Mệnh phượng hoàng 11.2

Ánh mắt ta hướng tới nắp chiếc hộp trong tay nàng ta, nét chạm khắc vô cùng đẹp đẽ, mỗi nét đều được tính toán khéo léo, tỉ mỉ như muốn đặt cả linh hồn vào đó. Ta đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp, đó là… cây tử.

Ta đã từng nhìn thấy, trong phòng Tô Mộ Hàn, trên bàn sách của y, trên tờ giấy Tuyên Thành y chưa kịp cất kia… Ta từng hỏi có phải y tặng ta không, nhưng y không chịu nhận.

Ta chần chừ giây lát, cuối cùng vươn tay ra, nhận lấy chiếc hộp xinh đẹp đó. Bên trong vang lên âm thanh rất nhỏ, là tiếng đồ sứ chạm vào nhau. Ta đã biết bên trong chiếc hộp có thứ gì.

Tiên sinh… chưa hề quên ta.

Cho bọn họ lui ra hết, ta ngồi xuống trước cửa sổ, ngón tay lần theo nắp hộp, cẩn thận mở ra. Chiếc bình sứ màu trắng được đặt ngay ngắn trong hộp, bên cạnh là một tờ giấy được gấp gọn gàng. Lấy tờ giấy ra khỏi hộp, còn chưa mở mà đã ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng, đó là mùi hương trên người Tô Mộ Hàn.

Những nét chữ quen thuộc của y trải đầy trên giấy.

Y vẫn thân thiết gọi ta là “Tử Nhi”.

Y nói: Thực ra bức họa ấy là muốn tặng cô. Giờ chỉ có thể lấy cách này để tặng thôi. Tử Nhi, ta phải đi rồi, thuốc của cô, cứ ba tháng ta sẽ nhờ người đưa tới gửi trong chùa.

Số chữ chẳng nhiều nhưng khiến ta phải xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Y thật sự đã đi rồi, còn lo lắng chuyện của ta chu đáo tới vậy… Chỉ là, đột nhiên ta cảm thấy nóng ruột, bất an. Câu “ta phải đi rồi” khiến ta hoảng hốt không yên.

Ta vội vàng đứng dậy, lấy mồi lửa châm vào ngọn đèn, dứt khoát đốt lá thư trên tay. Cung cấm là nơi nhiều thị phi nhất, bức thư như thế này mà bị người ta nhìn thấy, chắc chắn ta sẽ gặp phiền phức không nhỏ.

Ta quay người lại, cầm chiếc bình sứ, siết chặt trong lòng bàn tay.

Đêm khuya thật yên tĩnh nhưng ta bị mất ngủ.

Chiếc bình sứ trong hộp đã được lấy ra, cất ở nơi khác. Chiếc hộp chạm hình cây tử đặt ở bên giường. Ta mở mắt, nhìn nó mãi không rời, dường như lại được trông thấy tấm rèm mỏng, thấy dáng người phía sau đó…

“Tiên sinh…”

Ta lặng lẽ khắc ghi.

Dường như ta còn thực sự nhìn thấy một bóng dáng in trên cửa sổ. Lòng thầm kinh hãi, ta vội ngồi dậy, với tay cầm lấy chiếc hộp trước mặt, song bóng người ấy vẫn ở đó. Ta dụi dụi mắt rồi cắn môi, hóa ra không phải ảo giác.

Ai… ai đang ở ngoài kia?

Không hiểu vì sao ta lại không muốn hô lên. Rón rén nhảy xuống giường, cẩn thận đặt chiếc hộp xuống, ta đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Bóng người ấy vẫn bất động, đứng thẳng, rốt cuộc đang nhìn cái gì?

Trong đầu ta đột nhiên nảy ra ý nghĩ khiến bản thân có chút kinh hãi. Nhẹ nhàng đặt tay lên cửa sổ, định đẩy ra. Dường như người in bóng trên bệ cửa đoán được ý định của ta, liền biến mất.

