Trọng tử 9.2

Trác Diệu thầm thở dài, chuyển hướng cuộc nói chuyện, để tiểu muội ngồi bên cạnh mình.

Trọng Tử nhìn Trác Vân Cơ rồi nhìn sang Lạc Âm Phàm, hơi ngẩn người.

Trên đời sao lại có vị tiên tử xinh đẹp đến vậy kia chứ! Không chỉ diện mạo hoàn mỹ, giọng nói êm tai mà còn có tấm lòng như Bồ Tát, đại từ đại bi cứu giúp chúng sinh, mỗi hành động, cử chỉ đều điềm đạm, hòa nhã, ở một khía cạnh nào đó, tiên tử và sư phụ đều có điểm tương đồng, khiến người ta bất giác có thiện cảm.

Chỉ có điều, lúc tiên tử nhìn sư phụ, trong đôi mắt ngoại trừ vẻ kính trọng còn thấp thoáng cảm xúc khác, không thể nói rõ cảm xúc đó là gì, chỉ biết ánh mắt đó giống hệt ánh mắt thê tử của Côn Luân quân khi nhìn chồng mình.

Trong tương lai, Vân Cơ tiên tử sẽ thế chỗ mình, ngồi bên cạnh sư phụ sao?

Ngoài tiên tử ra, đâu còn ai xứng ngồi ở vị trí này nữa?

Trọng Tử bất giác nắm chặt ghế, không những không buồn ăn uống mà ngay cả cảm giác thích ở lại đây cũng đã tan biến.

 

Ban ngày, Hải Lâu là nơi thanh tịnh nhất Thanh Hoa cung, nhưng khi màn đêm buông xuống, mọi thứ đã đổi khác. Tiếng gió rít ầm ầm, mây đen ùn ùn bao trùm, sóng ào ạt đánh vào mặt đá ngầm, bọt nước tung trắng xóa. Không lâu sau, ngoài khơi vọng lại tiếng sấm rền, gió mưa dữ dội, ở đây chỉ có duy nhất bầu trời ở Thanh Hoa cung là ngày đêm như một, không hề có dấu tích của một giọt mưa.

Cảnh vật xung quanh càng thêm phần u ám, mờ mịt.

Một bóng dáng màu trắng đứng lẻ loi bên hành lang của Hải Lâu, hướng mặt ra biển lớn.

Ngay cả bóng lưng của người đó cũng toát lên vẻ bình thản khiến Trác Vân Cơ cảm thấy nàng có nhìn ngắm cả đời cũng không đủ, càng nhìn càng muốn lại gần. Chính bóng lưng đó đã khiến nàng mải miết theo đuổi, trái tim không còn chỗ cho bất cứ thứ gì nữa, chỉ cần nhìn thấy chàng thôi, bầu trời có ảm đạm đến mức nào đối với nàng cũng sẽ trở thành cảnh xuân tươi đẹp.

Đến tận ngày hôm nay, nàng vẫn cách chàng một khoảng rất xa. Nàng biết, người theo đuổi chàng không chỉ có mình nàng. Nhưng nàng thật sự không muốn buông tay, vẫn nuôi hy vọng một ngày nào đó, khi chàng quay đầu lại thì người đầu tiên chàng nhìn thấy sẽ là nàng.

“Vân tiên tử?” Chàng quay người lại, giọng nói bình thản, vừa khách sáo vừa lạnh nhạt.

Trác Vân Cơ quay mặt đi, mái tóc đen lất phất bay trong gió. “Tôn giả hãy gọi tiểu nữ là Vân Cơ như lúc xưa, có được không?”

Lạc Âm Phàm không tỏ rõ thái độ, chỉ quan sát nàng một lúc, trong mắt lóe lên vẻ tiếc hận xen lẫn trách cứ. “Ta nhớ năm đó nàng đã tốn rất nhiều công sức, đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng có vẻ không tiến bộ nhiều lắm.”

