Lịch phát hành tháng 11/2013

1. Hàng đã nhận, miễn trả lại (Tên gốc: Đại thần, hãy kí nhận) – Mèo Lười Ngủ Ngày (Bù tháng 10/2013)

 

 

Nếu bạn nhận được một hộp quà lớn nhân ngày Valentine, bên trong là một người đàn ông khỏa thân đang cuộn mình lại một cách duyên dáng, lúc đó bạn sẽ làm gì?

Phản ứng đầu tiên của Lục Vi là thở ra một luồng khí lạnh, sau đó đóng nắp hộp lại, nhắm mắt mặc niệm: “Nhất định là cách mở của mình không đúng, nhất định là cách mở của mình không đúng…”

Sự thực một lần nữa lại chứng minh: loại quà cáp chuyển phát nhanh thật sự chẳng đáng tin!!!

Trong cuộc đời buồn tẻ của Lục Vi cô đột ngột xuất hiện Nam Huyền – một người đàn ông vạm vỡ trong dáng điệu của một chú cún con, đến tự lo những bước sinh hoạt cá nhân bình thường nhất cũng không biết khiến cô muốn nổi điên, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt long lanh tội nghiệp thì chỉ đành nuốt xuống.

Lại còn thêm Dạ Li – một tên chủ cửa hàng thú cưng kiêm nhân viên chuyển phát nhanh, lúc nào cũng đùa cợt như chỉ sợ thiên hạ không loạn. Ai muốn nhận một món quà “đáng sợ” như vậy chứ, nhưng hắn ta chỉ nở nụ cười hồ ly như thể “Hàng đã nhận, miễn trả lại”. Cô chỉ đành nén giận để thương thuyết với hắn ta, mau mau đem “thú cưng” kia về đi mà!

Chỉ có anh chủ cho thuê nhà, đồngthời đánh cắp luôn trái tim Lục Vi là còn khiến cô thấy an ủi phần nào. Nhưng có thật là anh ta chỉ là một người bình thường?

Cùng đọc “Hàng đã nhận, miễn trảlại” để lần theo dấu chân của bộ tứ này khám phá hết câu chuyện này đến câu chuyện khác nhé!

 

 

2. Bẫy văn phòng (Tên gốc: Những cô gái văn phòng) – Thư Nghi (Bù tháng 10/2013)

 

 

Đàm Bân là một nhân viên kinh doanh cốt cán của một công ty. Do những cuộc chiến quyền lực trong nội bộ, nhân viên đã bỏ đi nhiều, cô bị đưa ra làm mục tiêu hàng đầu của cuộc chiến, quản lý toàn bộ bộ phận bán hàng của toàn Bắc Kinh. Cũng vào lúc này, chuyện tình cảm của cô cũng có vài trục trặc. Bạn trai của Đàm Bân là một nhà nghệ thuật, tính cách hai người hoàn toàn trái ngược nhau, chỉ là họ có đủ khoan dung để có thể chấp nhận được nhau.

Sau một sự cố ngoài ý muốn, bạn trai của Đàm Bân gục ngã không thể gượng dậy được nữa. Lúc này, sếp cũ của Đàm Bân, cũng là đối thủ hiện tại lại đang dần dần bước vào cuộc sống của cô. Sức ép về công việc và tình cảm khiến Đàm Bân bối rối. Cô không biết mình thực sự cần gì?

 

Tác phẩm “Bẫy văn phòng” có tên gốc là “Những cô gái văn phòng” của tácgiả Thư Nghi, đã được chuyển thể thành bộ phim truyền hình cùng tên với tên gọitiếng Anh là “The lady in cubicle”

Link nhạc phim: http://www.youtube.com/watch?v=dD1G3v44tMY

Link trailer phim: http://www.youtube.com/watch?v=hL8gKyERrYI

 

3. Trọng Tử (tập 3) – Thục Khách

 


 

Tiên – Ma, Thiện– Ác luôn luôn đối đầu nhưng vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Lớp trước ngã xuống lập tức lớp sau sẽ xô lên, hệt như vòng tròn luân hoàn của con người, sẽ luôn tiếp nối không ngừng, cũng hệt như bản chất của con người luôn luôn tồntại nhiều mặt đối lập nhau, bởi vì con người là tổng thể của sự mâu thuẫn.

