Bẫy văn phòng 4.1

Khi họ trở về thành phố đã là chiều Chủ nhật.

Thẩm Bồi đưa Đàm Bân về đến dưới sân chung cư, vẫn còn quyến luyến hôn lên má cô.

Đàm Bân vừa cười vừa né tránh, thẫn thờ bước xuống xe, trong lòng tràn ngập ham muốn được nhanh nhanh chóng chóng nhảy ngay vào bồn tắm, ngâm mình một lúc cho thật đã.

Trong máy tính vẫn còn kế hoạch công việc của tuần sau đang chờ cô hoàn thành.

Cô buộc tóc, đi ra khỏi phòng tắm, rót một cốc cà phê, châm một điếu thuốc rồi mới đến trước bàn làm việc.

Chốc chốc lại liếc nhìn vào gương, Đàm Bân biết cái thứ chết người này quá nặng, cô thở dài, tiếc rẻ hít thêm một hơi dài nữa, sau đó dụi tắt điếu thuốc lá thơm. Các tiền bối ngoài ba mươi tuổi trong công ty thường kêu ca, đối với phụ nữ, tuổi ba mươi là một cửa ải lớn, qua cái tuổi này rồi thì mọi chỉ số của cơ thể đều xuống dốc không phanh.

Đếm lại ngày tháng của mình, cô cũng chỉ còn cách cửa ải đó ba trăm tám mươi mấy ngày nữa. Đàm Bân không thể không buồn lòng. Công việc nguy hại đến cả làn da và sức khỏe, nếu có thể làm ít thì làm ít đi.

Cô uống cà phê, mở lịch trong Outlook.

Đây là thói quen đã lâu năm, thực ra thứ Sáu làm thêm giờ cũng có thể hoàn thành nhưng cô muốn chiều Chủ nhật một mình ngồi yên tĩnh, để dễ tập trung làm việc.

Ký hiệu QQ trên máy tính cứ nháy liên tục. Văn Hiểu Tuệ đang tìm cô trên mạng.

Đàm Bân hỏi: “Có chuyện gì?”

Văn Hiểu Tuệ nói: “Nghe nói cậu được thăng chức, khi nào thì mời lão nương đi ăn bào ngư?”

Đàm Bân đáp: “Thăng chức gì chứ? Không rảnh.”

Đầu bên kia, Văn Hiểu Tuệ gửi đến biểu tượng cảm xúc là một cái mặt méo hoảng hốt, lo sợ, sau đó nói: “Giả dối.”

Đàm Bân giải thích: “Không phải giả dối, cậu thử nghĩ xem, hai người tranh giành nhau một chỗ ngồi, có thắng cũng ở một tư thế rất khó coi.”

“Năng lực và thành quả của cậu đều thể hiện ở đó, trước hết hãy giẫm chết anh ta, không để anh ta ngóc đầu lên được.”

“Thật độc ác!”

“Đương nhiên, không độc không phải trượng phu.”

Đàm Bân buồn rầu. “Tớ là phận nữ, cả đời này không thể nào làm trượng phu.”

Văn Hiểu Tuệ: “Vậy thì cậu làm tiểu nhân một lần đi.”

Đàm Bân gửi một hình mặt người hoa mắt chóng mặt.

“Cậu đừng ngốc nghếch! Cần tiến thì tiến, trên thế gian này tài nguyên có hạn, cơ hội hiếm có.”

Văn Hiểu Tuệ lâu nay vẫn nhanh mồm nhanh miệng, cực kỳ ghét đám dân văn phòng lá mặt lá trái, Đàm Bân biết nếu cứ thảo luận với cô ấy cũng chẳng thu được kết quả gì nên chuyển chủ đề câu chuyện.

Đàm Bân hỏi: “Một người đàn ông, muốn tiền có tiền, muốn người có người, ba mươi tư tuổi chưa từng kết hôn, là sao?”

“Anh ta là gay?”

“Không thể nào, anh ấy có phản ứng với cơ thể của tớ.”

Văn Hiểu Tuệ lập tức gửi đến một hình mặt người mở to hai mắt, sau đó là hình một chú chim cánh cụt mập ú đang cười lăn lộn trên mặt đất.

Đàm Bân phát hiện mình đã nói sai, vội vàng giải thích: “Ý tớ là tớ mặc một chiếc áo trễ ngực, anh ta cứ liếc mãi vào đó.”

Văn Hiểu Tuệ cười nghiêng ngả. “Có lẽ người ta nghĩ cậu là một kẻ thích show hàng.”

“Lặn đi, sự khác nhau giữa hiếu kỳ và háo sắc, tớ vẫn có thể phân biệt được.”

Lại là một chú chim cánh cụt mập ú cười lăn lộn.

Đàm Bân không thể kìm nén được nữa, dùng sức gõ liền bốn chữ: “Cậu hãy chết đi!”

Kiên quyết offline.

Vừa được một lúc, điện thoại vang lên tiếng “tít… tít”, Đàm Bân cầm lên xem, một tin nhắn: “Cưng à! Cậu thích anh ấy thì theo đuổi đi, không thì cứ mặc kệ anh ấy chết.”

Đàm Bân nhắn lại: “Cậu chết trước thì có!”