Trác Vân Cơ trầm mặc hồi lâu, thấp giọng nói: “Trong lòng vẫn còn ám ảnh, tôn giả nói tiểu nữ phải tiến bộ thế nào đây?”

“Đã coi đó là nỗi ám ảnh thì nên sớm buông xuôi.” Lạc Âm Phàm không muốn hỏi kĩ càng, lại xoay người về phía đại dương bao la. “Chỉ có vứt bỏ nỗi ám ảnh mới có được chân trời riêng. Nghe nói mấy năm gần đây, nàng chuyên cần bào chế thuốc, đã có chút thành tựu, cứu sống rất nhiều người, công đức không kể xiết, có thể nói mất cái này lại được cái kia, không uổng công bao năm tu hành.”

Giọng nói không nhanh, không chậm, êm dịu mà rõ ràng, vẫn giống những lời chỉ bảo năm xưa.

Muốn thay đổi nhưng lại sợ sự thay đổi, cuối cùng chẳng thay đổi được gì cả, có lẽ đó là kết quả tốt nhất rồi.

“Tôn giả nói phải.” Trác Vân Cơ mỉm cười nhưng trong lòng thật sự muốn lắc đầu mà nói: “Không phải thế.”

Luyện thuốc cứu người cố nhiên là điều nàng mong muốn, nhưng nàng làm thế vì điều gì, chỉ có nàng hiểu rõ nhất. Khước từ mọi lời cầu hôn, không quan tâm ca ca có cho phép nàng một mình hạ phàm hay không, nơi nào có Ma tộc hoành hành, nàng liền tới đó luyện thuốc cứu bách tính, vì chỉ như thế nàng mới có thể nhìn thấy chàng, giúp chàng phổ độ chúng sinh. Ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu rõ tâm ý của nàng nhưng chàng lại hết sức thờ ơ, vô tình, đến giờ mà chàng vẫn có ý lảng tránh nàng sao?

Trác Vân Cơ tiến lên phía trước, nói: “Tôn giả còn nhớ không…”

Lạc Âm Phàm ngắt lời nàng: “Trọng Nhi!”

Ở phía sau, cách đó không xa, một đôi mắt to tròn đang ngơ ngẩn nhìn hai người.

Vốn định ra ngoài tìm sư phụ, ai ngờ lại bắt gặp sư phụ và Vân tiên tử đang nói chuyện, quan trọng là Vân tiên tử vẫn dùng ánh mắt say đắm đó để nhìn sư phụ. Hình ảnh hai người đứng bên nhau, thân áo màu trắng, tay áo màu xanh, giống hệt một đóa sen trắng trên nền lá xanh biêng biếc, lại tựa như mây trắng bao bọc mặt biển xanh thẳm ở Tử Trúc phong, hòa vào nhau, làm cho nhau cùng nổi bật giữa đất trời, cảnh tượng tuyệt vời như thế sao mà không lay động lòng người cho được? Trọng Tử nhìn mà lòng ngẩn ngơ, cứ thế bước tới gần sư phụ tự lúc nào.

Lạc Âm Phàm giới thiệu: “Đây là đồ đệ mới của ta, Trọng Tử.”

Trác Vân Cơ gượng gạo nở nụ cười, định kéo con bé lại gần thì vô tình trông thấy trong đôi mắt to tròn đen láy ấy thấp thoáng nét u sầu, phiền muộn. Nàng cảm thấy vô cùng sửng sốt, trái tim bỗng xót xa vô bờ.

Đứa trẻ này đang đau lòng ư? Không, khi nào lớn lên, ngươi mới cảm nhận được cảm giác thực sự đau lòng là như thế nào, những ai đã từng gần gũi chàng, tuyệt đối không có cơ hội thoát ra được, nhưng ít nhất bây giờ ngươi còn được ở bên cạnh chàng, đi theo chàng, có biết bao nhiêu người muốn được như ngươi, cho dù trong tương lai, người phải chịu đau khổ, tuyệt vọng đến cùng cực chính là ngươi.

