Bẫy văn phòng 3.3

Đã có một thời gian dài Đàm Bân cũng vô cùng hoang mang, không biết tại sao hai người lại có thể đến với nhau như vậy? Câu chuyện duyên phận này bình thường sẽ không vì ý chí của con người mà thay đổi. Việc quen biết nhau của hai người, nói cho cùng có rất nhiều kịch tính.

Vào một buổi cuối tuần nào đó Đàm Bân chợt nổi hứng, một mình chạy tới phòng triển lãm tranh Thiên niên kỷ để giết thời gian. Khi đứng trước một bức tranh được trưng bày trong buổi triển lãm, cô đã dừng lại rất lâu. Thẩm Bồi chính là tác giả của bức tranh đó. Đó là tác phẩm đầu tiên của anh khi anh trở thành một họa sĩ trẻ tuổi nổi tiếng, chỉ với cọ vẽ và giấy Tuyên Thành của Trung Quốc, những nét vẽ của anh lại mang đậm phong cách phương Tây, bức tranh này khi đem đi triển lãm ở Paris đã đoạt giải đồng.

Nhìn thấy một cô gái trẻ rất xinh đẹp, ăn mặc thời thượng đứng giữa phòng triển lãm rộng lớn, ánh mắt si mê chăm chú ngắm nhìn tác phẩm của mình thật lâu, Thẩm Bồi dường như ngay lập tức rung động sâu sắc.

Một người con gái xinh đẹp có thể tĩnh tâm thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, trong xã hội xô bồ, ai cũng luôn vội vã, gấp gáp vì những lợi ích trước mắt như hiện nay thì những người như cô thật không nhiều.

Anh tiến lên phía trước để bắt chuyện, sau đó hai người trao đổi cách liên lạc, hẹn hò. Sự việc tiếp diễn là những cái hôn và cuối cùng là lên giường, tất cả đều hợp logic.

Anh không bao giờ nghĩ mình sẽ tìm được một cô bạn gái làm việc trong một doanh nghiệp nước ngoài. Trong mắt anh, kiểu phụ nữ này thường thuộc típ những con buôn trục lợi, xu nịnh, vô cùng đáng ghét, anh luôn cho rằng mình sẽ tìm được một người bạn đồng hành là mẫu người phụ nữ khác.

Nhưng bên cạnh anh thật sự không có nhiều những cô gái như Đàm Bân, ngoại hình nho nhã, tính cách kiên định như đàn ông, có mục tiêu phấn đấu rõ ràng, không bao giờ biết đến thất bại và cũng chẳng bao giờ vì những chuyện không đâu mà khóc lóc ỉ ôi.

Anh từ từ bị mê hoặc, sau đó say đến mức u mê.

Còn Đàm Bân thì đến tận bây giờ vẫn không dám nói với anh, lúc đó cô dừng bước trước bức tranh của anh là bởi hôm ấy cô đi một đôi giày mới, bị bó chân, rất đau.

Trong lúc quay người lại, cô đã nhìn rõ hơn khuôn mặt rạng ngời của người đàn ông đối diện, khí chất của anh có vẻ giống Phùng Đức Luân[1] khi còn trẻ. Vào thời khắc đó, cô đã hạ quyết tâm vĩnh viễn giữ kín bí mật này.

Mỗi người đều có những thứ là của riêng mình, Đàm Bân thừa nhận khuyết điểm lớn nhất của cô là rất khó cưỡng lại sự mê hoặc của cái đẹp.

“Lại đây! Cho em xem thứ này.”

Thẩm Bồi kéo tay cô, lật tấm vải trắng phủ trên giá tranh. Một bức sơn dầu khổ ba mươi vuông vắn, nền là một mảng màu xanh lục mông lung, tươi mới, những nóc nhà cũ hiện ra lờ mờ, sau thân cây lấp ló khuôn mặt thiếu nữ với nụ cười thẹn thùng, hai bím tóc đen thả xuống ngang vai.

“Đoán xem, bức tranh này tên là gì?”

Đàm Bân chăm chú ngắm nhìn, trong tranh như có làn gió nhẹ thoảng qua, cành liễu bay la đà, vờn tung mái tóc, làm lộ ra vầng trán sáng sủa.

