Hàng đã nhận 9.2

“…” Lục Vi nén tiếng thở dài, phát hiện ra cô hoàn toàn không thể bình thường mà suy xét mỗi khi đối diện với Nam Huyền. Thôi bỏ đi, cho dù cô không thể dễ dàng chấp nhận những chuyện này thì Nam Huyền rõ ràng vẫn đang tồn tại trước mắt cô đây, hơn nữa, dù có đá qua đá lại thì trước sau quả bóng vẫn nằm dưới chân mình, vậy thì… chấp nhận số mệnh đi. Nghĩ vậy nên Lục Vi khéo léo chuyển sang chủ đề khác: “Đúng rồi, tôi có một chuyện vẫn muốn hỏi Nam Huyền, anh là… Ừm, ý tôi là Nam Huyền không phải người phàm, vậy anh là gì? Yêu quái sao?”

Nam Huyền lặng lẽ suy tư, dường như có chút thương cảm cho chủ nhân của mình, chẳng lẽ ngay cả chuyện này cô cũng quên sạch rồi sao? Hồi lâu sau, anh ta mới nhẹ nhàng nói: “Tiêu đồ.”

Thoáng chốc, Lục Vi cúi đầu, kề sát cằm lên mặt bàn, im lặng. Tiêu đồ… Tiêu đồ là con trai của Thần Long? Chính là Tiêu đồ với tính cách lập dị, lẻ loi, ít nói và hung dữ trong truyền thuyết đó sao? Sự chênh lệch này… Lục Vi ngước mắt nhìn anh chàng dung mạo tuấn tú đang ngồi đối diện, sự khác biệt này quả thực rất lớn! Lát sau, Lục Vi cảm thấy đầu óc mình trở nên trống rỗng, tất cả các giác quan dường như tê liệt.

Chẳng trách lúc nhìn thấy cánh cửa đó, Nam Huyền lại ngây người ra như vậy, chắc hẳn anh ta cảm thấy con người thật vô lý, sao có thể đem hình dáng của anh ta đóng lên cánh cửa, còn cảm giác không thể bảo vệ chu toàn cho những người trong nhà đó nữa, chắc hẳn trong lòng anh ta áy náy lắm, thế nên lúc đó mới muốn vào trong để đuổi bắt lũ Địa Phược Linh kia? Chẳng trách anh ta không biết ăn cơm, chẳng trách Nhạc Lăng cũng phải khiếp sợ Nam Huyền…

“Vi Vi?” Nam Huyền nhìn vẻ mặt ngây ngốc của chủ nhân, cảm thấy khó hiểu, vò đầu bứt tai. Lục Vi vẫn giữ nguyên tư thế cầm đũa ban đầu nhưng vẻ mặt lại mơ hồ, đờ đẫn. Hồi lâu sau, cô mới lẩm bẩm: “Tôi đang nuôi dưỡng con trai của Thần Long sao?”

“Phong cách rất Tây đó chứ! So với những người nuôi sư tử hay hổ làm thú cưng thì cô quả thực oai hơn nhiều!”

Vi Vi quay đầu nhìn, thiếu chút nữa thì hét lên. Dạ Ly mặc một bộ quần áo đen xì từ đầu đến chân, chống cằm ngồi ngay bên cạnh, cặp mắt phượng long lanh đang nhìn cô chăm chú.

“Tại sao anh lại ở đây?”

“Ồ! Vì những bảo bối bé nhỏ của tôi đã điều tra được một chút manh mối liên quan đến việc khu nhà hình ống không thể di dời, cô có muốn nghe không?”

Lục Vi nhìn khuôn mặt ra vẻ cao thâm bí hiểm của Dạ Ly, nghĩ đến những chuyện xảy ra tối hôm đó đều do “bảo bối bé nhỏ” của anh ta đặc biệt “hỗ trợ” mà ra, chỉ cảm thấy cơn tức giận trào dâng trong lồng trực, muốn trút hết lên mặt anh ta cho hả, Lục Vi lạnh nhạt quay đi, mặc kệ anh ta đắc ý một mình. Nhìn thấy vẻ thờ ơ, lãnh đạm của Lục Vi, Dạ Ly không hề tỏ ra tức tối, thậm chí còn vui vẻ nói:

“Những người công nhân đến làm nhiệm vụ phá dỡ khi tìm đến khu nhà chẳng phải đều bị lạc đường hay nghe thấy tiếng kêu kỳ quái đó sao? Hừm! Thực ra tất cả những chuyện đó đều do bảo bối bé nhỏ của tôi gây nên. Có điều tôi cần phải thanh minh chuyện này, cái chết của chủ nhiệm công trình có lẽ không liên quan gì đến thú cưng của tôi, mà do bà ta quá sợ hãi nên khi bỏ chạy đã ngã đập đầu xuống đất, mất máu mà chết. Hơn nữa, những bảo bối của tôi cũng là chịu sự sai bảo của người khác, bản thân chúng không có lý do gì…”

Bộp!