Trác Vân Cơ chậm rãi rụt tay về. “Tiểu nữ xin cáo lui trước, trong hai ngày tới, Vạn Kiếp có thể sẽ tới, tôn giả phải cẩn thận.”

Lạc Âm Phàm gật đầu.

Trác Vân Cơ xoay người, nhanh nhẹn rời đi.

Trọng Tử nhìn theo bóng lưng ấy, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Lạc Âm Phàm gọi con bé: “Trọng Nhi?”

Đôi mắt to tròn không linh hoạt, nhạy bén như thường ngày mà tràn ngập vẻ đau khổ và hoang mang. Trọng Tử cúi đầu. “Sư phụ…” Vừa nói ra hai từ này, một cơn gió to bỗng thổi tới khiến nó hắt xì một cái.

Xem chừng con bé đã đứng hứng gió lâu lắm rồi, Lạc Âm Phàm kéo nó lại gần, phát hiện đôi tay nhỏ bé đã lạnh cóng, không khỏi nhíu mày, nói: “Ngươi chưa tu thành tiên cốt, không thể hứng gió lâu được.”

Chàng kéo con bé vào phòng, đặt nó ngồi trên ghế. “Về phòng mặc thêm áo vào đi!”

Trọng Tử không chịu rời đi. “Trọng Nhi không lạnh.”

Trẻ con bao giờ cũng chủ quan, Lạc Âm Phàm đành chịu, đưa cho con bé một viên kim đan.

Trọng Tử bỗng nói: “Vân tiên tử quen biết sư phụ lâu rồi ư?”

Lạc Âm Phàm thấy con bé tò mò, liền nói: “Vân tiên tử là tiểu muội của Trác cung chủ, thuở nhỏ đã thông minh, hiếu học, năm đó, vi sư đến Thanh Hoa cung, thấy nàng ta rất có năng lực liền chỉ dạy vài chiêu. Đến hôm nay, nàng ta đã xuống nhân gian cứu chữa cho rất nhiều người, Trọng Nhi cũng nên học tập nàng ta.”

Trọng Tử “à” một tiếng rồi vồn vã hỏi: “Sư phụ sẽ lấy Vân tiên tử làm thê tử sao?”

Lạc Âm Phàm nhất thời không biết phải nói gì, tỏ ra vô cùng lúng túng.

Mệnh phượng hoàng 3.2

Đột nhiên ta hơi lo, sợ y sẽ nói: “Bao năm nay đã như vậy rồi”, ta gấp gáp nói: “Nếu có một ngày, Tử Nhi có thể lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, nhất định sẽ mời thái y giỏi nhất đến chữa bệnh cho tiên sinh!”

Tô Mộ Hàn khẽ cười, giọng nói khàn khàn: “Tử Nhi!” Y chỉ gọi tên ta rồi không nói tiếp.

Cách tấm rèm, ta thấy y nghiêng người nằm xuống, hồi lâu không lên tiếng.

“Tiên sinh?” Ta thăm dò gọi y, sợ y khó chịu đến mức không nói nổi.

Tô Mộ Hàn vẫn không đáp. Ta sốt ruột song không dám tiến vào.

Đúng lúc ta tiến thoái lưỡng nan, đột nhiên nghe thấy y nói: “Ta mệt rồi, ngươi về đi!” Ta ngơ ngác, y lại nói: “Bôi thuốc nước lên. Nhớ kĩ, nhẫn cũng là một môn học.”

Nhẫn…

Thời gian đã trôi qua rất lâu, đó là thứ ta hiểu nhất.

Gật đầu, ta khẽ cất bước ra ngoài.

 

Lúc trở về Tang phủ, mưa đã tạnh từ lâu.

Khi đi qua sân, ta thấy cha từ thư phòng đi ra, nhìn thấy ta từ xa liền gọi: “Tang Tử!”

Ta đứng lại, rủ rèm mi: “Cha tìm con có chuyện gì ạ?”