Nói Ma giới dơ bẩn, chẳng lẽ Tiên môn lại sạch sẽ hay sao?

Một câu hỏi củaTrọng Tử lại khắc họa biết bao nhiêu điều.

Vì định kiến, một chưởng môn danh tiếng, một đốc giáo nghiêm khắc của Nam Hoa và những kẻ quyền cao chức trọng, danh môn chính phái thẳng tay vùi lấp, bóp chết ước mơ,nhiệt huyết lẫn chặt đứt mọi hy vọng của một cô bé, chỉ vì cô bé ấy “trời sinh sát khí”, “trải qua ba kiếp nhất định sẽ nhập ma.”

Vì định kiến,những kẻ gắn trên người cái mác “đại diện cho cái Thiện” sẵn sàng quy chụp những tội danh tày trời lên người một cô gái thiện lương bất chấp tất cả, miễn sao có được một lý do chính đáng và hợp thời để xuống tay diệt trừ “mối họa lớn của Lục giới”.

Cũng vì địnhkiến mà bản thân một người làm sư phụ không dám dạy cho đồ đệ của mình học phép thuật chỉ vì lo sợ: “lỡ như đến một lúc nào đó…”, nỗi trăn trở trong lòng người cũng chẳng khác gì đám người trong tiên môn cả. Lúc nào cũng dè chừng, đề phòng và nghi ngờ cô bé vì cô bé lỡ mang trên người “sát khí trời sinh” kia.

[Trích bài giới thiệu “Hai nửa cực đoan củanhân tính” – tác giả Ong MD]

 

4. Mệnh phượng hoàng tập 2 (Tên gốc: Từ thứ nữ đến hoàng hậu) – Hoại Phi Vãn Vãn

 


(Ảnh chỉ mang tính minh họa)

 

Ta luôn cho rằng một khi nữ nhân khát vọng quyền lực sẽ càng tàn nhẫn và tuyệt tình hơn nam nhân. Ta là tam tiểu thư không được coi trọng nhất trong Tang gia, chỉ bởi ta là con của tiểu thiếp, mà tiểu thiếp này lại xuất thân từ chốn thanh lâu. Các tỷ tỷ của ta có thể có mệnh phượng hoàng, còn thân phận hèn mọn này của ta chỉ xứng làm thiếp. Ta không làm thiếp, họ muốn ta hèn mọn, ta lại muốn sống một cuộc sống được vạn dân kính nể.

Tỉ muội cùng hầu hạ một vị vua, rốt cuộc là hận sâu hay là tình đậm?

 

 

5. Bến xe – Thương Thái Vi (Sách mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20.11)

Trong cuộc sống hiện thực, khi mỗi con người cất tiếng khóc chào đời, rồi lớn lên, rồi trưởng thành, rồi gặp được người trong định mệnh…Tất cả những giai đoạn đó, đều tuân theo một quy luật đã được định sẵn, quy luật đó mang tên “Vận mệnh”. Khi đọc “BếnXe” của tác giả Thương Thái Vi, tôi mới thấm thiết cái quy luật mang tên “Vận mệnh” đó lại tàn nhẫn và bất công đến mức khiến tôi cảm thấy sợ hãi, không ai có thể tự lựa chọn vận mệnh cho mình, chúng ta có thể là thiên tài nổi trội cũng có thể là một con người bình thường trong dòng dòng xã hội. Tuy nhiên, chúng ta có thể dùng nghị lực để thách thức rồi đối đầu với chính vận mệnh đó, và cuộc đời của thầy Chương Ngọc cùng với cô học trò nhỏ của thầy trong “Bến Xe” là một ví dụ như vậy.

