Mệnh phượng hoàng 11.4

Ta run rẩy ôm lấy hắn, siết thật chặt.

Hắn khẽ cười, hơi thở gấp gáp, nói: “Trẫm vốn không muốn sớm thế này…”

“Hoàng thượng!” Bên ngoài vang lên tiếng hô lo lắng. “Hoàng thượng, không hay rồi, Hoàng thượng!”

Nghe kĩ, hình như là giọng của Lý công công. Lý công công lúc nào cũng làm ầm ĩ, thật đáng ghét!

Hạ Hầu Tử Khâm khựng lại chốc lát, thò nửa đầu ra ngoài, giận dữ hỏi: “Chuyện gì?”

Ta lẳng lặng đưa mắt nhìn. Bóng Lý công công đã in trên cửa sổ, y vội vàng đáp: “Bên Khánh Vinh cung truyền tin tới, nói là Vinh Phi nương nương đột nhiên kêu đau bụng, đã truyền thái y tới xem bệnh, Thái hậu đã tới đó rồi. Trần công công bảo nô tài tới bẩm báo cho người biết!”

Ta đột nhiên cảm thấy bầu không khí lạnh dần đi. Quả nhiên, hắn chỉ chần chừ giây lát rồi trở mình xuống giường. Lý công công nghe thấy bên trong có tiếng động, bèn nhanh chóng đẩy cửa vào hầu hạ hắn.

Ta nghiến răng trốn vào trong chăn. Hắn không hề để ý tới hành động của ta, vội vàng mặc thêm quần áo rồi theo Lý công công ra ngoài. Cổ họng nghèn nghẹn, mắt cay cay, ta cảm thấy thật ấm ức. Thò đầu ra ngoài, ngẩn người nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trong lòng ta có chút khó chịu.

Hắn như một ngọn gió, thổi qua không để lại dấu tích.

Khi Vãn Lương và Triêu Thần bước vào, ta đã bình tĩnh ngồi ở mép giường. Phương Hàm vào phòng, nói: “Nương nương, nô tỳ đã sai người tới Khánh Vinh cung thăm hỏi rồi.”

Ta nhìn ra cửa, lạnh lùng đáp: “Cứ để bản cung đích thân đi.”

Đột nhiên đau bụng sao? Rốt cuộc là tỷ ta cố ý diễn trò hay người trong cung tỷ ta ngứa mắt, bắt đầu ra tay?

 

Khánh Vinh cung thực sự náo nhiệt, tất cả mọi người đều đã tới.

Ai cũng ghé đầu, rỉ tai nhau nói chuyện, ngoài mặt đều thành tâm cầu nguyện cho bào thai trong bụng Thiên Phi được an bình, thế nhưng có mấy người thật tâm? Ta nhìn Thiên Lục đang bối rối tới độ mắt đỏ hoe, hai tay ra sức vần vò chiếc khăn.

Cuối cùng ta lại nhìn thấy Thư Quý tần, ta và nàng ta cũng có thể xem như đã lâu không gặp. Nàng ta đỡ thái hậu, thái hậu nóng ruột tới mức sắc mặt thay đổi.

Diêu Thục nghi cười cười đi tới chỗ ta, hạ giọng nói: “Nương nương, bao nhiêu người tới xem kịch hay nhỉ? Người có vui không?”

Ta ngước mắt nhìn nàng ta, trong mắt nàng ta không gợn chút sợ hãi, thực sự không nhìn ra liệu có phải do nàng ta động tay động chân không. Ta bật cười, nói: “Tâm trạng của bản cung cũng như Diêu Thục nghi thôi.”

Nàng ta sững người một lát, nét cười trong mắt phượng càng đậm thêm.

Ánh mắt ta lại hướng về Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn chưa hề nhìn qua đây, chỉ chăm chú nhìn tấm bình phong kia.

Thư Quý tần khẽ nói: “Thái hậu đừng lo lắng, đứa trẻ trong bụng Vinh Phi nương nương nhất định sẽ bình an.”

Dù thái hậu gật đầu nhưng vẫn không thể xua tan nét lo âu trên gương mặt.

Ta nhìn kĩ lại Thư Quý tần, khóe miệng nàng ta hơi nhếch lên, chứng tỏ nàng ta đang vui sướng, cũng như bọn ta. Mà ngay lúc ấy, Hạ Hầu Tử Khâm đột nhiên quay lại, ánh mắt sắc bén của hắn quét xuống phía dưới.

Ta đột nhiên cảm thấy kinh hãi, hắn cũng nghi ngờ sao…

Thái hậu vội gạt tay Thư Quý tần ra, sải bước đi tới, hỏi: “Sao rồi?”

Thái y gạt mồ hôi rồi mới cẩn trọng đáp: “Hoàng thượng, Thái hậu, Vinh Phi nương nương chỉ là… chỉ là thân thể yếu ớt, đêm qua lại ngủ không được ngon nên sức khỏe mới đột nhiên xấu đi. Thần đã kê cho nương nương mấy thang thuốc an thai, để cung tỳ đi sắc cho nương nương uống. Mấy ngày này nghỉ ngơi dưỡng bệnh thì không có gì đáng lo.”

“Được, đi nhanh đi!” Cuối cùng thái hậu cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Hầu Tử Khâm vòng qua bức bình phong, đi vào trong, dịu dàng hỏi: “Sao lại ngủ không ngon chứ?”

