Hạo Đông chăm chú nhìn cô rất lâu, không nói tiếng nào. Ánh nhìn trở nên say đắm, tinh thần của anh như đang phiêu du trên chín tầng mây vậy.

Lam Tố Hinh phát hiện tuy cô không biết gì về Diệp U Đàm, càng không hiểu chuyện tình yêu giữa cô ấy và Anh Hạo Đông, nhưng giả làm cô ấy ở bên cạnh Anh Hạo Đông không phải là một việc quá khó, bởi Anh Hạo Đông dễ chịu hơn nhiều so với suy nghĩ của cô. Ban đầu, yêu cầu chăm sóc “cẩn thận, chu đáo” của Anh phu nhân đã khiến cô cảm thấy do dự khi đơn độc ở bên anh, sợ anh sẽ có những động chạm vượt quá khuôn phép. Đương nhiên, cái gọi là “vượt quá khuôn phép” này chỉ đứng ở góc độ bản thân cô, còn khi đã hóa thân thành Diệp U Đàm thì bất cứ đòi hỏi nào của anh cũng không có gì là quá đáng, vì họ đã từng yêu nhau say đắm kia mà.

Nhưng Anh Hạo Đông chưa từng có hành vi “vượt quá khuôn phép” nào đối với cô, tinh thần của anh vẫn chưa ổn định, lúc nào cũng hoảng hốt và ít nói. Mỗi lần có cô ở bên, phần lớn thời gian anh đều trầm mặc, chỉ thích nắm tay, yên lặng ngắm nhìn cô. Không ai hiểu trong ánh mắt chăm chú đó chất chứa những tâm sự gì.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s