Hàng đã nhận 10.2

Sau khi Quý Vân đi khỏi, Lục Vi mới mở cửa bước vào nhà. Cánh cửa vừa được mở ra, cô lập tức hóa đá ngay tại chỗ.

Trong nhà đèn bật sáng trưng, trên màn hình ti vi cũng phát ra ánh sáng êm dịu. Một người con trai đang nằm dài trên chiếc sofa, tay cầm điều khiển ti vi bấm lên bấm xuống, thấy chủ nhà trở về, anh ta thản nhiên, không chút bối rối ngồi dậy oán trách: “Ai da! Đầu phát này sao mà bắt được ít kênh thế chứ, kênh truyền hình mà tôi thích nhất cũng không bắt được.”

Lục Vi sa sầm nét mặt, chậm rãi bước vào phòng, điều chỉnh lại nhịp thở, cảm thấy dễ chịu hơn một chút mới lên tiếng: “Ai cho phép anh nằm trên sofa nhà tôi, còn không mau đứng dậy! Còn nữa, thanh sô cô la trên tay anh và những thanh kẹo trong tủ lạnh của tôi tại sao lại giống nhau như đúc thế hả?”

Dạ Ly nghe thấy vậy thì không chút hoang mang, quay người nhìn thẳng vào Lục Vi, chớp chớp đôi mắt phượng, làm ra vẻ vô tội rồi thản nhiên cắn một miếng sô cô la, chậc lưỡi nói: “Chậc, chậc, đắng quá… Đây là đồ cô chuẩn bị để đem tặng Quý Vân sao? Tiểu Vi Vi, cô nên cảm ơn tôi mới phải, con người mà ăn những thứ này đảm bảo là “mất điện” ngay.”

Vi Vi không thừa hơi tốn lời với loại người như anh ta. Nam Huyền đang đứng bên cạnh cũng trừng mắt nhìn “kẻ trộm” thản nhiên ở trong nhà mình với ánh mắt nảy lửa, như sắp xảy ra một cuộc đại chiến. Nhưng trong nháy mắt, Dạ Ly đã bước từ trên sofa xuống đứng bên cạnh Lục Vi, nháy mắt, nói: “Tôi không thích chơi đùa với “thú cưng” của cô, có điều nếu thực sự muốn ức hiếp tôi, ha ha, tôi cũng không nương tay đâu. Nhưng Vi Vi, cô nên suy nghĩ kĩ, nếu cả sofa và giường của chủ nhà mà bị làm hỏng lần nữa thì tôi không chịu trách nhiệm đâu…”

Một câu nói đơn giản nhưng lại khiến người ta ngộ ra nhiều điều, Lục Vi nghe xong những lời này, vội vàng ngăn cản “thú cưng” lao đến cắn xé tên người sao Hỏa Dạ Ly kia. Nam Huyền thấy hành động giữ nhà của mình bị ngăn cản, mà chủ nhân lại đang cùng phe với kẻ trộm, trong lòng đầy ấm ức, “gầm gừ” vài tiếng rồi lui vào một góc.

Vi Vi vừa trấn an Nam Huyền vừa phẫn nộ nói: “Đồ Dạ trứng thối kia, anh tự nhiên đột nhập vào nhà người khác, còn cố ý nghe lén chuyện của người ta nữa là sao hả!?” Chẳng trách vừa rồi anh ta đi được nửa đường rồi lại viện cớ rời đi, có lẽ anh ta đã sớm phát hiện ra Quý Vân đang đứng đợi trước cửa nhà, sợ bị vạch trần thân phận thật nên mới lén lút lẻn vào nhà cô rồi nằm chình ình ở đây.

Dạ Ly tỏ vẻ thờ ơ, nhún vai nói: “Tôi mới là người không có hứng nghe cuộc nói chuyện giữa hai người, tôi vẫn luôn nằm ở đây xem ti vi đấy thôi… Có điều cũng cần phải hỏi lại, cô bắt đầu thầm yêu trộm nhớ anh ta từ bao giờ thế hả?”

Nghe vậy, Lục Vi bất giác “xì” một tiếng. Thích ư? Đặt tay lên ngực tự chất vấn lòng mình, nói là thích chi bằng nói là tôn kính, ngưỡng mộ còn chính xác hơn…

Cũng không biết là trùng hợp hay tạo hóa trêu ngươi, bắt đầu từ lúc học tiểu học, Lục Vi và Quý Vân đã luôn học chung một trường. Có điều Quý Vân lớn hơn Vi Vi hai tuổi, anh lên lớp sáu thì cô mới học lớp bốn, anh học năm thứ ba thì cô mới học năm thứ nhất. Học đại học thật không dễ dàng, nhưng anh và cô vẫn có thể học chung một trường, hơn nữa trời xui đất khiến thế nào, đến khi đi làm, anh và cô cũng cùng làm trong một tòa nhà, mỗi ngày đi đi về về, cô đều có thể gặp được anh.