Còn ta, đột nhiên cảm thấy hoảng hốt.

Hôm ấy, ta nói với Thiên Phi rằng tỷ ta không thể giữ chân hoàng thượng, còn nghĩ rằng tỷ ta sẽ đẩy Thiên Lục ra nhưng không ngờ, cuối cùng tỷ ta lại bày ra trò này. Sao đêm qua ngủ không ngon, sao đột nhiên sức khỏe xấu đi, tất cả chỉ là lừa gạt!

Lặng lẽ liếc mắt sang Thiên Lục, ta thầm cười khẩy, hóa ra ngoài miệng luôn nói là tỷ muội ruột thịt nhưng trong lòng cũng không tin tưởng nhau. Dù không thể thị tẩm nhưng tỷ ta vẫn muốn giữ hắn ở bên mình.

Thái hậu đi vào, ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng nói: “Vinh Phi có tâm sự gì vậy? Giờ ngươi đã không còn như trước nữa, tối không ngủ ngon sao tốt được?”

Thiên Phi có vẻ hoảng sợ, vội đáp: “Không, thần thiếp không có tâm sự gì, nhọc công Thái hậu lo lắng rồi!”

“Chẳng lẽ vì trẫm không ở bên nên mới ngủ không ngon?” Hắn cười cười, nắm lấy tay tỷ ta, nói: “Vậy tối nay trẫm sẽ tới đây với nàng.”

Diêu Thục nghi ở bên khẽ “hừ” một tiếng, ngoảnh mặt đi.

Ta cười lạnh lùng, tốt thật đấy, Thiên Phi, thứ tỷ ta đợi chẳng phải là câu này sao? Tỷ ta thật sự muốn dựa vào cái thai trong bụng để nhận sự sủng ái này.

Thư Quý tần vô tình chạm mắt với ta, trong đôi mắt hơi rũ xuống lóe lên sự tàn độc. Ta nghiêng mặt đi, không để tâm. Nữ nhân trong chốn cung cấm này, ai mà chẳng thế? Người được sủng thì bị ghen tức, người thất sủng thì bị vứt bỏ. Bọn họ ai chẳng muốn giở hết bản lĩnh của mình ra, gió chiều nào che chiều ấy.

Ta có chút thấy vọng, vừa định ra ngoài thì đột nhiên nghe Thiên Phi nói: “Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, thần thiếp nào dám không biết điều, bắt người đến đây với thần thiếp? Mấy ngày nay thần thiếp không chú ý, sau này sẽ không thế nữa. Chuyện hôm nay làm kinh động tới Hoàng thượng và Thái hậu, thần thiếp thật lòng thấy áy náy.” Tỷ ta nói, cúi thấp đầu.

Ta nhìn tỷ ta, không thể tin nổi, những lời vừa rồi nào giống lời Thiên Phi có thể nói ra?

Hạ Hầu Tử Khâm chủ động mở lời, nói tới thăm tỷ ta mà còn không muốn? Tỷ ta diễn màn kịch này, chẳng lẽ không vì điều ấy sao? Trên gương mặt Diêu Thục nghi và Thư Quý tần cũng dần hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thái hậu vội an ủi tỷ ta: “Vinh Phi đang nói gì vậy? Giờ ai gia chỉ mong hoàng tôn trong bụng ngươi được sinh hạ bình an thôi.”

Hạ Hầu Tử Khâm cũng nói với vẻ yêu chiều: “Sao Phi Nhi lại nói vậy, có gì mà không biết điều chứ?”

“Hoàng thượng…” Tỷ ta ngẩng lên, sắc mặt trắng bệch, tựa vào ngực hắn, nhỏ nhẹ nói. “Thần thiếp biết Hoàng thượng thương thần thiếp, thần thiếp sẽ nghe lời thái y, dưỡng thai thật tốt, Hoàng thượng bận rộn công việc, không cần tới cung của thần thiếp mỗi ngày đâu!”

Ta không khỏi nhíu mày, lời của tỷ ta không giống kiểu lạt mềm buộc chặt. Ta thật sự không biết, rốt cuộc trong đầu tỷ ta đang tính toán những gì.

Chẳng bao lâu sau đã thấy Nhuận Vũ bưng bát thuốc đi vào. Thái hậu bèn ra lệnh cho bọn ta lui ra ngoài hết, nói là để Thiên Phi được yên tĩnh nghỉ ngơi. Mọi người lục tục kéo nhau đi ra. Màn kịch này, dường như không để mọi người được như ý.

“Nương nương!” Diêu Thục nghi gọi ta.

Ta ngoái đầu, nàng ta cười cười đi tới. “Người xem, vì chuyện ầm ĩ của Vinh Phi mà Hoàng thượng không thể ghé qua Cảnh Thái cung nữa rồi.”

Trong lòng ta thoáng động, nàng ta nắm tin tức cũng nhanh thật đấy, đã biết lúc nãy Hạ Hầu Tử Khâm đi ra từ cung của ta. Ta bình tĩnh nhìn nàng ta, khẽ cười, đáp: “Hoàng thượng ở hay đi cũng không phải việc chúng ta có thể quyết định.”

Ta tin rằng thông minh như hắn, chắc hẳn đã hiểu tất cả. Hắn bằng lòng ở lại chỉ vì lo lắng cho đứa bé trong bụng Thiên Phi. Ta lại nghĩ, rốt cuộc cũng là ghen tỵ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s