Bẫy văn phòng 3.2

“Xin lỗi, em không nghe thấy.”

“Em lúc nào cũng như vậy.” Thẩm Bồi nói vẻ hờn giận. “Làm anh lo muốn chết, suýt chút nữa đã gọi 110 rồi đấy.”

Đàm Bân đành cười gượng.

“Được rồi, không nói nữa.” Thẩm Bồi xuống nước. “Cuối tuần chúng ta đi Xương Bình, được không?”

“Anh lại nghĩ ra trò quái quỷ gì thế?”

“Đã hai tuần rồi em đều phải làm thêm giờ, anh muốn em ra ngoài cho thoải mái một chút.”

Trong bữa cơm tối, Đàm Bân đã uống hơn hai chén rượu, lúc này cảm giác chếnh choáng say dâng lên, khí nóng trong người bốc lên, có chút không bình tĩnh. “Thứ Sáu hãy nói, cuối tuần lại có chuyện gì đột xuất phát sinh thì sao?”

“Cũng được.” Thẩm Bồi thở dài, giọng vô cùng nhẫn nhịn. “Vậy em đi ngủ sớm đi, thứ Sáu anh gọi lại cho em.”

Trong lòng Đàm Bân đột nhiên có chút dao động, cô khẽ gọi: “Tiểu Bồi…”

“Chuyện gì?”

“Không có gì.” Giọng của Đàm Bân trở nên dịu dàng đến khác thường. “Anh cũng ngủ sớm đi.”

Ở đầu dây bên kia, Thẩm Bồi ghé miệng vào ống nghe thổi phù phù, đến mức Đàm Bân cảm thấy phía sau tai mình như tê dại.

Rõ ràng anh đang vô cùng vui sướng nói: “Anh yêu em, bé con à, ngủ ngon nhé!”

 

Dự đoán của Dư Vĩnh Lân lại trở thành sự thật.

Theo truyền thống của MPL, tin tức dù lớn hay nhỏ thì thông thường sẽ được lựa chọn tuyên bố vào cuối tuần hoặc trước ngày lễ nào đó. Bởi những ngày nghỉ tiếp theo sẽ là thời gian để tiêu hóa những chấn động, và sau khi kỳ nghỉ kết thúc sẽ là một cục diện hoàn toàn mới.

Trong giờ phút cuối cùng của ngày làm việc thứ Sáu, email tuyên bố vị trí giám đốc kinh doanh khu vực phía bắc do Lưu Bỉnh Khang ký tên được gửi đến hòm thư của tất cả nhân viên có liên quan của MPL Trung Quốc.

Đàm Bân và Kiều Lợi Duy được phân công quản lý khu vực phía bắc, chức vụ tương đương nhau, đều là quyền phó tổng giám đốc kinh doanh, trực tiếp báo cáo công việc với Lưu Bỉnh Khang.

Có một điểm bất đồng là Đàm Bân phụ trách khu vực Bắc Kinh, Thiên Tân, Hà Bắc và Hà Nam, gần mười tỉnh phía bắc còn lại đều giao cho Kiều Lợi Duy.

Tình huống này rất khéo léo, địa bàn mà Kiều Lợi Duy quản lý rộng hơn của Đàm Bân rất nhiều, nhưng chất lượng khách hàng tương đương nhau. Còn khu vực Bắc Kinh nằm trong tay Đàm Bân là một trong những khu vực có tiềm năng khách hàng lớn nhất trên phạm vi toàn cầu và cũng là khu vực có khối lượng khách hàng lớn nhất của MPL Trung Quốc, đồng thời là nơi đóng trụ sở chính của tập đoàn Phổ Đạt.

Ngồi ở một vị trí có quyền thế ngang nhau, trách nhiệm công việc lại được phân công khá rạch ròi, tỉ mỉ nên hai bên khó tránh khỏi sẽ có sự hợp tác hoặc va chạm.

Tình thế này rõ ràng là muốn quẳng hai người lên giàn lửa để giày vò.

Cho dù Đàm Bân đã sớm biết được thông tin, nhưng thoạt nhìn thấy email, trong lòng cô vẫn ngổn ngang trăm mối, tâm trạng bất mãn, thất vọng và hưng phấn đều có cả.

Cô bước đến, đứng sau lưng Thẩm Bồi, định nói nhưng lại thôi.

