Trọng Tử 10.4

“Trùng Tử, vết thương của muội thực sự do Vạn Kiếp gây ra sao?”

“Đúng vậy.”

“Muội thực sự không nhìn rõ hắn à?”

Sống chung lâu như vậy, Trọng Tử phát hiện, vị tỷ tỷ này tuy bề ngoài có vẻ rất nghiêm chỉnh, đứng đắn nhưng thực ra lại rất thích buôn chuyện, nghe tỷ tỷ hỏi vậy, Trọng Tử đảo mắt, nói nhỏ: “Là muội nói dối bọn họ đó, thật ra muội đã nhìn thấy hắn rồi.”

“Thật sao? Trông hắn thế nào?”

“Hắn… đẹp vô cùng, đẹp hơn sự phụ của muội nhiều.”

Cặp mắt hạnh của Yên Chân Châu lập tức mở to. “Thật á?”

Trọng Tử cười hì hì, nói: “Gạt tỷ thôi, ai bảo tỷ suốt ngày hỏi muội.” Trên đời này, đừng nói có kẻ đẹp hơn sư phụ, chỉ cần đẹp bằng sư phụ thôi cũng là điều khó tin rồi.

Yên Chân Châu bẹo má con bé. “Dám lừa tỷ!”

Trọng Tử xin Chân Châu tha tội, nhớ kĩ lại, nói: “Thực ra hắn cũng rất đẹp, tuy muội chưa nhìn thấy mặt hắn nhưng đã thấy mái tóc của hắn, đỏ rực một màu.”

Yên Chân Châu có vẻ ngạc nhiên. “Thì ra truyền thuyết là thật.” Nàng từ từ hồi tưởng, lắc đầu, lẩm bẩm: “Sao có thể trở thành như vậy chứ…”

Trọng Tử cũng cảm thấy rất tò mò. “Nữ nhân đó rõ ràng đối với hắn không tốt, vì sao hắn còn muốn đi cứu nàng ta?”

Yên Chân Châu than thở: “Đó là Cung Khả Nhiên tiên tử. Vì nàng ta, Vạn Kiếp không chỉ nhiều lần liều mình mạo hiểm mà còn khiến các thủ hạ theo hắn làm những chuyện điên rồ, ma cung Vạn Kiếp cũng vì thế mà tan rã. Vì cứu một nữ nhân mà ngay cả thủ hạ hắn cũng không thèm đếm xỉa. Có ai muốn theo một vị Ma tôn si tình như vậy chứ! Vì vậy, đến lúc Cửu U Ma tôn hiện thế, lập Cửu U ma cung trong hư thiên, quần ma có chỗ dung thân, liền tới tấp ruồng bỏ hắn, trốn tới Cửu U ma cung. Vạn Kiếp cũng chẳng hề bận tâm, một mình dời Vạn Kiếp ma cung đi nơi khác.”

Trọng Tử vẫn thấy khó hiểu. “Cung tiên tử đối xử tệ bạc với hắn như vậy mà hắn không bỏ mặc nàng ta ư?”

Yên Chân Châu nói: “Trên đời này, thứ có khả năng làm người ta tổn thương sâu sắc nhất không gì khác ngoài hai từ “tình ái” giản đơn. Vạn Kiếp yêu Cung tiên tử, hắn có pháp lực cao cường nhưng mãi vẫn không có kết quả tốt đẹp, nguyên nhân cũng bởi hắn không vượt qua được cửa ải tình ái này.”

Trọng Tử hỏi lại: “Cửa ải tình ái ư?”

Yên Chân Châu cười tinh quái. “Muội vẫn còn nhỏ, không biết được đâu.”

Trọng Tử hối thúc Chân Châu.

Yên Chân Châu đành nói: “Đợi vài năm nữa, lớn lên muội ắt sẽ hiểu. Nếu có tình cảm sâu nặng với ai, muội sẽ không tính toán người ấy tốt hay xấu, y vui vẻ, muội cũng thấy vui vẻ, y không vui, muội cũng thấy đau lòng, y gặp nguy hiểm, muội sẽ cố liều mạng mà tới cứu y, thế nhưng, y chưa chắc đã đối xử tốt với muội như muội đối xử tốt với y, nếu thực sự y cũng đối xử tốt với muội thì đó chính là chuyện may mắn nhất trên đời.”

Trọng Tử chống cằm, nói: “Giống như muội và sư phụ vậy.”

Yên Chân Châu phì cười. “Đúng thế, đúng thế. Ha ha! Chỉ là… có điểm không giống lắm. Hai người một khi có tình ý với nhau thì có thể thành thân.”

Mười ba tuổi, lần đầu tiên Trọng Tử hiểu ra vấn đề, liền kêu lên một tiếng, mặt đỏ bừng.

Kỳ thực, vết thương của Trọng Tử từ lâu đã khá hơn, nhưng vì là người đầu tiên được ở lại Trọng Hoa cung hầu hạ nên Yên Chân Châu cảm thấy vô cùng hạnh phúc, đâu muốn sớm rời đi, Trọng Tử vì cảm kích tấm lòng của nàng nên cũng không chủ động nhắc tới chuyện này. Sự dây dưa ấy kéo dài đến cả nửa năm, mãi tới khi Lạc Âm Phàm đích thân xác nhận Trọng Tử đã hoàn toàn bình phục, chàng mới cảm tạ Yên Chân Châu bằng một viên thanh tâm đan. Nàng lưu luyến không nỡ rời, không ngớt căn dặn Trọng Tử có việc gì thì nhớ gọi nàng tới.