 

Đầu tiên phải gửi lời cám ơn chân thành đến tác giả lẫn dịch giả của quyển “Bến Xe”, nếu không có tác giả, nếu không có dịch giả, chắc chắn tôi sẽ không được thưởng thức và trải nghiệm một tác phẩm có tính nhân văn về cuộc sống, đời người cao đến như thế. Khi đọc xong “Bến Xe”, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó chính là hối tiếc, hối tiếc vì sao tôi không biết đến tác phẩm sớm hơn. Đây không phải lần đầu tiên tôi đọc kiểu truyện như vậy, nhưng có thể khẳng định đây là lần đầu tiên tôi được đọc một tác phẩm ấn tượng đến như thế, ấn tượng đến mức khiến tôi phải lần đọc từng câu từng chữ vì sợ bỏ sót từ nào đó, khiến tôi hòa cả tâm hồn mỗi khi đọc tác phẩm, khiến mỗi một cử chỉ của hai nhân vật đều khiến tôi bất ngờ với chính phản ứng của mình, có khi cười, có khi khóc… Nhưng tôi chỉ có thể nói một điều: Đây là một tiểu thuyết chấn động nhất mà tôi từng được đọc.

[Trích nhận xét của độc giả Lin Lin Phong]
6. Rắc rối tình ơi – Lê Anh Hoài (Văn học Việt Nam)
Rắc rối tình ơi là cuốn sách giải đáp rất nhiều thắc mắc của những người trưởng thành về những vấn đề trong tình yêu, cuộc sống, gia đình, xã hội… Tác giả trong vai trò là người tư vấn sẽ giải đáp câu hỏi của độc giả một các rất hóm hỉnh nhưng không kém phần sâu sắc.

Trọng Tử 9.4

Lạc Âm Phàm cùng Trác Diệu liếc nhìn nhau, sau đó, chàng đứng dậy.

Trọng Tử chợt hiểu chuyện gì đang xảy ra, bất giác kéo chéo áo chàng.

“Ăn đào có lợi cho tu vi, nhớ ăn đấy nhé!” Lạc Âm Phàm nhẹ nhàng đặt tay lên vai con bé rồi xoay người rời đi.

Lát sau, Trác Diệu cùng mấy vị tiên trưởng khác cũng nhân lúc các quan khách đang vui vẻ trò chuyện mà lục tục ra ngoài.

Đào tiên ở ngay trước mặt nhưng Trọng Tử không thể nuốt trôi, chỉ biết ngồi đờ đẫn một chỗ, chợt có người tới kéo con bé đi, nhìn rõ khuôn mặt lạnh băng của người đó, Trọng Tử nhất thời run rẩy, thầm than không xong rồi.

 

Trác Hạo không nói nhiều lời, lẳng lặng kéo nó đi, men theo con đường nhỏ tới trước Hải Lâu thì dừng lại.

Xong rồi, nhất định là hắn muốn tính sổ với nó về chuyện con rùa đen đã làm hắn bẽ mặt một phen kia, chắc chắn hắn đang rất giận nó! Trọng Tử cuống quýt giằng tay ra rồi chạy một mạch về phòng mình.

Bỗng một cánh tay tóm chặt gáy nó.

Trác Hạo “hừ” một tiếng. “Muốn chạy à?”

Trọng Tử giãy giụa. “Lớn như vậy còn bắt nạt người khác, không biết xấu hổ!”

Trác Hạo nhướng mày, nói: “Tiểu nha đầu, ngươi giỏi lắm, dám làm ta bẽ mặt trước bao người!”

Trọng Tử kêu lên: “Ngươi không buông ta ra, ta mách sư phụ cho coi!”

“Mách với tôn giả ư?” Trác Hạo cười ha hả, trong ánh mắt tịnh không có một tia tốt lành nào. “Chính tôn giả bảo ta phải ở đây với tiểu sư muội, nếu tiểu sư muội không nghe lời mà chạy lung tung thì ta buộc phải đắc tội.”