Lần đầu tiên gặp anh trong thang máy, Lục Vi không dám cả chớp mắt, liên tục chất vấn lòng mình, không phải là khéo gặp quá sao…

Sự trùng hợp luôn là khởi đầu tốt đẹp cho một cuốn tiểu thuyết lãng mạn ra đời, nhưng đáng tiếc là Lục Vi và Quý Vân hữu duyên vô phận. Đã “quen biết” nhiều năm như vậy rồi mà cô và anh chỉ có thể được xem là “người xa lạ quen thuộc nhất”, thậm chí Lục Vi còn luôn hoài nghi, với tính cách lạnh lùng, lãnh đạm của Quý Vân, chắc chắn anh sẽ không bao giờ biết đến sự tồn tại của cô. Còn anh vẫn luôn tồn tại trong thế giới của cô, bắt đầu từ lúc còn học tiểu học, cô luôn được nghe những tin tức về Quý Vân từ cô giáo hoặc từ những bạn học sinh khác.

“Quý Vân là học sinh giỏi nhất mà tôi từng dạy, bài kiểm tra của cậu ấy tôi nhắm mắt cũng có thể cho điểm cao nhất, những bạn lớp mười có ai đủ bản lĩnh vượt qua cậu ấy không?”

“Cậu có biết Quý Vân học lớp mười hai không? Đẹp trai lắm, nghe nói anh ấy cũng tham gia trận đấu bóng rổ ngày mai. Vi Vi, cậu có đi xem không?”

“Vi Vi, nghe nói cậu và Quý Vân học cùng trường trung học à? Cậu có biết anh ấy có bạn gái hay chưa không?”

“Vi Vi, mau nói cho tôi biết đi, Quý Vân là người như thế nào?”

Ngay đến loa phát thanh của trường cũng không buông tha cho Lục Vi:

“Chúc mừng Quý Vân, học sinh ưu tú của trường chúng ta đã giành giải nhất trong cuộc thi XX toàn thành phố.”

“Chúc mừng Quý Vân, học sinh ưu tú của trường chúng ta đã giành danh hiệu một trong ba học sinh xuất sắc nhất toàn thành phố.”

“Các bạn học sinh thân mến, khách mời đặc biệt của chúng ta hôm nay chính là Quý Vân, cựu học sinh tốt nghiệp thủ khoa của trường ta, anh sẽ chia sẻ cho chúng ta phương pháp học tốt tiếng Anh của mình…”

Cơn “ác mộng” Quý Vân không biết vô tình hay hữu ý cứ thế lớn dần lên, ám ảnh từng ngóc ngách trong cuộc sống của Lục Vi, nhưng cô không nghĩ mình cũng sẽ háo sắc như biết bao nữ sinh khác theo đuổi anh. Anh cao ngạo như thế, lạnh lùng, băng giá như thế, làm sao có thể để mắt tới cô được. Nhưng số mệnh hết lần này tới lần khác đùa cợt cô, khiến Quý Vân như “âm hồn bất tán” bám riết cuộc sống của cô đến tận hôm nay.

Đây rốt cuộc là “yêu thích” hay chỉ là giấc mộng “háo sắc” như biết bao nữ sinh khác đã phạm phải, đến chính Lục Vi cũng ngây ngô không hiểu.

Từ dòng ký ức mơ hồ trở về với hiện tại, Lục Vi liếc nhìn Nam Huyền đang cuộn mình nằm ngủ bên cạnh, chép miệng nói: “Chắc là Nam Huyền mệt lắm! Dáng vẻ nằm ngủ mới đáng yêu làm sao!”

“Không sao, đợi thêm một thời gian nữa, khi đã hoàn toàn hồi phục thần lực, cậu ta sẽ tốt hơn thôi.”

Lục Vi gật đầu ra vẻ đã hiểu, nhưng thực ra trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi hoặc, ví dụ như một nghìn năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao Nam Huyền lại phải rời xa chủ nhân để chìm vào giấc ngủ triền miên như thế, vì sao bây giờ lại tỉnh lại… Hơn nữa, bản thân cô chỉ là người thay thế, ai mới thực sự là chủ nhân của anh ta? So với những chuyện này, việc Quý Vân có nhớ đến cô hay không chỉ là một vấn đề nhỏ bé đến nỗi không đáng để bận tâm hay thắc mắc.

Vùng vẫy khỏi những suy nghĩ đang vẩn vơ trong đầu, Lục Vi nói: “Hiện tại tôi chỉ muốn biết trong căn nhà này rốt cuộc còn có “vị khách trọ” nào khác nữa không? Nếu có thật thì chắc tối nay tôi không ngủ nổi mất!”

“Hừm!” Dạ Ly vân vê cằm, nhìn không gian bao la như được phủ lên chiếc áo đen mờ mờ hư ảo ngoài cửa sổ, cười nói: “Đợi một chút, trò chơi này cần phải đợi khi trời tối hẳn, khi màn đên buông xuống, không gian trở nên yên tĩnh mới có thể chơi vui được.”

Lục Vi: “…” Chơi vui cái đầu anh!

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s