Mệnh phượng hoàng 8.2

Khi Vãn Lương và Triêu Thần vào phòng hầu ta chải tóc, trông ai cũng vui mừng. Xem ra đêm qua các nàng đều không được ngủ ngon, sợ Hạ Hầu Tử Khâm nổi giận vì chuyện ta đã tới Vĩnh Thọ cung.

Ta cũng sợ, thế nhưng hắn không giận. Ta vẫn không thể nhìn thấu tâm tư của hắn, dẫu ta cảm thấy mình đã bắt đầu hiểu được hắn.

“Khí sắc của nương nương hôm nay tốt quá!” Vãn Lương cài lên tóc ta chiếc trâm ngọc cuối cùng, cười nói.

Ta nhìn nữ tử trong gương, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc trâm đính hạt châu đang rủ xuống, mắt hạnh lúng liếng, cười hỏi: “Trông bản cung hôm nay đẹp lắm sao?”

Triêu Thần cười. “Nương nương được hoàng thượng sủng ái, đương nhiên trông đẹp hơn rồi.”

Hoàng thượng sủng ái? Nói hay lắm!

Ngoái đầu nhìn bọn họ, ta mỉm cười. “Bản cung rất muốn xem thử ai đó thấy bản cung hôm nay thần thái sáng láng thì sẽ có vẻ mặt gì. Mau mời Thẩm Tiệp dư tới!”

Nét cười hơi nhạt đi, Vãn Lương cúi đầu thưa: “Vâng” rồi để các thứ trong tay xuống, lui ra.

Phương Hàm vào phòng, có lẽ nghe thấy lời ta nói, bèn thưa: “Nương nương, người phải đối mặt, không chỉ có mình Thẩm Tiệp dư.”

Ta gật đầu cười. “Cô cô yên tâm, trong lòng bản cung đã có dự tính.”

Nàng ta cười thản nhiên, đặt các thứ lên bàn xong mới quay lại, nói: “Nô tỳ bảo Ngự thiện phòng chuẩn bị mấy món điểm tâm, nương nương hãy tới dùng một chút.”

Liếc mắt nhìn điểm tâm trên bàn, ta lạnh lùng cười một tiếng. “Bản cung muốn đợi Thẩm Tiệp dư tới cùng ăn. E rằng đêm qua nàng ta căng thẳng quá độ, trằn trọc suốt đêm, đương nhiên cũng chẳng nuốt nổi thứ gì.”

Khoảng một tuần hương sau, Thẩm Tiệp dư đã đến.

Thấy ta, nàng ta vội vàng hành lễ. “Tần thiếp tham kiến Đàn Phi nương nương!” Ngừng một lát, lại nói ngay: “Thật khéo quá, tần thiếp cũng muốn tới Cảnh Thái cung trò chuyện với nương nương, thế mà nương nương lại sai người tới mời.”

Ta hơi nhướng mày, cười đáp: “Hả? Ra là bản cung và Thẩm Tiệp dư tâm linh tương thông cơ đấy!”

“Tần thiếp không dám!” Nàng ta cúi đầu, hai tay căng thẳng đan vào nhau.

Ta quay người ngồi xuống, nói: “Ngồi đi, bản cung chuẩn bị điểm tâm, muốn cùng ăn với Thẩm Tiệp dư.”

Nàng ta nhìn ta vẻ kinh ngạc, vội tạ ơn rồi đi tới ngồi xuống.

Ta không động tay, nàng ta cũng không nhúc nhích.

Ta thuận tay cầm một chiếc bánh phù dung. Nàng ta có vẻ xấu hổ, cũng cầm lấy một chiếc nhưng chỉ cắn một miếng nhỏ. Ta đưa mắt nhìn sang chiếc đĩa bên cạnh, nói: “Bánh bơ đậu xanh này cũng không tồi đâu, Thẩm Tiệp dư cũng nếm thử đi!”

Gương mặt nàng ta biến sắc, vội đáp: “Tạ ơn nương nương, xưa nay tần thiếp không thích ăn đậu xanh.”

“Hả?” Ta thầm cười lạnh, nàng ta thấy ta không động tới chiếc bánh bơ đậu xanh kia nên sợ ta hạ độc vào đó sao? Nực cười, Tang Tử ta nào phải kẻ ngu ngốc như thế!

Ta buột miệng hỏi: “Chẳng lẽ Thẩm Tiệp dư sợ bản cung hạ độc vào đồ điểm tâm sao?”

Cơ thể nàng ta run lên, đột nhiên đứng dậy, quỳ sụp xuống, nói: “Tần thiếp không dám!”

“Không dám?” Ta khẽ cười, đưa tay lấy một chiếc bánh bơ đậu xanh, cắn một miếng, nhìn nàng ta. “Mùi vị rất ngon. Thẩm Tiệp dư, trước giờ bản cung không làm chuyện mờ ám, cũng hận những kẻ lén lút bày trò. Không biết ngươi có hiểu không?”

Vai nàng ta càng run lên dữ dội nhưng nàng ta chỉ cắn chặt môi, không dám thả lỏng.