Trọng Tử quay mặt đi, nói: “Ai muốn ngươi trông chừng ta chứ!”

Trác Hạo không khách khí nữa. “Chuyện hôm qua ta còn chưa tính sổ với ngươi, để xem ta chỉnh đốn ngươi thế nào!”

Trọng Tử chột dạ, hồi lâu mới nói: “Không phải ta cố ý, ai bảo ngươi vô lễ trước.”

Trác Hạo suy cho cùng cũng lớn tuổi hơn Trọng Tử, hắn nào có ý muốn so đo, tính toán với con bé, chỉ là hôm nay Ma tôn Vạn Kiếp sẽ đến, cứ tưởng được theo chân mọi người chứng kiến Ma tôn mạnh nhất ma giới, ai ngờ đúng lúc đó lại bị phụ thân bắt tới đây trông chừng một tiểu nha đầu, khó tránh khỏi có chút tức giận.

“Gọi ta một tiếng ca ca, ta sẽ thả ngươi ra.”

“Đừng hòng!”

Trác Hạo chẳng buồn đôi co với Trọng Tử nữa, liền thả tay ra. “Ngươi tưởng ta muốn thế thật ư? Biết bao cô nương muốn gọi ta hai tiếng “ca ca” kìa, không đến lượt ngươi đâu, đồ nha đầu xấu xí!”

Nha đầu xấu xí ư? Con bé mặc dù không đẹp như Vân tiên tử nhưng nhất định không xấu xí! Chẳng hiểu tại sao Trọng Tử thấy vô cùng tức giận, quắc mắt nhìn Trác Hạo, mắng: “Đồ tiểu tử thối! Sư phụ ta đẹp hơn ngươi gấp trăm lần, Tần Kha sư huynh cũng đẹp hơn ngươi! Ngươi xấu chết đi được!”

Trác Hạo trợn tròn mắt. “Ngươi dám mắng ta?”

Trọng Tử ưỡn ngực. “Ta mắng ngươi đấy!”

Trác Hạo nhìn con bé một lát, bỗng cúi mặt xuống, cười. “Nha đầu ngoan, mắng thêm câu nữa xem nào!”

Trọng Tử thật sự muốn mắng chửi hắn thêm nữa, nhưng lúc này dù há to miệng, nó vẫn không thể phát ra tiếng nào.

Trác Hạo cười lớn hơn.

Biết mình đấu không lại hắn, Trọng Tử tức đến nỗi mặt đỏ bừng, không thèm cầu xin hắn, xoay người trở về phòng, đóng sầm cửa lại.

Chỉ là một cánh cửa, đối với Thanh Hoa Trác thiếu cung chủ, đó chẳng phải vấn đề gì to tát, Trác Hạo cứ thế xuyên tường đi vào, nhìn thấy con bé đang ngồi trên giường, tròng mắt đỏ hoe.

Con bé vốn xinh đẹp, lúc khóc cũng vẫn xinh đẹp, hơn hẳn đám nha đầu ngày ngày vẫn vây quanh Trác Hạo không rời kia! Trác Hạo âm thầm tán thán, đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. “Thôi mà, ta nói muội xấu xí chỉ là muốn trêu chọc muội thôi. Khóc cái gì chứ! Con gái đúng là phiền phức!”

Trọng Tử nhìn cái ghế, hàng mi cong dài khẽ chớp.

Quả thực rất xinh xắn! Trác Hạo vẫn đang đắc ý, tựa lưng vào ghế, chăm chú ngắm nhìn Trọng Tử, trong lòng vui vẻ, cuối cùng nhẹ nhàng an ủi con bé: “Ngoan nào, chỉ cần muội chịu nghe lời, ta sẽ giải pháp thuật cho muội ngay lập tức, được không?”