Đầu ngón tay run lên, ta ra sức đẩy cửa sổ. Ngoài kia chỉ có màn đêm đen như mực, không một bóng người. Ảo giác sao? Cuối cùng chỉ là ảo giác…

Ha, ta cười mỉa. Mình bị sao vậy?

Đang vươn tay định đóng cửa sổ thì toàn thân ta chấn động, chỉ vì nhìn thấy thứ được đặt trên bệ cửa sổ – thuốc mỡ. Trong khoảnh khắc, ta thậm chí còn cho rằng mình bị hoa mắt, mãi tới khi vươn tay chạm vào hộp thuốc mỡ kia, ta mới tự nói với bản thân, đây là thật.

Ta xoay người mở toang cửa phòng, chạy ra ngoài. Ban nãy… đúng là có người!

Cúi đầu nhìn hộp thuốc mỡ trong tay, giống hệt hộp thuốc mỡ được tìm thấy trên bệ cửa sổ tối qua!

Trong lòng vừa vui sướng lại vừa thấp thỏm. Nếu như thế, trong Cảnh Thái cung này không có gian tế. Thế nhưng, rốt cuộc là ai?

“A!” Cung tỳ khẽ kêu một tiếng, đồng loạt chạy tới quỳ trước mặt ta, dập đầu nói: “Nương nương, nô tỳ đáng chết, dám ngủ quên mất!”

Cung tỳ gác đêm không chỉ có một người nhưng tất cả đều ngủ quên, chắc chắn là do người bí ẩn kia gây ra.

“Nương nương, không phải nô tỳ cố ý, xin nương nương tha cho chúng nô tỳ lần này!” Bả vai cung tỳ kia run rẩy, nàng ta dập đầu cầu xin.

Tường Hòa, Tường Thụy nghe có tiếng động liền chạy tới. Nhìn thấy hai cung tỳ đang quỳ trên mặt đất, Tường Hòa vội vàng hỏi: “Nương nương, đã xảy ra chuyện gì vậy? Muộn như thế này rồi, sao người… người còn ra ngoài?”

Đã xảy ra chuyện gì sao? Thực ra, ta cũng không biết.

Phương Hàm thấy có tiếng động cũng vội vàng chạy tới. Vãn Lương và Triêu Thần thấy ta chỉ mặc một lớp áo đơn ra ngoài bèn vội vã đi lấy áo choàng khoác thêm cho ta. Ánh mắt Phương Hàm dừng lại ở hộp thuốc mỡ trên tay ta, sắc mặt thoáng thay đổi, trầm giọng nói: “Tường Hòa, Tường Thụy, lập tức tra xét xem có ai vào Cảnh Thái cung không!”

Tường Hòa, Tường Thụy cảm nhận được tính nghiêm trọng của sự việc, bèn vội vàng thưa “vâng” rồi xoay người rời đi.

Ta bất giác siết chặt hộp thuốc trong tay, nở nụ cười nhạt với Phương Hàm. Người ấy đã ra khỏi Cảnh Thái cung từ lâu rồi. Thân thủ giỏi như vậy, sao có thể để bọn ta nhìn thấy?

Hai cung tỳ dìu ta về phòng, Triêu Thần cẩn thận hỏi: “Nương nương còn thấy lạnh không? Để nô tỳ hâm nóng ít canh gừng, nếu nhiễm lạnh thì không hay!” Nói xong, nàng ta bèn xoay người định đi.

Ta gọi nàng ta lại. “Không cần, bản cung không sao, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi hết đi! Bản cung nói chuyện với cô cô một lát.”

Nàng ta và Vãn Lương đưa mắt nhìn nhau, gật đầu rồi lui xuống.

Khi bọn họ đã lui ra hết, Phương Hàm mới bước tới, lấy ra hộp thuốc hôm qua ta bảo nàng ta cất đi, quả nhiên giống hệt nhau.

Ta cười cười, nhìn nàng ta. “Cô cô, không phải người trong Cảnh Thái cung.”

Không biết tại sao, vừa nghĩ tới người bí ẩn kia, ta lại thấy hứng thú.