Ta vừa ăn điểm tâm vừa thản nhiên nói: “Muốn đấu thì phải có bản lĩnh, Thẩm Tiệp dư, ngươi thật sự không đủ thông minh, thủ đoạn không cao minh, chỉ tổ đẩy mình vào con đường cùng mà thôi.”

“Nương nương!” Nàng ta kinh hãi kêu lên, trợn tròn mắt nhìn ta, đôi môi run rẩy, nói: “Nương nương tha tội, tần thiếp chỉ là… là thấy Dụ Thái phi đáng thương, trong hậu cung bây giờ chỉ có nương nương là bậc cao quý, thế nên… thế nên nếu nương nương ra mặt, nhất định sẽ giúp được Dụ Thái phi. Hoàng thượng sủng ái nương nương, cũng sẽ không làm khó…”

Hay thật đấy, xem ra nàng ta còn biết ta đang nói gì.

Ta nhìn thẳng vào nàng ta, thủ đoạn của nàng ta không cao minh nhưng bản thân cũng cơ trí. Có điều, muốn giở trò qua mắt ta, cũng quá coi thường ta rồi!

Ta cười nhạt. “Hả? Nói như thế, bản cung còn phải cảm ơn ngươi thay Dụ Thái phi rồi.” Đưa tay rút chiếc trâm bằng ngọc tía trên búi tóc xuống, ta đứng dậy, bước tới bên Thẩm Tiệp dư, cẩn thận cài chiếc trâm lên tóc nàng ta, khẽ nói: “Đẹp quá, bản cung thay mặt Dụ Thái phi cảm ơn ngươi, chiếc trâm ngọc tía này là quà tạ ơn.”

Thẩm Tiệp dư sợ tới nỗi mặt trắng bệch, run rẩy nói: “Nhưng nương nương… Đây… đây là chiếc trâm ngọc tía hoàng thượng ban cho người, tần thiếp e là… không dám nhận.” Nàng ta nói xong bèn đưa tay định lấy xuống.

Ta nhanh nhẹn giữ tay nàng ta lại, thản nhiên đáp: “Sao thế, Thẩm Tiệp dư ghét đồ của bản cung à? Hơn nữa, đồ bản cung đã tặng sao có thể lấy lại? Vậy chẳng phải bản cung quá keo kiệt sao!”

“Nương nương…”

Ta đứng thẳng người, nói: “Hôm nay bản cung tặng chiếc trâm ngọc này cho ngươi, sau này, hằng ngày ngươi phải cài. Bản cung thấy rất hợp với ngươi, cài nó lên trông da ngươi trắng hơn. A, thật khiến người ta yêu mến!”

Nỗi hoảng sợ trong mắt nàng ta càng lúc càng tăng nhưng chỉ lát sau đã tan biến. Trên gương mặt Thẩm Tiệp dư thoáng hiện nét cười, nàng ta nhìn ta, có vẻ mừng rỡ, nói: “Nương nương, tần thiếp tạ ơn nương nương! Phong thái của nương nương quả thực khiến tần thiếp phải kính ngưỡng. Nương nương có thể đối xử với tần thiếp thế này, sau này, nhất định tần thiếp sẽ dốc hết sức giúp đỡ người!”

Hóa ra Thẩm Tiệp dư cho rằng ta làm như vậy vì muốn lôi kéo nàng ta. Vốn dĩ ta vẫn chưa ghét nàng ta đến thế, nhưng giờ thì… Ta ghét nhất thứ cỏ dại quanh tường, gió thổi chiều nào theo chiều ấy.

Nhìn nàng ta bằng ánh mắt khinh thường, ta lạnh lùng cười, nói: “Bản cung nào dám nhận sự giúp đỡ của ngươi! Hôm nay bản cung chỉ là mời Thẩm Tiệp dư tới cùng ăn điểm tâm mà thôi, e là Thẩm Tiệp dư đã nghĩ nhiều rồi.”

Nàng ta có thể dễ dàng ngả về phía ta, khó tránh khỏi có ngày sẽ phản bội ta. Người như thế, sao ta dám dùng?

Nghe thấy vậy, vẻ vui sướng của Thẩm Tiệp dư liền nhạt đi, sắc mặt tái nhợt.

Ha, giờ nàng ta biết sợ rồi sao?

Nàng ta không nói, ta cũng biết. Nàng ta chẳng qua chỉ là một tiệp dư nhỏ, muốn ra tay với ta thì nhất định phải có chỗ dựa sau lưng, mà chỗ dựa ấy, không ai khác ngoài Diêu Thục nghi.

Chỉ dựa vào một câu “tỷ tỷ” gọi Diêu Thục nghi, một tiếng “nương nương” gọi ta ở Hy Ninh cung, ta đã đoán được quan hệ nông sâu giữa hai người họ.

ùi l4�d�x@�g, ta gần như đã nghĩ rằng chuyện đêm qua chỉ là giấc mộng Nam Kha.

 

Ha, ta cười nhạt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s