Trọng Tử lại nháy mắt mấy cái, lộ vẻ hả hê.

Nhãn lực của Trác Hạo rất tinh tường, liền phát hiện có điều gì không ổn, lập tức nghiêm mặt, ngây người một lát, rồi nhảy dựng lên, vừa xoay người nhìn lại vừa nghiến răng nghiến lợi nói: “Nha đầu xấu xí, ngươi… ngươi…”

Nghĩ đến cả con rùa to đùng nằm chình ình trên mông quần hắn, Trọng Tử ôm bụng cười to nhưng không phát ra tiếng nào.

Trác Hạo tức giận, đi tới sát bên cạnh con bé. “Ngươi có tin ta sẽ ném ngươi xuống biển không?”

Trọng Tử cười đến chảy cả nước mắt, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, con bé lùi dần vào góc giường.

Tiểu nha đầu biết hắn chắc chắn sẽ không dám làm vậy! Trác Hạo đành cam chịu, mực Băng Thai không thể dùng pháp thuật để tẩy xóa được, nếu để người khác nhìn thấy, chẳng phải sẽ bị mất mặt mà quay về nhà lần nữa sao! Nơi đây hẻo lánh, tạm thời sẽ chẳng có ai lui tới, chi bằng nhanh chóng quay về phòng thay bộ đồ khác. Nghĩ vậy, hắn liền quay người, bước ra khỏi cửa. “Xem ra ngươi thích làm người câm, vậy thì cứ câm thêm lúc nữa nhé, không được chạy lung tung đâu đấy!”

Nhìn theo bóng hắn, Trọng Tử nhảy xuống giường, đi tới bên cửa sổ.

Màn đêm bao trùm Hải Lâu, cây cối xào xạc lay động theo từng cơn gió, sóng biển vỗ bờ đá ầm ào, mọi vật trên mặt đất dường như đều đang rung động.

Trọng Tử không ngốc, vừa rồi sư phụ và Trác cung chủ viện cớ rời đi, nhất định là Ma tôn Vạn Kiếp đã tới Long Chi Uyên gì đó cứu người rồi, không biết sư phụ và bọn họ giờ thế nào. Trọng Tử lo lắng vô cùng, chỉ hận là không thể chạy ra ngoài tìm người hỏi han, đáng tiếc là con bé không hề biết thuật pháp, nếu chạy lung tung, chẳng may bị bắt thì chỉ càng làm sư phụ thêm sốt ruột, phân tâm mà thôi.

Vì vậy, Trọng Tử đành ngoan ngoãn quay về giường.

Gió biển, sóng biển, hết gần lại xa, hết xa lại gần, từng tiếng, từng tiếng cứ liên tục dồn dập trong tâm trí, khiến con bé càng lo lắng.

Ngoài cửa bỗng có tiếng người đi tới!

“Ngươi còn muốn bám theo ta bao lâu nữa đây?” Đó là giọng của một vị cô nương trẻ tuổi, rất lạnh lùng, không hề khách khí.

Trong giây lát, giọng nói của một nam nhân vang lên, có vẻ cũng còn khá trẻ.

“Để ta phá vỡ kết giới, đưa nàng ra ngoài.”

Giọng nói có vẻ hơi khàn nhưng rất êm tai, vừa có chút quen thuộc lại vừa có chút xa lạ. Giọng y hơi yếu ớt, có vẻ mệt mỏi nhưng như có ma lực ru vỗ người nghe đi vào giấc ngủ, mọi thứ trên đời đều không còn quan trọng, không cần để ý tới nữa.

Vẫn còn sớm, tiệc chúc thọ chưa kết thúc, những người còn lại biết chuyện đều đã tới Long Chi Uyên đối phó với Ma tôn, ai lại rảnh rang chạy tới nơi này để chuyện trò thế nhỉ?

Trọng Tử cảnh giác, vội kiễng chân, lén nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, nó lập tức kinh hãi, suýt chút nữa kêu lên thành tiếng.

