Mệnh phượng hoàng 11.3

Tại sao ta luôn cảm thấy dường như nàng ta đã biết hết mọi chuyện, lại như không biết gì hết?

Luồn tay xuống dưới gối, ta đặt lọ thuốc nước của Tô Mộ Hàn ở đó. Ta nghiến răng, xoay người xuống giường, rót nước trà đặt trên bàn, tẩy sạch thuốc nước trên mặt, sau đó ngồi trước bàn trang điểm. Nước còn chưa kịp lau khô trượt xuống từ chóp mũi rồi từ từ rơi xuống.

Làn da sáng tựa hoa sen trên mặt nước, trong mờ ảo dần lộ ra màu đỏ thắm, chân mày như được vẽ dưới ánh sáng mờ nhạt lộ ra vẻ mềm mại, phóng khoáng, trong đôi mắt sáng dần hiện lên sự hân hoan…

Ta ngẩn ngơ cười. Nếu có thể giữ chân hắn mà không cần tới dung mạo này, ta chắc chắn sẽ không đắn đo. Không bôi thuốc nước lên mặt, ta mong rằng đêm nay, mình sẽ là Tang Tử xinh đẹp. Nếu hắn thích một người tầm thường như ta, vậy thì cứ để ta tạm biệt Tang Tử xinh đẹp này đi…

Ta chìm vào giấc ngủ, cảm thấy rất an tâm. Trong mơ màng, dường như được một vòng ôm ấm áp bao bọc, mùi long diên hương càng lúc càng nồng đậm…

Mới sáng sớm đã nghe thấy có tiếng bước chân vào phòng. Theo lệ thường, cung tỳ sẽ đặt đồ rửa mặt lên bàn, sau đó lui ra ngoài, chờ tới khi ta rửa mặt xong mới có người vào phòng hầu hạ ta. Thế nhưng ta rõ ràng nghe thấy cung tỳ kêu “ôi” một tiếng, rất nhỏ, nhưng ta vẫn nghe thấy.

Cung tỳ lui ra ngoài, ta mới mở mắt, khi định xoay người bỗng giật mình. Ai, ai đang ôm ta? Trái tim như bị thứ gì đó ép mạnh, cảm giác đêm qua không phải là ảo giác.

Hạ Hầu Tử Khâm, hắn… tới lúc nào?

Ta giật nẩy mình, mặt ta vẫn chưa bôi thuốc nước, nếu hắn trông thấy dung mạo nữ tử trong lòng không giống như trước thì sẽ ra sao? Trái tim ta đập loạn như muốn nhảy ra ngoài.

Người đàn ông sau lưng khẽ “hừ” một tiếng, bàn tay đang ôm ta siết chặt hơn. Hắn khịt một tiếng, khẽ nói: “Đừng động đậy, trẫm mệt quá!”

Ta căng thẳng tới nỗi sắp không thể hít thở, hắn muốn ta nằm im, ta nào dám động đậy chứ! Cả người ta cứng lại, để mặc cho hắn ôm.

Một lát sau, tiếng thở đều đặn của hắn vang lên, xem ra hắn thật sự rất mệt, lại ngủ thiếp đi. Có điều bây giờ là giờ nào rồi, hôm nay hắn không cần lên triều sớm sao? Sao hắn cứ thích chạy tới tìm ta lúc nửa đêm canh ba vậy? Chắc cũng giống hồi ở Huyền Nhiên các, không phải bãi giá tới đây, bằng không cung tỳ ban nãy đã không kêu lên kinh ngạc tới vậy. Nhưng ta cũng ngủ thiếp đi. Ta chỉ đang nghĩ, khi hắn tỉnh dậy, mình nên làm gì đây.

Thật kỳ lạ, không có công công nào tới gọi hắn lên triều sớm, chẳng lẽ hắn đột nhiên chạy tới đây nên bọn họ không tìm được? Nghĩ đến đây, ta bỗng bật cười. Hắn là người làm việc không theo lẽ thường, chuyện này hắn hoàn toàn có thể làm.

Nếu thật sự bỏ buổi triều sớm thế này, e rằng hôm sau, cái danh hồng nhan họa thủy lại rơi thẳng xuống đầu ta thôi. Ta muốn hắn rời khỏi đây sớm một chút nhưng lại không dám gọi hắn dậy, chỉ có thể thấp thỏm chờ đợi.

Phải gần qua giờ Thìn ta mới nghe thấy hắn khẽ gọi: “Đàn Phi!”

“Vâng!” Ta cúi đầu thưa.

Hắn nhoài người sang, vùi đầu vào cổ ta, tham lam hít hà mùi hương trên người ta, cười nói: “Lúc rời khỏi Ngự thư phòng, trẫm rất mệt mỏi, Cảnh Thái cung của nàng lại gần nhất, trẫm cứ đi, thành ra lại tới đây.”

Giọng hắn khẽ khàng, giải thích rất tự nhiên.

Ta vội nói: “Vậy hôm nay Hoàng thượng không lên triều sớm sao?”

“Ừ.” Hắn đáp. “Đêm qua bàn bạc chút chuyện, lúc trẫm tới cũng đã rất muộn rồi.” Hắn nói, lại dụi dụi vào người ta.

Ta khẽ giật mình, không ngờ đêm qua hắn ngủ muộn thế.