Hình như tâm trạng của cha rất tốt, cười nói: “Hai tỷ tỷ con sẽ sớm vào cung, con cũng nên suy nghĩ về hôn sự với Cố thiếu gia.”

Ta giật mình, hỏi: “Khanh… Không, Cố thiếu gia đã nói gì ạ?”

Cha sững người, hồi lâu mới lắc đầu: “Vẫn chưa.” Lời nói của ông lúc này mang theo sự thất vọng và chán nản vô bờ.

Nghe xong, cuối cùng ta cũng yên lòng. Gật đầu qua quýt, ta chỉ nghĩ, nếu ông biết Tang phủ đột nhiên có thêm một suất tuyển tú thì sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?

Cha nhìn ta, để lại câu nói: “Cố gắng hòa thuận với Cố thiếu gia” rồi vung tay áo bỏ đi.

Ta không khỏi cười nhạt, ông cho rằng ta vẫn còn là Tang Tử không biết chuyện gì năm đó ư?

Trời dần tối, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Ta khẽ hít một hơi, xoay người đi về phòng. Lúc đi qua phòng Thiên Phi, ta loáng thoáng nghe thấy âm thanh khe khẽ truyền ra từ khóm cây trước sân. Tò mò, ta rón rén bước qua, thấy một đôi nam nữ đang ôm chặt nhau khiến ta lập tức đỏ mặt tía tai.

Tuy chưa trải sự đời nhưng ta cũng biết.

Lúc ta đang định nói thì nhìn rõ mặt nữ nhân kia, chính là a hoàn Ngọc Nhi bên cạnh Thiên Phi, còn nam nhân đó, ta không nhớ tên nhưng cũng biết là gia đinh trong phủ.

Ngọc Nhi khóc nức nở. “Làm thế nào bây giờ, tiểu thư phải tiến cung, vậy sau này chúng ta…”

“Vậy… có thể cầu xin tiểu thư không đưa nàng tiến cung không?”

“Hu hu, tiểu thư nhất định không đồng ý đâu!”

Ta khẽ “hừ” một tiếng rồi rời đi, với tính cách của Thiên Phi, đương nhiên không thể rồi. Ngọc Nhi là a hoàn theo tỷ ta từ nhỏ, sao tỷ ta có thể buông tha, không đưa theo vào cung chứ? Đột nhiên ta nhớ tới lời của Tô Mộ Hàn, hóa ra thật sự vẫn có người không muốn vào cung.

Buổi tối lúc ăn cơm, Thiên Phi cười đến mức không khép được miệng, cứ như tỷ ta đã là hoàng hậu. Cha và phu nhân cũng rất vui mừng, tất cả thức ăn trên bàn đều là món Thiên Phi và Thiên Lục thích ăn. Nhưng không như mọi khi, lần đầu tiên Thiên Lục không nói lời nào, chỉ cắm mặt vào bát cơm.

Ta không thích ngồi đối diện nhìn bọn họ vui vẻ, đắc ý như vậy nên vội vàng ăn một ít rồi lấy cớ rời đi. Cha không nói gì, chắc là họ đều hy vọng ta nhanh chóng đi chỗ khác ấy nhỉ? Như vậy, không ai làm vướng cả nhà họ chia sẻ tin mừng to lớn đó.

Đang đi, đột nhiên ta nghe thấy có người gọi từ phía sau: “Tang Tử!”

Quay đầu, lại là Thiên Lục. Nàng ta đứng từ xa, ánh đèn mờ chiếu lên người, phủ lên thân ảnh mờ nhạt. Thấy ta dừng bước, nàng ta liền bước lên phía trước. Lúc này ta mới phát hiện nàng ta chỉ có một mình, Cúc Vận không đi theo.

Ta nhíu mày, hỏi: “Sao vậy?”

Thiên Lục khẽ nói: “Muội cũng đã biết việc hoàng thượng tuyển tú, Tang phủ có hai suất.”

“Chẳng phải cho tỷ và đại tỷ ư?” Ta mất kiên nhẫn, ngắt lời.