 

�,,j�n�^ ��^ lung tung, nhớ rõ chưa?”

 

Trọng Tử gật đầu. “Bắt được Ma tôn rồi, sư phụ cũng nhanh quay về với đệ tử nhé!”

Lạc Âm Phàm gật đầu ưng thuận, đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên chiếc bàn dài trước mặt có sự thay đổi.

Ở giữa bàn đột nhiên mọc lên một mầm cây xanh non, rồi lớn dần lên, biến thành một cây đào cao ngút trời, cành lá sum sê, lúc lỉu mấy trăm quả đào tiên chín mọng, đó chính là đào Ngũ hành đặc trưng của Thanh Hoa cung, trăm năm mới kết quả một lần, người phàm chỉ cần ăn một quả thì sẽ thọ thêm hai mươi năm, tiên nhân ăn vào sẽ tăng thêm tu vi[1]. Mọi người ai nấy đều tán thưởng, trong chốc lát, đào tiên rụng xuống, lần lượt bay tới từng chiếc đĩa được đặt trước mặt các tân khách, yến hội chính thức bắt đầu rồi trở nên vô cùng náo nhiệt.


[1] Tu vi: thời gian và chu trình tu hành.

 

Mệnh phượng hoàng 3.4

Ta quay người, ngồi xuống rồi khẽ nói: “Cách không phải không có, nhưng không biết ngươi có chịu nghe lời ta không.”

Nghe ta nói vậy, nàng ta lập tức ngẩng đầu. “Nô tỳ đồng ý!”

“Vậy thì tốt, ngày kia chính là ngày tiến cung…” Ta nhìn Ngọc Nhi, vẫy tay ra hiệu cho nàng ta lại gần, nói nhỏ. Mắt nàng ta càng lúc càng mở to, hồi lâu mới run cầm cập, nói: “Tam tiểu thư, điều này… điều này…”

Ta mặc kệ, đứng lên đi thẳng ra ngoài, tay chạm vào cửa, hơi nghiêng mặt sang. “Có điều còn hai ngày nữa, nhẫn nhịn là được, không cần phải nóng lòng như vậy!” Khi nói lời này, ta cố ý nhìn về phía tủ quần áo, Ngọc Nhi dù có ngốc hơn nữa cũng biết ta ám chỉ điều gì.

Nàng ta há hốc miệng, không thốt nổi một từ, tay bất giác khẽ túm lấy áo. Ta khẽ cười, cuối cùng mở cửa bước ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau, nghe thấy âm thanh huyên náo bên ngoài, ta ra khỏi phòng mới biết hóa ra cha cho gọi người tới kiểm kê đồ chuẩn bị mang vào cung của Thiên Phi và Thiên Lục. Ta không ra tiền sảnh mà mở cửa sổ, ngồi trước bàn.

Nhìn chiếc bàn trống huơ trống hoác, gương mặt ta lộ ra nụ cười lạnh nhạt.

Ở Tang phủ, không ai biết ta đã không còn là Tang Tử của ba năm trước nữa. Không ai biết một đứa trẻ không biết lấy một chữ khi ấy, đến nay đã trở thành kẻ làu thông kinh sử.

Tô Mộ Hàn nói, ta đã bị cha che giấu mười hai năm, vậy thì cũng không cần quan tâm thêm vài năm nữa.

Đầu ngón tay chạm vào nước trong chậu hoa thủy tiên, ta viết rõ hai chữ “Tang Tử” trên bàn. Cùng nét chữ nhưng không còn giống ba năm trước.

Nét chữ tú lệ nhưng mạnh mẽ.

Nhìn rồi lại nhìn, ta cười ngây ngốc.

“Khụ!”

Không biết ai ho một tiếng, ta giật mình, vội vàng giơ tay lau nét chữ trên bàn. Quay người mở cửa, thì ra là Cố đại nhân.

