Hàng đã nhận 9.1

Sau khi tan ca, trên đường về, Lục Vi không ngừng cầu trời khấn Phật cho tên “thú cưng” to lớn trong nhà kia đừng gây thêm chuyện gì rắc rối, nhưng vừa bước vào nhà, cô liền phát hiện mình thực sự đã suy nghĩ quá nhiều. Nam Huyền đang ngoan ngoãn ngủ say trên chiếc giường mới mua, nhưng vấn đề là, quần áo, váy vóc của cô đều bị xé tan tành, vung vãi khắp sàn nhà, lại xảy ra chuyện gì nữa đây?

Vi Vi nhíu mày, bước lại gần đống quần áo nhàu nhĩ trước mặt, nhìn qua thì thấy có lẽ sáng nay Nam Huyền đã cố mặc chúng lên người nhưng sao có cái lý đó chứ? Hay là tên “thú cưng” ngốc nghếch này cũng giống những con chó, con mèo nhà người ta, bị chủ nhân nhốt trong nhà một mình thì buồn chán nên mới trút giận vào đống quần áo này?

“Vi Vi!!” Lục Vi đang chống cằm, trầm tư suy nghĩ thì nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, còn chưa kịp phản ứng, Nam Huyền đã lao tới ôm chầm lấy, cô bất giác ngã lăn ra giường.

“Vi Vi Vi Vi!” Lục Vi mặc kệ Nam Huyền nằm bò trên người mình, hết cọ cọ lại dụi dụi khắp nơi trên mặt. Mà tên “thú cưng” ngốc nghếch này lại đang… trần truồng… Khụ khụ! Kỳ thực, trần truồng khi ngủ có thể giúp máu lưu thông tốt hơn, tuyến bã nhờn bài tiết mồ hôi dễ dàng hơn, cũng… tốt thôi.

Nhưng! Điểm mấu chốt lại nằm ngay ở một chữ “nhưng” ngắn gọn!! Tên Nam Huyền đáng chết này… Ngươi có… có… Tất cả mọi thứ của ngươi đang phủ lên người một đồng chí nữ, lại còn cọ qua cọ lại hết gáy lại cổ đồng chí ấy nữa, hành vi này thực sự quá – vô – sỉ! Ngươi thực sự không hiểu hay cố tình giả vờ không hiểu đây?

Vi Vi siết chặt bàn tay, cơ thể cứng ngắc cuối cùng cũng tìm lại được mảnh linh hồn nhỏ bé đi lạc trở về, từ từ lên tiếng: “Anh đứng lên trước đi đã!”

“Thú cưng” ngốc nghếch vẫn tiếp tục làm nũng. “Không muốn, không muốn!”

Khóe miệng Vi Vi run rẩy, cố ngẩng đầu lườm anh ta một cái, sau khi lẩm bẩm đến một trăm lần câu “không nhìn thấy gì cả”, cuối cùng cô gắng sức gào lên: “Anh còn không chịu đứng lên à, anh có muốn tôi vứt anh cho người khác không?”

Nghe thấy thế, toàn thân Nam Huyền cứng đờ, buông chủ nhân ra, nằm sang một bên, hỏi với giọng đầy tổn thương: “Tại sao?”

“Tại vì…” Lục Vi chậm rãi ngồi dậy, để trấn tĩnh tinh thần, cô vỗ nhẹ lên ngực, nói tiếp: “Anh là “thú cưng” thì không thể ngủ trên giường được.”

“…” Đây đúng là lý do tồi tệ nhất vũ trụ.

 

Sau khi thoát khỏi nanh vuốt của tên đẹp trai đó, vấn đề tiếp theo là… tên “thú cưng” đáng chết này lại bắt đầu bộc lộ tính bướng bỉnh giống hệt một đứa trẻ được chiều chuộng, nói thế nào cũng nhất định không chịu mặc quần áo. Đến khi mặt Lục Vi nóng bừng lên vì giận dữ, Nam Huyền mới ra vẻ chịu khuất phục: “Không thích… Vì sao không thể mặc y phục như trước kia, đầu tóc cũng ngắn ngủn thế này…”

Lục Vi thở dài, phát hiện ra khi đối mặt với tên đẹp trai này, cô hoàn toàn không có cách nào để tức giận, đành vừa khoác chiếc áo sơ mi trắng lên người Nam Huyền vừa dịu dàng nói: “Bây giờ đã là thời đại của một nghìn năm sau, cách sống của con người cũng đã thay đổi rất nhiều. Nam Huyền, anh cần phải học cách thích ứng, hiểu không?”

Trong nhà Lục Vi vốn không có quần áo của con trai, nhưng tối hôm qua, lúc kiểm tra phòng, cô liền phát hiện trong tủ có đến một nửa là quần áo dành cho nam giới, nào là áo sơ mi, áo thun, quần tây… cái nào cũng hợp mốt cả. Không cần đoán cũng biết đây chính là “kiệt tác” từ cửa hàng thú cưng kia đem đến. Sau khi đã quen với mọi chuyện kỳ quái xảy ra xung quanh mình, suy nghĩ đầu tiên của Lục Vi chính là: cửa hàng thú cưng này có chế độ đãi ngộ khách hàng thật chu đáo.

