Trọng tử 11.1

Phía xa xa, một đám đệ tử ríu rít vây quanh một người có thân hình cao to, xa lạ.

Trọng Tử cảm thấy vô cùng hứng thú, chạy tới nhìn ngó, không ngờ người đứng giữa vòng vây của đám nữ đệ tử lại là hắn. “Tần Kha… sư huynh.”

Năm năm trôi qua, một tiểu công tử mười ba tuổi đã biến thành một chàng thanh niên mười tám tuổi, các đường nét trên khuôn mặt vô cùng ưu tú, hàng tóc mai hai bên thái dương đen như mực, lông mi dài như đao, sống mũi thẳng tắp, trong đôi mắt lạnh lùng, băng giá mơ hồ chứa đựng một vẻ kiêu ngạo sâu xa, loáng thoáng có thể thấy được dáng dấp của thời niên thiếu. Do đã lớn nên hắn không còn mặc trang phục màu tím nữa mà mặc chiếc áo choàng trắng giống các đệ tử khác. Đứng giữa vòng vây của các nữ đệ tử, hắn như một nhị hoa vươn cao, được bao bọc bởi các cánh hoa đủ màu sắc, phong thái vượt trội hơn hẳn so với năm xưa.

Chỉ có một điều không đổi là lời nói và hành động của hắn vẫn có vẻ già dặn như trước.

Hai hàng lông mày nhíu lại, trên khuôn mặt tuấn tú vẫn duy trì trạng thái bình thản, tự nhiên, đối mặt với vòng vây truy hỏi dồn dập của các nữ đệ tử, hắn chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu, duy có đôi mắt là nhìn Văn Linh Chi lâu hơn một chút.

Điều này cũng khó trách được, Văn Linh Chi đã mười bảy tuổi, xinh đẹp, hoạt bát, rất giỏi đối đáp, là một nữ đệ tử vô cùng tài sắc của Nam Hoa. Tần Kha ở Ngọc Thần phong tu luyện năm năm, không hề biết những việc xảy ra dưới núi, trước đây, đối với nàng ta, hắn chỉ có một ấn tượng mơ hồ, đâu còn nhớ rõ mối ân oán giữa nàng ta và Trọng Tử, chỉ nhìn vào dung mạo xinh đẹp của nàng ta đã thích rồi, hơn nữa, biết nàng ta là đệ tử của Mẫn Vân Trung, hắn càng khách khí và để ý tới nàng ta nhiều hơn những người khác.

Xác nhận đó chính là hắn, Trọng Tử vui mừng khôn xiết, thấy hắn không nhìn thấy mình, nàng liền lớn tiếng gọi: “Tần sư huynh! Tần sư huynh!”

Hắn nghe thấy giọng nàng, quay mặt nhìn về hướng bên này.

Các nữ đệ tử cũng yên lặng nhìn theo.

Trọng Tử trên danh nghĩa là đệ tử của Lạc Âm Phàm nhưng không vì thế mà được các đệ tử khác tôn trọng, trên dưới đều biết nàng không hề biết thuật pháp, cho rằng nàng làm mất mặt Trọng Hoa tôn giả nên càng khinh thường nàng. Cũng may là Trọng Tử không hề để tâm tới những việc này, ngày tháng trôi qua, các nữ đệ tử thấu hiểu tính khí của nàng, bắt đầu thay đổi thái độ với Trọng Tử, không còn khinh ghét nàng nữa. Nhưng trước mặt Ngu Độ và Mẫn Vân Trung, Văn Linh Chi rất được coi trọng, có nàng ta nói giúp một, hai câu cũng tốt; còn Trọng Tử, trước mặt Lạc Âm Phàm lại rất ít khi mở miệng yêu cầu, đòi hỏi, bởi nàng biết Ngu Độ và Mẫn Vân Trung không thích nàng nên nàng không muốn gây thêm phiền phức cho sư phụ. Các nữ đệ tử thường ngày vẫn bị Văn Linh Chi ỷ thế chèn ép, mặc dù sau lưng không hề ghét Trọng Tử nhưng lúc này có mặt Văn Linh Chi ở đây, bọn họ không dám đến gần Trọng Tử mà ân cần thăm hỏi.

Văn Linh Chi vẫn giữ vẻ mặt khó chịu quen thuộc, nhìn Trọng Tử đầy khiêu khích.

Vốn định tới chào hỏi Tần Kha vài câu nhưng không ngờ lại kinh động tới bọn họ, Trọng Tử chợt cảm thấy xấu hổ, nở nụ cười gượng gạo. “Tần sư huynh?”

Cặp mắt kia chợt sáng lên, đáng tiếc là chỉ trong nháy mắt, Trọng Tử còn chưa kịp mở miệng, hắn đã hướng về phía nàng, khách khí gật đầu một cái rồi lại quay đi, tiếp tục nói chuyện với Văn Linh Chi.