Thẩm Bồi đang đứng bên chậu nước rửa cọ vẽ, những sợi tóc phía sau gáy mượt mà, đen bóng, đẹp đến mức có thể đi đóng quảng cáo được.

Cô ho khan một tiếng.

“Em đến rồi.” Nghe thấy tiếng cô, Thẩm Bồi quay lại thật nhanh, mặc kệ hai tay vẫn đang ướt, cúi xuống, hôn lên mắt và môi cô.

“Thẩm Bồi, em được thăng chức rồi.” Đàm Bân vòng tay ôm chặt lấy eo anh, úp mặt vào ngực anh, thấp giọng nói.

Thẩm Bồi vẫn đang mặc tạp dề và đeo găng tay cao su, vẻ mặt lạnh lùng, anh tỏ vẻ khó chịu.

“Việc tốt mà, em lúc nào cũng tài giỏi.” Thẩm Bồi tháo găng tay, trên mặt không có bất cứ biểu cảm nào, điềm nhiên như vừa nghe nói tối nay ra ngoài ăn cơm giống mọi lần vậy.

“Nhưng em không vui.”

“Vì sao?”

“Vì đó không phải là điều em mong muốn, em bị đối xử không công bằng.”

Thẩm Bồi bật cười, gí gí ngón tay lên trán cô rồi nhìn thẳng vào mắt cô. “Cô bé ạ, lòng tham vô đáy không biết thế nào là đủ.”

“Thẩm Bồi…”

“Hử?”

“Vì sao chưa bao giờ anh than phiền hay oán trách?”

Thẩm Bồi ôm cô chặt thêm chút nữa. “Than phiền cái gì? Anh hiện giờ chẳng phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, lại có bạn gái vừa giỏi giang vừa xinh đẹp, sao phải than phiền chứ?”

Đàm Bân ngẩng lên, đưa mắt quan sát anh kĩ hơn.

Thẩm Bồi thường xuyên phải đi thực tế để vẽ nên làn da của anh sạm đi thấy rõ, nhưng màu da nâu lại rất mềm mại, chẳng có chút dấu vết của một người đàn ông phải chịu nhiều phong sương.

Cha anh là một họa sĩ nổi tiếng trong nước nên lúc mới chập chững bước vào nghề, anh đã có người nâng đỡ, điều tuyệt vời nhất là anh lại gặp được thiên thời địa lợi, vì thế mà thành danh khá dễ dàng. Trong từ điển của anh, hoàn toàn không hề có những từ như đấu tranh, phấn đấu… Con người anh vốn dĩ chẳng có dã tâm lớn, cho nên chưa bao giờ nhìn thấy trên gương mặt anh biểu hiện của sự đau khổ đắng chát.

Đàm Bân thẳng thắn bĩu môi nói: “Nếu không thì tại sao lại nói cùng là con người nhưng số mệnh khác nhau? Van Gogh[1] chẳng phải là thiên tài ư? Nhưng cả cuộc đời ông ấy chịu gian nan, cực khổ, đến lúc chết còn làm lợi cho vô số gian thương.”

Cô tự cảm thấy giọng điệu của mình chua chát khác hẳn ngày thường.

Thẩm Bồi vỗ vỗ vai cô, không nhịn được cười. “Kỳ thực chúng ta luôn sống như thế, điều chúng ta dễ dàng nghe thấy nhất chính là sự oán thán, kêu ca, chỉ một câu: có tài nhưng không gặp thời, có thể dùng để than vãn cả một đời.”

Đàm Bân nói: “Trong việc tranh giành chức vụ nơi làm việc, không có chuyện có tài nhưng không gặp thời, chúng ta chỉ có thể tìm một góc nào đó, tự kiểm điểm lại tài nghệ không tinh thông của chính mình mà thôi.”

Giọng điệu của cô có chút chế giễu, trêu chọc, khóe miệng còn điểm thêm nụ cười chua chát nhưng lại khiến Thẩm Bồi nhìn mà xót thương.

Thẩm Bồi có chút lúng túng, khó xử, khẽ buông vai cô, cởi tạp dề, vứt qua một bên. Anh đang mặc một chiếc áo lót bằng lụa màu trắng ngà khá mỏng, mơ hồ để lộ bờ vai rộng và vòng eo nhỏ cuốn hút.

Đàm Bân đưa tay luồn vào bên trong áo lót của Thẩm Bồi, ve vuốt tấm lưng trần rắn chắc của anh, không kiềm chế được một ý nghĩ dung tục thoáng qua trong đầu.