Mặc dù vì ý nghĩ này mà Lục Vi đã tự khinh bỉ mình rất lâu, nhưng xét theo tình hình thực tế, nếu không có những bộ quần áo được chuẩn bị sẵn này, cô đã phải mất công, mất tiền ra phố mua vải để che tạm cho tên tiểu quỷ thích khỏa thân này rồi.

“Nhưng…” Nam Huyền dụi dụi mắt, vẫn giữ nguyên bộ mặt khó chịu như trước, bối rối quay đầu, do dự nói: “Nhưng những bộ quần áo này cởi ra thì dễ mà mặc vào lại khó.”

Sắc mặt Lục Vi xám ngoét, cuối cùng cô cũng biết được nguyên nhân vì sao đống quần áo trước mặt kia lại bị xé thành trăm mảnh như vậy. Thì ra tên “thú cưng” ngốc nghếch này không phải không thích những chiếc quần bò, áo thun hiện đại mà là vì không biết cách mặc chúng ra sao. Lục Vi nheo mắt nhìn Nam Huyền chằm chằm, đối phương cũng ngơ ngác nhìn lại, để mặc chiếc áo còn chưa cài cúc, anh ta lặng lẽ tiến sát lại phía cô, nghiêng đầu thì thào: “Vi Vi!”

Ý tứ đã quá rõ ràng: chủ nhân, cô dạy tôi cách mặc quần áo đi.

Hai tay Lục Vi ôm ngực, toàn thân lạnh ngắt, nổi hết da gà. Cho dù Nam Huyền là tên vô sỉ giả vờ ngốc nghếch hoặc anh ta thực sự không biết thật, thì Lục Vi vẫn phải dạy anh chàng này cách mặc quần áo, đặc biệt là mặc quần… Điều này thực sự không có sự lựa chọn nào khác!

Lục Vi suy nghĩ giây lát, sau đó không chút do dự mở laptop lên, vào trang video lựa chọn một video ngắn, sau khi kích vào biểu tượng mở, cô mới ngẩng lên, nói: “Anh quan sát người trong này để học cách mặc quần áo, anh nhìn anh ta mặc thế nào thì làm theo như thế!!”

_ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách video đặc sắc_ _ _ _ _

Đợi Nam Huyền mặc quần áo chỉnh tề, Lục Vi mới dẫn “thú cưng” ra ngoài ăn cơm.

Là một nhân viên công sở bình thường, tiền lương mỗi tháng của Lục Vi cũng không cao lắm, tối nào cô cũng tìm một quán cơm bình dân ăn qua loa cho xong bữa. Nhưng hôm nay có thêm Nam Huyền nên Lục Vi đặc biệt chọn một cửa hàng lớn hơn một chút, so với những quán cơm bình dân thì thức ăn ở đây cũng có vẻ ngon miệng hơn. Không ngờ sau khi thức ăn được mang lên, Nam Huyền lại nhìn chằm chằm vào chủ nhân, do dự không động đũa.

“Tại sao anh không ăn, không thấy đói à?”

Nam Huyền lắc đầu.

“Anh không thích những món ăn ở đây hay là thế nào?”

Nam Huyền vẫn lắc đầu.

“Vậy anh muốn ăn gì?”

“Tôi không thể ăn những thứ này, Vi Vi không nhớ sao?”

Lục Vi bất giác cảm thấy nghẹn họng, không nói nên lời, cái gọi là “chủ nhân” này chính cô cũng không biết là thật hay giả, một số “chuyện cũ trước kia” mà Nam Huyền nói, cô lại càng không hiểu gì, bây giờ biết phải trả lời anh ta thế nào đây?

Vi Vi cắn chặt răng, cầm đũa lên, nói: “Thật sự có rất nhiều chuyện tôi không thể hiểu được. Ý tôi là… Nam Huyền, anh có nghĩ là anh đã nhận nhầm người rồi không, ví dụ tôi vốn không phải chủ nhân mà anh cần tìm?”

Lục Vi vừa dứt lời, Nam Huyền liền ngẩng lên, vẻ mặt đầy cảnh giác, kinh ngạc nhìn Lục Vi, trong ánh mắt đong đầy vẻ hoảng sợ xen lẫn ai oán. Ách! Chẳng lẽ anh ta lo sợ bị chủ nhân vứt bỏ sao? Lục Vi chột dạ cúi đầu, đang do dự không biết phải làm thế nào để xoa dịu tình hình thì bỗng nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của “thú cưng” ngốc nghếch: “Từ nay về sau, tôi hứa sẽ không nằm lên giường của chủ nhân, cũng sẽ không làm hỏng đồ hay gây ra những chuyện rắc rối cho chủ nhân nữa.” Ngữ khí trong lời nói của anh ta đáng thương vô cùng, trong nháy mắt, trái tim Lục Vi bỗng tan ra thành nước.

“Không phải tôi muốn đuổi anh đi, chỉ là mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tôi nhất thời không thể dễ dàng tiếp nhận.”

“Tôi biết, Vi Vi bây giờ đã trở thành người phàm, không còn nhớ những ký ức trước kia, không còn thần lực nữa, nhưng không sao, tôi sẽ bảo vệ cô.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s