Dạ Ly mới nói được một nửa, Lục Vi liền đập đôi đũa xuống bàn, cắt đứt những lời ngụy biện của anh ta, tức giận nói: “Anh Dạ, nếu anh muốn đến đây để ăn cơm, vậy thì bên kia còn chỗ trống, cảm phiền anh cút qua bên đó. Còn nếu anh muốn đến đây tìm tôi để báo cáo tình hình công việc, vậy thì anh có thể về được rồi, đối với những chuyện giả thần giả quỷ của anh, xin thưa là tôi không mấy hứng thú.”

Dạ Ly vẫn không hề oán giận, thậm chí còn lì lợm ngồi cười ngây ngốc rồi gật đầu, nói: “Đúng vậy, đúng vậy, làm sao cô có thể thông minh đến mức chỉ nói một lần là hiểu luôn được cơ chứ. Chậc! Đúng là giả thần giả quỷ thật, có điều không phải tôi giả thần giả quỷ đâu mà là người phụ nữ nào đó đang ở trong phòng cô gây ra.”

Dạ Ly vừa dứt lời, miếng cà tím Lục Vi đang gắp suýt rơi xuống bàn. Cô run rẩy, nói như rít qua từng kẽ răng: “Anh… nói… cái… gì? Trong nhà tôi thực sự có ma sao?” Cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân, Nam Huyền cũng bắt đầu nhe răng, nhếch miệng hăm dọa.

Dạ Ly khẽ cười, vẫn giữ bộ dạng dương dương tự đắc, nói: “Để tôi phụ đạo miễn phí cho cô Lục chút kiến thức thông thường về cuộc sống vậy. Trên thế giới này không có cái gì gọi là “ma” cả. Con người sau khi chết, hồn lìa khỏi xác, chỉ trong khoảng bảy giờ đồng hồ sẽ tự động tiêu tán, hòa tan vào không khí giống như nước hoa vậy. Chỉ một bộ phận nhỏ có duyên mới có thể chuyển thế luân hồi đầu thai kiếp khác, cái này đúng là âm hồn không tan… Ha ha, thông thường đều là do bất bình, hận thù, hoặc không cam lòng một việc gì đó nên mới cố “níu giữ cuộc sống” đến cùng, chúng ta thường gọi đó là chấp niệm. Sau nhiều năm nghiên cứu cho thấy, những âm hồn đó không có khả năng tấn công người khác, mà người ta chỉ bị hù dọa cho phát khiếp. Haizz, tôi chỉ có thể nói con người thật là yếu ớt!”

“…” Vi Vi im lặng, cơ thể gần như đã hóa đá, lẩm bẩm chửi: “Chết tiệt!” Điều này so với việc luôn miệng nhắc tới chuyện ma quỷ có gì khác nhau? Lẽ nào chỉ cần thay đổi cách gọi là có thể thay đổi bản chất kinh dị của nó sao?

Sau khi đã trấn tĩnh tinh thần, Lục Vi mới lắc đầu, nói: “Không thể nào, nếu trong phòng tôi thực sự có cái gì là chấp niệm, quỷ niệm ấy thì Nam Huyền lợi hại như vậy sao lại không phát hiện ra? Loại gian thương như anh, có phải ngay cả tôi cũng dám lừa không?!”

Dạ Ly nhếch miệng đáp: “Loại chấp niệm này là một loại vô hình vô thể, vô sắc vô hương, cho dù khứu giác của con trai Thần Long có lợi hại đến đâu cũng không thể phát hiện ra. Hơn nữa, Nam Huyền mới tỉnh dậy, thần khí vẫn chưa khôi phục hoàn toàn nên loại chấp niệm này có thể dễ dàng lẩn trốn.”

Nói đến đây, Dạ Ly dừng lại một chút, ánh mắt mơ hồ nhìn xa xăm, giọng nói bỗng nhiên trầm hẳn xuống: “Cũng là do tôi sơ suất, cho nên mới để chúng tác oai tác quái lâu như vậy.”

Nam Huyền nghe vậy cũng không lên tiếng phủ nhận. Trước tình cảnh này, Lục Vi càng khẳng định suy nghĩ của mình là đúng, trong đầu cô chợt lóe lên hình ảnh người phụ nữ có mái tóc dài chậm rãi mở cửa, bước vào phòng cô, lại nghĩ đến trưa nay, khi nói những chuyện này cho Quý Vân nghe, sắc mặt anh ta trở nên rất khó coi, Lục Vi càng nghĩ càng thấy khiếp sợ.

“Lẽ nào trong khu nhà này thực sự từng có người chết? Vong hồn đó thường lai vãng đến những nơi gần khu nhà để gây rối, không cho người ta phá dỡ?”

Nam Huyền nhíu mày. “Bây giờ chúng ta quay về kiểm tra, xem có tìm được manh mối nào không?”

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s