Cô cười khúc khích.

Đám bạn nghệ sĩ của Thẩm Bồi đa phần đều ăn mặc lôi thôi, lếch thếch, điều đó dường như đã là một quy tắc bất thành văn. Nghèo khó tạo nên thiên tài, hình như điều đó sớm đã trở thành chân lý, chính cuộc sống khốn quẫn đã dồn ép những tinh hoa thể hiện vào tác phẩm, để nó tỏa ra một sức sống phi thường.

Thẩm Bồi nói: “Điều quan trọng nhất của người làm nghệ thuật là gì? Chính là đừng để tạp âm của người khác ảnh hưởng đến tiếng nói nội tâm của chính mình.”

Đàm Bân cảm thấy vô cùng nể phục. Anh thường có những câu nói khiến người khác phải ngạc nhiên.

Thế nhưng liền sau đó anh lại bổ sung một câu khiến cho sự nể phục đang tràn ngập trong lòng cô lập tức tiêu tan.

Thẩm Bồi nói: “Nhưng cứ hùa theo người ta mà suy nghĩ như thế thì được ích lợi gì? Người mua tranh của mình lại chẳng phải là họ, mà là khán giả kìa!”

Những câu nói này mà lọt vào tai Văn Hiểu Tuệ thì nhất định cô ấy sẽ cười đến sái quai hàm.


[1] Vincent Van Gogh (1853-1890): danh họa nổi tiếng người Hà Lan thuộc trường phái Ấn tượng.

 

Bến xe 2.2

Không có màn tự giới thiệu, không có lời mở đầu, thầy Chương bắt đầu giảng bài.

“Các em, hôm nay chúng ta học tản văn Ánh trăng bên hồ sen của Chu Tự Thanh[1]. Mời các em mở sách giáo khoa, tôi sẽ đọc bài văn một lần.”

Lớp học bỗng xôn xao, nhưng nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Liễu Địch đưa mắt về bục giảng, hai tay thầy Chương trống không. Thầy không hề cầm sách.

“Mấy ngày gần đây, trong lòng không yên tĩnh. Tối nay ngồi ở trước sân hóng mát, tôi đột nhiên nhớ tới hồ sen tôi vẫn ngày ngày đi qua. Dưới ánh trăng sáng ngời, nó có một dáng vẻ khác biệt. Trăng dần lên cao, tiếng nô đùa của bọn trẻ trên đường phố bên ngoài bờ tường đã dần biến mất. Bà xã ở trong nhà ru Nhuận Nhi ngủ… ngâm nga câu hát ru. Tôi âm thầm mặc áo khoác, mở cửa đi ra ngoài…”

Trời ạ! Cả lớp ngẩng đầu, há hốc miệng, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn lên bục giảng nhìn người thầy đang ngẩng cao đầu, chắp hai tay sau lưng, đọc thuộc một bài tản văn khá dài. Thầy không cần nhìn sách cũng có thể đọc một cách rõ ràng, giọng vô cùng truyền cảm. Trong giọng nói của thầy có thơ, có họa, có tình, có cảnh, giống ảo ảnh mơ hồ, giống tiếng hát vang vọng. Thầy như đưa cả lớp tới hồ sen nhuộm ánh trăng bàng bạc đó. Trước mắt mọi người hiện ra hình ảnh bông sen lay động dưới ánh trăng, tỏa hương thơm dìu dịu.

Một điều kỳ diệu hơn, thầy Chương đã thể hiện được tâm trạng vi diệu rất khó phát giác của tác giả Chu Tự Thanh, đó là sự yên tĩnh mà ông theo đuổi trong cuộc sống hiện thực ồn ào. Cả lớp say mê lắng nghe. Lúc này, thầy Chương cũng như chìm trong mộng cảnh do thầy tạo ra. Vẻ mặt nghiêm túc và thâm trầm của thầy có vẻ ôn hòa, khiến thầy như có sinh khí hơn.