Nàng ta sững người trong giây lát, dường như hạ quyết tâm, ngước mắt hỏi: “Nếu… nếu ta nhường cho muội suất tuyển tú của ta, muội có muốn không?”

“Không cần.” Ta không buồn suy nghĩ, lập tức từ chối.

“Muội không muốn tiến cung ư?” Nàng ta không cam lòng, hỏi.

“Không muốn.” Ta lạnh lùng nói.

“Vậy…” Giọng nói của nàng ta nhỏ dần, đầu cũng cúi thấp hơn. Ta không nhìn thấy vẻ mặt của nàng ta, thầm nghĩ rốt cuộc nàng ta có ý gì? Hay nàng ta muốn moi thông tin từ ta?

Ta nhìn nàng ta một cái rồi xoay người rời đi. Cho dù ta muốn đi chăng nữa thì cũng không để bọn họ biết. Ta làm sao biết sau lưng ta, họ sẽ ngấm ngầm mưu tính gì với ta chứ?

 

Ba ngày sau, Cố Khanh Hằng tới Tang phủ, hôm đó cách ngày tuyển tú hai ngày.

Sắc mặt huynh ấy mệt mỏi, giọng nói cũng lộ rõ vẻ chán nản: “Tam Nhi, xin lỗi, ta…” Đột nhiên huynh ấy cúi đầu, tuy chưa nói hết câu nhưng ta cũng đoán được ý của huynh ấy.

Có lẽ do lời của Tô Mộ Hàn nên đối với chuyện Cố Khanh Hằng không thực hiện được yêu cầu, trong lòng ta cũng không quá thất vọng. Điều duy nhất ta biết là huynh ấy nhất định đã cố gắng hết sức. Do ta nghĩ quá giản đơn, tuyển tú thật sự không phải trò trẻ con, không thể vì một câu nói của ta là có thể thay đổi danh sách tuyển tú.

Ta cười với huynh ấy, lắc đầu, nói: “Không sao, không cần nhận lỗi với muội.”

Gương mặt trắng bệch của Cố Khanh Hằng dường như ửng hồng trong chớp mắt, huynh ấy vui mừng hỏi: “Muội không tiến cung nữa, phải không?” Ngón tay thon dài của huynh ấy nắm lấy tay ta, ánh mắt cũng rực sáng.

Ta ngẩn người, hồi lâu mới nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay ấy. Xoay người, ta không biết nên đối diện với huynh ấy thế nào.

Khanh Hằng vội vàng vòng lên phía trước, chống tay lên vai ta, nhíu mày nói: “Tam Nhi, ta biết, ta biết tất cả. Muội là người con gái kiêu ngạo, sẽ không muốn làm thiếp của ta. Ta hứa với muội, sẽ có một ngày, Cố Khanh Hằng ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng để rước muội vào cửa một cách thật vẻ vang. Ta chỉ lấy một mình muội thôi, được không?”

Lời nói của huynh ấy tựa như dòng suối ấm áp, sưởi ấm cái giá lạnh của những ngày đầu đông. Nụ cười của huynh ấy tựa như ánh sáng lấp lánh làm phai nhạt những ưu phiền giữa hai hàng chân mày.

Còn ta, đã ngơ ngẩn.

Đây là Cố Khanh Hằng, Cố Khanh Hằng ta đã quen ba năm.

Trái tim ta đập điên cuồng, run rẩy, hơi thở có phần gấp gáp nhìn nam tử trước mặt, hóa ra tất cả mọi thứ ta muốn, huynh ấy đều hiểu. Huynh ấy hiểu ta không cam lòng, hiểu sự kiêu ngạo của ta, hiểu sự ẩn nhẫn bao năm nay của ta.

Nhưng cưới ta làm chính thất, huynh ấy thực sự có thể tự quyết được không?

Cho dù huynh ấy tự quyết được, ta thực sự có thể gánh vác nổi thân phận thiếu phu nhân của Cố gia không?