Cô nấu bữa tối, bật ti vi, chốc chốc ngó qua.

Ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô quyết định gọi cho Dư Vĩnh Lân. Mấy năm nay, người có thể mặt đối mặt nói những câu thật lòng chỉ có anh.

Dư Vĩnh Lân nghe xong liền nói: “Chúc mừng, chúc mừng! Sau này chúng ta ngang hàng, gặp mặt có thể chỉ bàn chuyện quốc gia đại sự nhỉ?”

Đàm Bân cảm thấy sự không thật lòng trong lời nói đó, chợt nhận ra mình đã làm một việc ngu ngốc.

Dư Vĩnh Lân từ đầu chí cuối luôn hết lòng vì MPL, nay đã trở thành giám đốc kinh doanh của FSK, anh không còn là Dư Vĩnh Lân trước kia nữa. Lúc bừng tỉnh, cô nghĩ đến vô số những thói quen nho nhỏ của mình đều hình thành từ Dư Vĩnh Lân. Ví dụ như, nhất thiết phải đến nơi hẹn trước vài phút. Ví dụ như, tài liệu luôn được in lên một mặt của giấy bị bỏ. Hay ở nơi công cộng thì không bao giờ nhắc đến những vấn đề có liên quan đến công việc…

Cô định rút lui. “Tony, tôi chỉ hơi rối lòng, muốn tìm ai đó nói chuyện, nếu như anh không tiện thì thôi vậy.”

Dư Vĩnh Lân do dự một chút: “Tính khí của nhà tôi thế nào, cô cũng biết rồi, tôi đi xin phép, tám giờ ba mươi gặp mặt, vẫn ở quán bar chúng ta thường đến nhé!”

Đàm Bân đặt điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay, ngồi rất lâu. Vừa rồi trong nháy mắt, cô bỗng ý thức được một sự thật, một sự thật mà cô không muốn thừa nhận.

Hóa ra mấy năm nay, cô làm mưa làm gió tại công ty lại không phải hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân, mà là do được Dư Vĩnh Lân giúp đỡ. Lúc mới bắt đầu, ai cũng biết rõ ý đồ của Dư Vĩnh Lân đối với cô. Nhưng cô luôn giả vờ ngốc nghếch. Anh thấy khó nên lùi bước rồi kết hôn, sinh con, chưa bao giờ khiến cô khó xử. Bốn năm qua vẫn có thể duy trì mối quan hệ cấp trên, cấp dưới như bình thường, chỉ là do cô may mắn gặp được một cấp trên lý tưởng.

Sắc trời bên ngoài cửa sổ tối dần. Đàm Bân giật mình, mặc vội chiếc áo phông và quần bò, rửa mặt qua loa rồi tới chỗ hẹn.

Cô đến đúng giờ nhưng không nhìn thấy Dư Vĩnh Lân, người đang đợi cô là Trình Duệ Mẫn.

Đàm Bân tách khỏi người phục vụ dẫn đường, lặng lẽ đứng vào một góc khuất, hai tay khoanh trước ngực, âm thầm quan sát một lúc.

Tư thế này là dấu hiệu tự vệ của Đàm Bân khi vô tình rơi vào tình huống không lường trước.

Trình Duệ Mẫn đang yên lặng đứng dựa vào quầy bar, có vẻ như để người khác có thể dễ dàng tìm được anh.

Lần này, anh mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu tro nhạt, chất vải mềm mại, Đàm Bân đã từng xem quảng cáo của hãng ấy, giá rất đắt.

Trình Duệ Mẫn có đủ tư cách để xa xỉ. Những lão làng trong nghề trên dưới mười năm như anh, trong tay đều có cổ phiếu của công ty, năm nào cũng có hoa hồng, khi giá cổ phiếu lên cao nhất, tài sản cá nhân tăng gấp mười lần là ít.

Anh đang nhìn lên chiếc ti vi treo trên tường, có vẻ xem rất chăm chú, nhưng rõ ràng là ánh mắt không có sự tập trung. Nhìn một người đẹp trai thanh tú vô tình lộ ra vẻ mệt mỏi, cô độc là một việc rất không hay.

Do dự rất lâu Đàm Bân mới tiến lên, giơ tay vẫy. “Ray! Sao lại là anh?”

Trình Duệ Mẫn đứng dậy, kéo ghế cho cô. “Tony họp xong mới đến được, cậu ấy sợ cô chờ nên bảo tôi đến trước.”

Hai người đều lái xe, không thể uống rượu, đành gọi mỗi người một cốc hồng trà chanh.

Đàm Bân vẫn chưa lên tiếng, Trình Duệ Mẫn đã nói một cách thành thạo: “Trà của cô đây không cho đường, cảm ơn!”

Ngay cả thói quen tương đối giả tạo này của cô, anh cũng rõ mười mươi.

Đàm Bân chống tay xuống bàn dò xét anh một lúc, định nói một câu gì đó hài hước nhưng lại cảm thấy bày đặt nên vừa mở miệng đã im lặng.

Trình Duệ Mẫn mỉm cười nhìn cô. “Cô lại muốn nói gì à?”

Thế là Đàm Bân bắt đầu hỏi: “Xin hỏi Trình tiên sinh, có phải ngài xuất thân từ FBI không?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s