“Tối nay, nếu có người ngắt sen, hoa sen ở đây cũng được coi là “quá đầu người”. Chỉ không thấy bóng nước lay động là không được. Điều này khiến tôi nhớ về Giang Nam. Mải chìm trong suy tư, đến lúc ngẩng đầu, tôi phát hiện đã đứng trước cửa nhà mình. Tôi lặng lẽ đẩy cửa đi vào, trong nhà không một tiếng động. Bà xã đã ngủ say từ lâu.” Thầy Chương đọc hết bài tản văn, không sai một chữ. Lớp học im phăng phắc, các bạn gần như nín thở, giọng nói truyền cảm của thầy vẫn phảng phất bên tai. Sau đó, không biết ai đó vỗ tay đốp đốp, tiếp theo, cả lớp cùng vỗ tay nhiệt liệt.

Thầy Chương lấy lại vẻ lạnh nhạt và nghiêm túc. Thầy tỏ ra thờ ơ trước tràng vỗ tay tán thưởng và khâm phục của đám học sinh, đến khóe miệng cũng không nhếch lên. Thái độ lạnh nhạt kỳ lạ của thầy khiến cả lớp càng ngạc nhiên trước việc thầy đọc thuộc bài tản văn một cách chính xác vừa rồi. Cả lớp không bảo nhau mà cùng nghĩ đến từ “đọc”, thầy không phải “đọc sách” mà là “đọc thuộc lòng”. Tiếng vỗ tay thưa dần.

Sau khi lớp học trở lại yên tĩnh, thầy Chương bắt đầu giới thiệu về tác giả. Về Chu Tự Thanh, thầy chỉ nói vài câu: “Chu Tự Thanh là giáo sư của Đại học Thanh Hoa kiêm viện trưởng Viện Văn học. Ông là học giả nổi tiếng, tác gia có ảnh hưởng lớn trên văn đàn, đồng thời cũng là người Trung Quốc có khí tiết. Thời tiểu học, các em đã được tiếp xúc với tản văn Màu xanh của ông. Thời cấp hai, các em từng học hai tản văn khác là Bóng dáng sau lưngMùa xuân. Ngoài ra, phải kể đến các tác phẩm như Vội vàng, Truyện ký chọn bạn đời

“Thầy ơi, thầy có thể “đọc” tác phẩm Truyện ký chọn bạn đời không?”

Cả lớp quay đầu về nơi phát ra tiếng nói. Đó là một nam sinh cao gầy, cậu đỏ mặt, ánh mắt thách thức, giọng đầy mùi thuốc súng. Thế là các bạn lại đổ dồn ánh mắt về phía thầy Chương, trong đó không ít người có tâm trạng xem trò vui. Đám học sinh xuất sắc ở một ngôi trường xuất sắc, tật xấu lớn nhất là “tự cho mình là giỏi”, chúng ghét nhất thái độ ra vẻ ta đây của người khác. Thầy Chương bị chúng liệt vào hạng người “ra vẻ ta đây, khoe khoang tài năng”. Đọc thuộc lòng bài Ánh trăng bên hồ sen chẳng có gì là giỏi, nếu có thể đọc thuộc cả tác phẩm Truyện ký chọn bạn đời mà mọi người hầu như không biết mới được coi là có bản lĩnh thật sự. Các bạn đều ngẩng đầu, chờ câu trả lời của thầy Chương với tư thế của kẻ bàng quan. Chỉ có một người cúi thấp đầu, đó chính là Liễu Địch.

Đúng vậy, Liễu Địch không nhìn thầy Chương. Cô chưa từng đọc Truyện ký chọn bạn đời, thậm chí tên tác phẩm cũng là lần đầu tiên nghe tới. Một khi cô không biết tản văn này, cả lớp chắc chẳng có ai biết. Bắt thầy Chương đọc thuộc một tản văn không quá nổi tiếng, ít người biết đến trước mặt cả lớp là một thử thách lớn. Liễu Địch cảm thấy hơi lo cho thầy Chương. Có lẽ cô là học sinh duy nhất quan tâm đến thầy, bởi vì cô không hề có ý nghĩ thầy “ra vẻ ta đây” hay “khoe khoang tài năng”. Tuy nhiên, Liễu Địch không biết làm thế nào để ngăn cản sự việc đang diễn ra. Điều duy nhất cô có thể làm là bày tỏ kháng nghị bằng cách cúi đầu.


[1] Chu Tự Thanh (1898-1948): tự là Bội Huyền, người tỉnh Chiết Giang, tốt nghiệp khoa Văn – Triết trường Đại học Bắc Kinh (1920), từng là thầy giáo dạy Văn. Ông là nhà văn nổi tiếng Trung Quốc, sáng tác ở nhiều thể loại và có số lượng tác phẩm đồ sộ.