Cô do dự rồi nói như thăm dò: “Nhị nguyệt xuân phong tựa gươm đao[2]?”

“Đúng!” Thẩm Bồi vỗ tay, tỏ ra vô cùng cao hứng. “Gió xuân, chính là Gió xuân.”

Nụ cười của thiếu nữ trong tranh thánh thiện, vẻ mặt đó rõ ràng là của Đàm Bân, chỉ có điều trông trẻ hơn nhiều.

Đàm Bân đưa tay chạm vào bức tranh, hồ nghi hỏi: “Đây là em?”

Thẩm Bồi nói, không sai, giống hệt như hình ảnh trong giấc mơ của anh.

Đàm Bân lùi lại hai bước, quan sát kĩ hơn.

Phong cách của bức họa này không giống các tác phẩm trước đây của Thẩm Bồi, màu sắc hơi lạnh, toàn bộ bức tranh như phủ một màn sương mờ sầu muộn.

Cô thích giai điệu buồn bã như tuổi xuân một đi không trở lại này, nhưng những việc liên quan đến mình thì không thể khen được, vì hễ khen là lại tự cao tự đại, vì thế cô vẫn giữ một nụ cười bí hiểm, giống như nàng Mona Lisa của da Vinci[3].

“Anh vẫn luôn thử tưởng tượng…” Thẩm Bồi nói. “… em đi khỏi thành phố này, cởi bỏ chiếc áo nghề nghiệp này thì rốt cuộc sẽ thế nào?”

“À, ra thế!” Đàm Bân gật đầu một cách dè dặt, thận trọng hơn và không vội vàng đưa ra ý kiến.

Thực ra, một câu đã bật đến cửa miệng nhưng cô lại vội vàng kìm nén. Cô định nói: “Em cởi hết, không mặc gì, không phải là anh chưa nhìn thấy bao giờ.” Nhưng ngôn từ của phụ nữ một khi thoải mái thái quá thì sẽ trở nên vô duyên, cô vẫn biết giữ chừng mực.

Phía chính bắc thành của huyện Xương Bình chính là núi Tiểu Thang nổi tiếng, có suối nước nóng ở ngoại ô Bắc Kinh.

Bạn của Thẩm Bồi sống ở đây. Mấy năm trước, khi còn chưa cấm nông dân bán nhà bán đất, ở đây tự hình thành một nông trang, diện tích khoảng một mẫu vuông, các cây cột trong nhà vẫn giữ được dáng vẻ nguyên sơ, trên chiếc lò sưởi ở chính giữa vẫn còn âm ỉ khói trắng.

Chủ nhân là một cặp vợ chồng tuổi chừng bốn mươi, vẫn quê mùa, chân chất, mặc đồ vải bông sợi thô mà bây giờ có tìm trên thị trường chắc cũng rất hiếm, hoa đỏ, lá xanh, nền xanh, hoa trắng, dù sao cũng là một xu hướng tương phản.

Tên của bà chủ cũng thật đặc biệt, họ Hoàng tên Cẩn, đó là tên một loài hoa.

Thẩm Bồi đưa cho Đàm Bân một cốc to sữa ngô mới ép, cô đỡ lấy, thoáng nhìn xung quanh, ra vẻ thích thú.

Nguồn điện lấy từ làng cách đó khoảng bảy, tám cây số, còn nước thì được dẫn về từ đường ống tự tạo, nước sôi phải tự đun, mùa hè không có điều hòa, mùa đông không có máy sưởi.

Đàm Bân cảm thấy rất lạ. Cô và Thẩm Bồi đều là những “động vật thành thị”, sớm đã bị nhốt trong những cái lồng, ở tiểu khu sửa chữa đường nước nóng trong hai mươi tư giờ, mới bị cắt nước một ngày mà đã kêu inh ỏi, thật không có tính chịu đựng. Còn ở đây thì hoàn toàn khác hẳn.