Cũng khó trách hắn không nhận ra nàng, năm đó nàng chỉ là một đứa trẻ ăn mày gầy gò, da dẻ vàng bủng, chớp mắt đã trở thành một cô nương xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, hàng lông mày như vầng trăng khuyết, xinh đẹp xuất chúng, ai nhìn thấy cũng nhớ mãi không quên. Nhưng Tần Kha vốn là con nhà quyền quý, học rộng biết nhiều, huống chi hắn cũng không phải người dễ dàng bộc lộ tâm tư với người khác, chỉ coi Trọng Tử là một trong số những nữ đệ tử chạy tới góp vui, nào nghĩ được đó lại là “tiểu nha đầu xấu xí” đi theo hắn năm nào.

Văn Linh Chi nhướng mày, khóe miệng cong lên đầy quyến rũ, nở nụ cười đắc thắng.

Hắn không nhận ra mình ư? Trọng Tử có chút buồn bã, thất vọng, nhìn đám nữ đệ tử vồn vã vây quanh hắn hỏi han, nhất thời không biết nói gì, đành xoay người, trở về Tử Trúc phong.

 

Viết xong thư, đưa linh hạc mang đi, Lạc Âm Phàm mới phát hiện vì sao hôm nay chàng lại có cảm giác trong điện trống trải đến thế, hình như thiếu cái gì đó, hóa ra tiểu đồ đệ vẫn thường ở bên hầu hạ chàng từ sáng đã chẳng nhìn thấy bóng dáng đâu.

Lúc hiểu rõ nguyên do, chàng không khỏi cảm thấy buồn cười.

Một mình sớm tối tu hành trên Tử Trúc phong đã mấy trăm năm, chưa bao giờ chàng nghĩ thanh tịnh có điều gì không tốt, ai ngờ từ khi thu nhận đệ tử đến nay, cuộc sống của chàng trở nên phong phú và náo nhiệt hơn hẳn, nếu thực sự có một ngày nàng không còn ở đây nữa, có khi chàng lại cảm thấy không quen.

Hơi thở quen thuộc đã ở ngay bên ngoài điện, nàng đang làm gì vậy nhỉ? Lạc Âm Phàm không kìm lòng được, đi ra khỏi điện, liền thấy một bóng trắng đang lặng lẽ ngồi trước dòng Tứ Hải, chăm chú ngắm nhìn.

Giống hệt hồi còn bé, nàng vẫn thường ngồi trên cây cầu đá, thẫn thờ ngắm dòng nước Tứ Hải lững lờ trôi dưới chân cầu.

Năm năm trôi qua, tiểu đồ đệ đã trưởng thành hơn rất nhiều, cơ thể mềm mại, uyển chuyển, tựa như một áng mây trắng đang nhẹ nhàng phiêu dật.

Lạc Âm Phàm không kìm được, khẽ gọi: “Trọng Nhi?”

Dường như cảm nhận được giọng nói như gió thoảng đó, Trọng Tử ngẩng lên, nhìn chàng, mỉm cười.

“Lớn như vậy rồi mà còn ngồi dưới đất.” Trong giọng nói hơi có vẻ trách cứ.

“Không có ai nhìn thấy đâu ạ!”

Ở Tử Trúc phong, ngoại trừ hai sư đồ họ, hầu như không có người nào khác lai vãng, thường ngày Trọng Tử cũng không cần quá chú trọng tới vẻ bề ngoài, rất tự do, tự tại.

Lạc Âm Phàm bất giác cảm thấy áy náy, con bé đã lớn rồi, hẳn cũng ưa thích những nơi náo nhiệt, đến tận bây giờ, hằng ngày con bé vẫn phải ở cùng chàng tại một nơi quạnh quẽ thế này, quả thực cũng thấy tủi thân lắm chứ!

“Nếu thấy buồn chán thì ra ngoài tìm các sư tỷ, sư muội chơi đùa đi!”

“Ồ, đệ tử đi rồi, nhưng chẳng có gì vui cả.” Nếu phải trò chuyện cùng Văn Linh Chi và đám nữ đệ tử kia thì thà nàng ở đây cùng sư phụ còn hơn.

Lạc Âm Phàm đi tới bên nàng, hồi lâu sau mới nhíu mày, hỏi: “Có tâm sự gì sao?”

Trọng Tử lắc đầu. “Đệ tử đang suy nghĩ, lúc nào thì… những con cá này mới không sợ đệ tử nữa.”

Lạc Âm Phàm sững sờ.

Trọng Tử cười gượng gạo. “Năm đó, chính miệng sư phụ đã hứa, nếu có ngày những con cá này không còn sợ Trọng Nhi nữa, sư phụ sẽ lập tức dạy Trọng Nhi tiên thuật, nhưng Trọng Nhi biết, thật ra đó chỉ là một lời an ủi mà thôi.”

Đứa trẻ thông minh, thuần khiết này, Lạc Âm Phàm không biết phải nói gì với nó nữa!

Trọng Tử ngẩng mặt nhìn chàng.

Ánh mắt đó khiến người ta phải đau lòng, Lạc Âm Phàm không hề giấu giếm. “Trên đời này có những việc khó nói ra, vi sư cũng không xác định rõ ràng được.”

Trọng Tử nói: “Sư phụ cho rằng sẽ có ngày đó ư?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s