Ông ta mặc bộ quan phục lộng lẫy đứng trước cửa phòng ta, ánh mắt dừng trên gương mặt ta đột nhiên hóa thành lưỡi kiếm sắc bén, lạnh băng, nhìn tới mức khiến lòng ta run rẩy. Ta chưa kịp lên tiếng thì ông ta đã chắp tay sau lưng đi vào.

“Cố đại nhân!” Ta hành lễ với ông ta, không rõ ông ta tìm ta làm gì. Từ trước đến nay, ông ta tới Tang phủ chỉ có quan tâm, chú ý tới hai tỷ tỷ của ta. Còn đứa a đầu chỉ đứng trong xó xỉnh là ta, ông ta chưa từng để ý đến.

Ông ta không nói gì. Ta chần chừ một lát, tiến lên phía trước rót trà, bỗng ông ta lên tiếng: “Ngươi nên biết thân biết phận, thân phận mình là gì phải vĩnh viễn ghi nhớ!”

Ta giật mình, buột miệng hỏi: “Lời Cố đại nhân là có ý gì?”

“Ý gì?” Ông ta hỏi ngược lại, bộ dạng giống như ta cố ý tranh cãi với ông ta vậy. Ông ta cười lạnh lùng, nói: “Ta cũng không ngại nói thẳng với ngươi. Ở Tang phủ, ngươi chẳng qua là con do tiểu thiếp sinh ra, ta và cha ngươi từng nói chuyện với nhau, miễn cưỡng cũng có thể tiếp nhận ngươi làm thiếp của Khanh Hằng. Còn các vị trí khác, nếu ngươi dám nghĩ tới, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.”

Hóa ra là vì Cố Khanh Hằng.

Ta đứng thẳng người, thong thả nói: “Cố đại nhân cho rằng ta vừa ý với vị trí thiếu phu nhân của Cố phủ?”

“Bang!”

Ta không ngờ ông ta có thể ra tay đánh ta, cơ thể đụng vào mép bàn, đau tới mức phải khom người. Cố đại nhân nhìn ta từ trên cao, lạnh lùng nói: “Thiếu phu nhân của Cố phủ, cả đời ngươi cũng không thể làm! Ngươi hãy từ bỏ suy nghĩ ấy đi! Nếu không, ngay cả làm thiếp ta cũng không đồng ý!”

Ngay cả làm thiếp, ta cũng không đồng ý… Ông ta cho rằng ta thực sự thích ư? Hai tay nắm chặt, giây phút này, ta suýt không nhịn được mà tranh cãi với ông ta.

Đúng lúc đó, có a hoàn gọi bên ngoài: “Cố đại nhân! Cố đại nhân!”

Cố đại nhân nhìn về phía ta một cái, cất bước rời đi, còn không quên bỏ lại câu nói: “Ngươi nhớ lấy cho ta!”

Ta từ từ bò dậy, bật cười.

“Ta không thèm!”

Ta nghiến răng nghiến lợi nói, tay ôm bên má nóng rát vừa bị ông ta tát, cắn chặt môi. Sẽ có ngày, ông ta phải trả giá cho việc làm hôm nay! Tang Tử ta không phải kẻ sinh ra để cho người ta làm nhục! Chưa từng!

Buổi tối, a hoàn đến gọi ta đi ăn cơm.

Lúc này ta mới phát hiện Cố đại nhân chưa rời đi. Cha niềm nở mời ông ta ngồi, tự tay rót rượu, gắp thức ăn cho ông ta, cười với vẻ rất nịnh bợ. Cố đại nhân nhìn thấy ta, chỉ liếc mắt một cái rồi không nhìn thêm nữa, lại trò chuyện vui vẻ với cha ta.

Cha cười, nói với ta: “Tang Tử à, Cố đại nhân nói rồi, sẽ chọn ngày đón con về Cố phủ. Mấy ngày này, Cố thiếu gia bận chuyện hôn sự, không thể tới Tang phủ. Ngày mai Thiên Phi và Thiên Lục tiến cung rồi, con cũng đừng cứ chạy ra ngoài suốt thế!”