Bữa trưa mang đậm phong vị nhà nông, một chiếc nồi đất bốc hơi nghi ngút được đặt trên bàn, hóa ra là món sườn hầm ngô và bí đỏ. Bà chủ nói, tất cả thực phẩm ở đây đều do người nông dân trong vùng tự trồng lấy để ăn, tuyệt đối an toàn, không ô nhiễm, trong thịt cũng không hề có hoóc môn.

Đàm Bân ăn rất ít, bà chủ xinh đẹp không ngừng đon đả mời khách: “Ăn nhiều nhé, ăn nhiều nhé!” Đàm Bân đành phải hướng ánh mắt cầu cứu sang Thẩm Bồi.

Thẩm Bồi cười giải vây: “Kệ cô ấy, lớn thế này rồi, đói làm sao được?” Nói xong, anh còn gắp một miếng bí đỏ và một miếng ngô vào bát của Đàm Bân. “Ăn thêm hai miếng nữa, đều là chất xơ, sẽ không làm em béo lên đâu.”

Bà chủ nói: “Ái chà, chú Thẩm thật biết chăm sóc bạn gái.”

Đàm Bân cúi đầu cười, rồi từ từ ăn hết những thứ trong bát. Rất hiếm khi cô nghe lời như vậy. Bình thường Thẩm Bồi thấy cô bữa nào cũng chỉ ăn chút ít nên khuyên bảo vài lần, Đàm Bân nói một câu làm anh chết lặng.

Cô nói: “Các anh nhìn những phụ nữ khỏa thân Hy Lạp béo tốt quen rồi, con mắt thẩm mỹ lỗi thời, không chuẩn.”

Thẩm Bồi lúc đó đành phải ngậm ngùi im miệng.

Sau bữa trưa, càng có nhiều người lần lượt xuất hiện. Đàm Bân may mắn được nhìn thấy vài mỹ nhân thực thụ. Những người đó không phấn son, mặc áo vải, quần vải, tóc dài kết thành hai bím thả ngang ngực, đôi mắt sáng ngời, hàm răng trắng bóng, quả là một vẻ đẹp trời sinh.

Hóa ra tất cả bọn họ đều là người quen và đồng nghiệp của Thẩm Bồi.

Trong kỳ nghỉ này Thẩm Bồi giống như cá gặp được nước, dáng vẻ thận trọng, thu mình khi bên cạnh Đàm Bân đã hoàn toàn biến mất, anh cười hết cỡ, lúm đồng tiền bên má phải lâu nay vốn ẩn mình hiện lên rõ nét, cặp mắt đào hoa trông càng có thần khí.

Mắt của các cô gái giống như keo 502, dính chặt lên người anh.


[1] Diễn viên nổi tiếng người Hồng Kông.

 

[2] Dịch nghĩa: Tháng Hai gió xuân như gươm đao.

 

[3] Bức tranh chân dung nửa người của một người phụ nữ với những nét trên khuôn mặt được miêu tả là bí ẩn, được vẽ bằng sơn dầu trên tấm gỗ dương của Leonardo da Vinci trong thời kỳ Phục hưng Italia, thế kỷ XVI.

 

Bến xe 2.3

Sắc mặt thầy Chương vẫn vô cảm. “Tôi sẽ thử xem sao.” Câu nói của thầy khiến dưới lớp nổi lên những tiếng bàn luận. Nhưng thầy nhanh chóng cất tiếng: “Bản thân là con cháu đích tôn, vì vậy chưa đến mười một tuổi, tôi đã được nghe nhắc đến chuyện chọn vợ…”

Thầy Chương đọc hết câu này đến câu khác. Thầy vẫn ngẩng cao đầu, chắp hai tay sau lưng, bộ dạng thong dong, từ tốn. Liễu Địch vô cùng kinh ngạc. Cô ngẩng đầu, phát hiện các bạn đang thì thầm bàn tán. Chúng cũng ngạc nhiên như cô.

Trên thực tế, không ai có thể chứng thực tản văn thầy Chương đang đọc thuộc lòng rốt cuộc có phải là Truyện ký chọn bạn đời hay không.

“Thưa thầy!” Một giọng nói vang lên cắt ngang lời thầy Chương. “Thầy có thể đọc Jane Eyre, tác phẩm tiêu biểu của Charlotte Brontë[1] không ạ?” Cậu nam sinh vừa lên tiếng nhanh chóng rút quyển sách từ cặp sách ra, đó chính là quyển Jane Eyre.