Hắn lại nói tiếp: “Hôm nay không lên triều. Đêm qua trẫm không muốn gọi nàng dậy, cũng không kinh động tới người trong cung của nàng. Không thắp đèn, hại trẫm bị va một cái đau điếng vào chân bàn.” Giọng hắn mềm mại, hơi thở nóng bỏng phả trên cổ ta.

Mà ta, cuối cùng cũng yên tâm, nếu hắn không thắp đèn, vậy thì không thể trông thấy dung mạo của ta.

Ta đang vui mừng nghĩ ngợi, hắn không thấy ta nói gì bèn giận dỗi nói: “Trẫm đã nói là bị va đau điếng đấy, sao nàng không đau lòng chút nào hả?”

Lại nữa rồi, hắn làm nũng chẳng khác gì trẻ con.

Ta có chút vui vẻ song chỉ có thể đáp: “Vậy thì truyền thái y vào xem thử.”

Thật ra hắn muốn nói gì, ta biết, nhưng ta có thể xoay người lại sao? Ta có thể xem vết thương cho hắn sao?

Quả nhiên, nghe thấy ta nói vậy, hắn như bị chọc giận, vòng tay đang ôm ta dần thả lỏng. Hắn xoay người gọi: “Người đâu!”

Lập tức có cung tỳ vào phòng, cúi đầu thưa: “Hoàng thượng có gì sai bảo ạ?”

Hắn gần như nghiến răng nói: “Mang cái bàn này ra ngoài cho trẫm, chẻ nó ra rồi đưa tới Ngự thiện phòng!”

Có lẽ cung tỳ bị sửng sốt. Ta bật cười thành tiếng, không ngờ hắn lại mang cái bàn ra để trút giận.

“Còn không đi đi!” Hắn lên giọng khiến cung tỳ sợ hãi, run rẩy vội thưa “vâng” rồi chạy ra khỏi phòng gọi Tường Hòa, Tường Thụy vào, nhốn nháo khiêng bàn ra ngoài.

Ta chui vào trong chăn, đẩy đẩy người hắn, cười hỏi: “Hoàng thượng còn đau không?”

Hắn hầm hừ đáp: “Đau.”

“Thế còn muốn truyền thái y không?”

“Không cần!” Hắn nói tiếp: “Nàng thò đầu ra đây, đừng trốn trong đó nữa, trẫm không giận đâu.”

Ta vội vã kéo chặt góc chăn, còn lâu ta mới ra. Ta hỏi hắn: “Hoàng thượng giận gì chứ?”

Hắn nhất thời á khẩu, bàn tay to đưa qua giật lấy chăn của ta.

Ta cả kinh, vừa ra sức giữ lại vừa kêu lên: “Hoàng thượng đã đem tên đầu sỏ gây tội ra ngoài ngũ mã phanh thây rồi, cớ sao còn làm phiền thần thiếp?”

Tay hắn khựng lại trong giây lát rồi đáp: “Thế nàng trốn trong đó làm gì?”

“Thần thiếp… Thì… Không phải lúc nãy có cung nhân vào phòng sao? Nào có chủ nhân chưa dậy mà cung nhân bước vào? Đương nhiên thần thiếp phải trốn rồi.”

Có lẽ hắn cũng thấy có lý nhưng vẫn nói bướng: “Thế giờ đã không còn ai rồi, nàng ra đây cho trẫm!”

Ta không ra đấy!

Ta vẫn kéo chặt góc chăn, buột miệng nói: “Hay là Hoàng thượng cũng vào đây đi!”

Dẫu sao trong này cũng tối như hũ nút, chẳng trông thấy gì, sao phải sợ hắn chui vào chứ! Thế mà hắn chui vào thật, còn ôm choàng lấy ta, cười gian xảo.

“Đàn Phi, nàng hãy còn nhỏ, thế mà gan to thật đấy!”

Ta ngẩn người, không biết lời nói của hắn có ý gì.

“Nàng ghen à?” Hắn hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi, xích lại thật gần bên ta, khẽ cười nói: “Trẫm vẫn chưa từng lật thẻ bài của nàng.”

Trái tim run rẩy dữ dội, cuối cùng ta cũng hiểu ý của hắn. Hắn cho rằng ta dụ hắn vào đây là vì… vì…

Hai gò má bắt đầu nóng ran, hơi thở dần trở nên gấp gáp.

Hắn ôm lấy thắt lưng ta, hơi thở có chút nặng nề, cúi đầu xuống vít lấy cánh môi của ta. Ta chỉ thấy căng thẳng tới mức không thở nổi, túm chặt lấy cánh tay hắn. Hắn khẽ “hừ” một tiếng nhưng càng hôn sâu, cả người ta dán chặt vào hắn. Người hắn cũng từ từ nóng lên…

Ta níu chặt lấy hắn, cơ thể đột nhiên cứng ngắc. Hắn dịu dàng hôn ta, lên môi, lên mắt, lên mũi, lên gò má…

Hơi thở của hắn càng lúc càng gấp, bàn tay to vuốt ve cơ thể ta. Ta bất giác kêu lên một tiếng khe khẽ, lại e thẹn cắn chặt đôi môi anh đào. Đột nhiên nhớ lại ngày đó, ta đắc ý nói với Thiên Phi, muốn tỷ ta đừng quên, hoàng thượng là một nam nhân.

Nam nhân…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s