Ta cúi đầu, không nói gì.

Ta không tin Cố Khanh Hằng vì chuẩn bị cho hôn sự mà không tới Tang phủ, có lẽ bị Cố đại nhân giam lỏng. Nghĩ tới đây, ta có chút áy náy, nói cho cùng là do ta làm liên lụy đến huynh ấy.

Ta động đũa một cách máy móc, chẳng cảm thấy mùi vị gì.

Thiên Phi rất hào hứng, luôn kéo Thiên Lục nói gì đó. Cũng không còn thấy vẻ u ám hôm qua của Thiên Lục, thậm chí nàng ta còn rất vui vẻ. Phu nhân cười đến không khép miệng lại được, hai con gái của bà ta sắp trở thành nữ nhân của hoàng thượng, bà ta đương nhiên càng thêm vênh váo, tự đắc.

Ta cúi đầu, không nói một lời. Trong ánh mắt thi thoảng lướt qua của Thiên Phi đều là sự khinh thường và chế giễu, ta không quan tâm, chỉ thầm nghiến răng.

Kết thúc bữa cơm, cha và Cố đại nhân vẫn còn việc quan trọng cần bàn, liền tới thư phòng. Phu nhân dặn dò Thiên Phi và Thiên Lục phải nghỉ ngơi thật tốt rồi lập tức dẫn bọn họ rời đi.

Đến khi ta đứng lên, đi ra mới phát hiện con đường bên ngoài đã thắp đèn, hóa ra bữa cơm này lại dài đến vậy. Ta không trở về phòng, thấy xung quanh không có người liền một mình lẻn đến cửa phụ ở sâu sau, chớp mắt đã chạy ra ngoài. Tuy cha từng nói sau này đừng ra ngoài nhưng đêm nay là đêm đặc biệt, không ai để ý đến ta.

Lúc đi qua cửa chính, từ xa đã thấy xe ngựa của Cố đại nhân. Ta chỉ liếc một cái rồi xoay người chạy đi.

Chưa phải đã quá muộn, thi thoảng vẫn có thể gặp vài người trong ngõ Trường Đại. Ta cúi đầu bước đi, không ai chú ý tới ta. Ánh trăng không sáng lắm, bị che bởi một áng mây mỏng, bóng dáng mờ nhạt nhưng lại kéo dài. Ta bước từng bước dứt khoát, đột nhiên ta nghĩ vì sao ta nhất định phải tiến cung? Chỉ vì muốn ganh đua với Thiên Phi và Thiên Lục ư?

Chắc còn nguyên nhân khác chứ?

Thở dài một tiếng, đột nhiên ta nhớ tới Tô Mộ Hàn.

Nam tử ba năm nay gần như ở bên ta sớm chiều nhưng ta chưa từng thấy mặt.

Nhớ tới lời nói của ta khi đó, nếu một ngày ta lọt được vào mắt xanh của hoàng thượng, nhất định sẽ mời thái y giỏi nhất tới chữa bệnh cho y. Điều này đương nhiên không phải lời nói bừa.

Bước tới cổng chùa, vẫn là vị trụ trì đó mở cửa cho ta.

Đứng trước cửa phòng của Tô Mộ Hàn, ta hơi ngập ngừng. Có lẽ đây là lần cuối ta tới đây, cũng là lần cuối gặp mặt y.

“Tiên sinh!” Ta gõ cửa.

Im ắng.

“Tiên sinh!” Ta lại gọi lần nữa.

Vẫn im ắng.

“Tiên…” Ta lặng im, run rẩy gõ cửa, khẽ dùng sức, cửa “két két” rồi mở ra.

Đây là lần thứ hai ta không hỏi ý Tô Mộ Hàn đã tự ý bước vào. Lần đầu là buổi đêm với tiếng mưa, tiếng sấm sét ba năm về trước.