“Chương mấy?” Thầy Chương tựa hồ không nhìn thấy hành động mang tính chất sỉ nhục đó.

“Chương một ạ!”

“Ngày hôm đó vốn không thể đi tản bộ. Không sai, buổi sáng chúng tôi đã dạo một tiếng đồng hồ trong rừng cây trụi lá…”

“Chương ba.”

“Trong ký ức của tôi, sự việc tiếp theo là tôi cảm thấy giống như tỉnh dậy sau một cơn ác mộng kinh hoàng…”

“Chương mười.”

“Cho đến bây giờ, tôi đã ghi chép tường tận một số chuyện nhỏ nhặt không đáng kể trong cuộc sống…”

“Chương hai mươi lăm.”

“Một tháng sau khi tỏ tình, mấy tiếng cuối cùng có thể đếm được trên đầu ngón tay…”

“Chương ba mươi mốt.”

“Cuối cùng tôi cũng tìm thấy nhà…”

Vẻ kinh ngạc của cậu nam sinh đã nói cho cả lớp biết thầy Chương đọc không sai một chữ.

“Chương ba mươi sáu.” Cậu nam sinh không chịu khuất phục, lại lên tiếng. “Thưa thầy, xin thầy hãy đọc câu tiếp sau câu này: “Là một nỗi đau khổ như thế nào mà người này tựa hồ hạ quyết tâm trì hoãn?”

Tay phải của thầy Chương đột nhiên cuộn lại thành nắm đấm, người thầy hơi lảo đảo. Thầy im lặng hồi lâu. Liễu Địch nhìn thấy giọt mồ hôi trên trán thầy.

Các bạn trầm mặc, trao đổi ánh mắt đắc ý và vui vẻ của kẻ chiến thắng. Liễu Địch thở dài. Không hiểu sao nhìn những gương mặt cười cợt trên nỗi đau của người khác, trong lòng cô hơi khó chịu.

Cuối cùng, thầy Chương cũng lên tiếng, thầy đọc câu tiếp theo bằng ngữ điệu có phần đau đớn: “Hai mắt ông đã bị mù. Đúng vậy, Edward Rochester đã hoàn toàn trở thành người mù…”

Cậu nam sinh buông quyển sách, lặng lẽ tuyên bố sự thất bại của mình. Các bạn khác như bùng phát lòng hiếu kỳ, nhanh nhảu nêu tên một loạt tác phẩm nổi tiếng chợt xuất hiện trong đầu, dù một số tác phẩm, bọn họ cùng lắm chỉ biết tên:

Anna Karenina.”

Hồng lâu mộng.”

Phục sinh.”

Hoàng Hà chảy về phía đông.”

Ông già và biển cả.”[2]

Cho đến khi không còn ai đứng dậy đề nghị thầy Chương đọc thuộc tác phẩm nữa, cuộc khảo vấn mới kết thúc. Cả lớp không ai thắng được người thầy đang lặng lẽ đứng trên bục giảng kia.

Cả lớp cuối cùng cũng bị chinh phục hoàn toàn. Vẻ bất mãn, ngông cuồng và thách thức trên mặt chúng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự khâm phục và sùng bái. Lần đầu tiên trong đời, chúng biết thế nào là “sự uyên bác”, là cảm giác nhỏ bé và bi ai của con ếch ngồi dưới đáy giếng ngước nhìn bầu trời bao la.

Về phần Liễu Địch, cô biết thế nào là “thiên tài” thực sự.


[1] Charlotte Brontë (1816-1855): nữ nhà văn người Anh, tác giả của những tiểu thuyết được xếp vào hàng kinh điển của văn học Anh.

 

[2] Anna Karenina, Phục sinh: hai tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn người Nga Lev Tolsoy. Hồng lâu mộng: tiểu thuyết nổi tiếng của Tào Tuyết Cần, Trung Quốc. Ông già và biển cả: tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn người Mỹ Ernest Hemingway. Hoàng Hà chảy về đông: tiểu thuyết của Lý Oa.