Phương Hàm dường như có chút sững sờ, ánh mắt vẫn bình tĩnh, hỏi nhỏ: “Nương nương, là ai?”

Ta lắc đầu. “Ta không nhìn thấy, thân thủ của kẻ này rất nhanh nhẹn. Có điều cô cô này, kẻ này hẳn không muốn gây bất lợi cho ta, đúng không?”

Nhưng Phương Hàm chỉ im lặng, cúi đầu trầm tư, một lúc lâu sau nàng ta mới cầm lấy hộp thuốc trên tay ta, khẽ giọng đáp: “Nương nương vẫn nên cẩn thận thì hơn, thuốc này cứ để nô tỳ giữ thay. Cũng không còn sớm nữa, nương nương nên đi nghỉ.”

Ta nghĩ một lát rồi gật đầu.

Phương Hàm hầu ta lên giường rồi mới xoay người rời khỏi phòng. Khi nàng ta định đẩy cửa ra thì ta đột nhiên gọi lại: “Cô cô!”

Nàng ta ngoảnh lại, ta lưỡng lự giây lát rồi hỏi: “Cô cô, ngươi thử nói xem, hoàng thượng có thích một người tầm thường như ta không?” Đặt bàn tay lên gò má, ta nhìn nàng ta, cười cười.

Phương Hàm nhìn ta, đắn đo một lát, gương mặt khẽ cười, nhẹ nhàng đáp: “Nương nương, người không tầm thường chút nào!”

Ta ngẩn người.

Nàng ta lại cười, nói tiếp: “Nô tỳ lui xuống đây, nương nương ngủ sớm đi!” Rồi bước ra khỏi phòng, đưa tay đóng cửa.

Bóng hình nàng ta ngoài khe cửa càng lúc càng nhỏ, nhưng nụ cười dường như mỗi lúc một sâu.

Ta đột nhiên có chút hoảng hốt.

-l�aeH��/��Không ở đó nữa sao?” Ta buột miệng hỏi. “Thế đã dọn tới đâu rồi?”

Thật ra ta muốn hỏi, vậy… Tô Mộ Hàn thì sao?

Vãn Lương thấy ta gấp gáp, vội đáp: “Dọn ra sau sườn núi mười dặm ạ! Chỉ là…” Nàng ta có chút lưỡng lự, mãi sau mới nói tiếp: “… chỉ là nô tỳ và Thành thái y không gặp được tiên sinh của nương nương. Ngài ấy đã không còn ở đó nữa!”

Không còn ở đó nữa?

Ta đứng bật dậy, nhìn thẳng vào Vãn Lương.

Chuyện này… sao có thể như thế được?

Vãn Lương gật đầu, nói tiếp: “Nghe trụ trì nói, cách đây ba tháng, tiên sinh đã đi rồi.”

“Tiên sinh đi đâu?” Ta bất giác đứng thẳng dậy, buột miệng hỏi.

Trụ trì nói, gia cảnh y sa sút nên mới nương nhờ cửa Phật. Giờ y một thân một mình, lại mang bệnh tật, sao phải rời đi? Ta đã hứa với y, sẽ tìm thái y tới chữa bệnh cho y, nhưng y lại đi mất…

Cảm giác cay đắng bỗng trào lên trong tim. Là không từ bỏ. Duyên giữa ta và y, thật sự mong manh.

Sau này, thiên hạ rộng lớn, ta lại bị vây giữa chốn hậu cung, thật sự không còn cơ hội gặp lại y.

Duyên giữa ta và y chỉ có ba năm ngắn ngủi mà ta đã coi y là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình. Thế nhưng…

“Nương nương!” Vãn Lương dâng lên một chiếc hộp tinh xảo, nói: “Cái này là trụ trì đưa cho nô tỳ. Ông ấy nói, khi tiên sinh đi đã giao cho ông ấy giữ hộ. Tiên sinh dặn dò, nếu có ngày người quay lại tìm tiên sinh, hãy giao lại chiếc hộp này cho người.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s