Tiễn Yên Chân Châu xuống núi, Trọng Tử liền chạy thật nhanh về hướng đại điện.

Lạc Âm Phàm đang đứng chắp tay trước án, nhìn linh hạc sắp xếp thư tín.

Trên đời này, dường như không gì có thể thay đổi được thần sắc trên khuôn mặt tuấn tú kia, chàng luôn khoan thai và điềm đạm như vậy. Y phục tựa tuyết, tóc dài đen bóng như mực, giống như một bức tranh thủy mặc phóng khoáng, tự nhiên, nhu hòa mà xa vời vợi.

Trọng Tử rất muốn chạy tới ôm sư phụ để làm nũng như trước kia, thế nhưng chẳng hiểu sao, con bé cứ đứng ở cửa, nhìn hình bóng thân thuộc ấy từ xa, có cố gắng thế nào cũng không thể nhấc chân chạy tới. Nó cảm thấy không tự nhiên, hơn nữa lại rất căng thẳng, hồi hộp.

Lạc Âm Phàm đã phát hiện con bé đứng đó từ lâu, liền lên tiếng: “Trọng Nhi?”

Trước đây, linh hạc không ít lần bị con bé đùa nghịch, trêu chọc, giờ vừa liếc mắt thấy con bé, nó liền thong thả bước qua bên kia án thư.

Trọng Tử lắc lắc đầu, cố gắng khôi phục lại trạng thái bình thường, chạy như bay tới bên Lạc Âm Phàm, cất tiếng gọi: “Sư phụ!”

“Tìm vi sư có chuyện gì?”

“Đệ tử đến hầu sư phụ.”

Tiểu đồ đệ vừa khỏi bệnh, điều đầu tiên nghĩ đến lại là hầu hạ mình, Lạc Âm Phàm bất giác cảm động, nhấc chén trà đang đặt trên bàn, nhấp một ngụm. “Vết thương của ngươi mới lành, không cần đến đây đâu, về phòng nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng đi!”

Trọng Tử không chịu. “Đệ tử khỏe hẳn rồi.”

Lạc Âm Phàm đành tùy theo ý con bé.

 

Từ đó, Trọng Tử càng quyết tâm tu thành tiên cốt để tiếp tục được ở bên cạnh sư phụ, ngày đêm tu luyện khổ cực, hai năm sau đã có chút thành quả, tẩy cân dịch cốt[1], trút bỏ thân xác phàm tục, tu thành bán tiên, cơ thể bắt đầu chậm phát triển dần. Lạc Âm Phàm biết việc này, không hề tỏ ra vui mừng, hằng đêm chỉ ngước mắt nhìn trăng mà thở dài, trong lòng dâng tràn cảm giác rối bời.

Điều bình thường duy nhất giữa họ là hai sư đồ ngày càng trở nên giống sư đồ hơn.

Vết thương đã khỏi hẳn, Trọng Tử không có cơ hội quấn quýt bên sư phụ nữa, vả lại, bây giờ Trọng Tử đã mười lăm tuổi, càng không thể làm như vậy, ký ức về những vòng ôm ngày nào tựa hồ đã vĩnh viễn nằm trong giấc mộng, chỉ biết giấu vào nơi sâu thẳm nhất, ấm áp nhất nơi đáy lòng.

Mười lăm tuổi, đứa trẻ lanh lợi, đáng yêu ngày nào đã trở thành một thiếu nữ, vóc dáng thon thả, cao ráo, không đẫy đà như Văn Linh Chi mà nhẹ nhàng, thướt tha, phiêu diêu như chiếc lông vũ. Ánh mắt của các đệ tử khác nhìn nàng bắt đầu chuyển từ thích thú sang yêu mến, không ít người đi theo nịnh nọt, lấy lòng nàng, nhưng đáng tiếc, Trọng Tử chỉ một lòng một dạ muốn ở bên sư phụ, không hề để ý tới những việc này. Điều khiến nàng lo lắng là ba tháng sau, Nam Hoa phái sẽ lại thu nhận đệ tử mới, trước đó, những đệ tử cùng nàng bái nhập Nam Hoa năm nào đều phải trải qua một cuộc thử thách quan trọng, chiếu theo môn quy, đệ tử nào cũng phải tham gia.

Mỗi lần thấy nàng là Văn Linh Chi lại trưng vẻ mặt cười nhạo, chỉ có điều nàng ta không còn buông lời chế giễu nàng nữa mà chỉ nhìn nàng đầy ẩn ý, được Trọng Hoa tôn giả nhận làm đồ đệ đã bao năm, thế mà đến thuật Ngự kiếm nàng cũng không biết.

Lạc Âm Phàm chưa từng đề cập tới vấn đề này, tựa hồ không nghĩ tới có ngày đệ tử không biết thuật pháp của mình sẽ phải đối mặt với một tình huống vô cùng rắc rối.

Mãi cho đến khi cách ngày tỷ thí ba ngày, Trọng Tử mới cúi gằm mặt, ủ rũ tới Lục Hợp điện tìm Mộ Ngọc, chợt thấy rất nhiều nữ đệ tử cười đùa đi ngang qua.

“Tần sư huynh xuống núi rồi!”


[1] Tẩy cân dịch cốt: tẩy trần, cơ thể không còn là người phàm nữa.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s