Trọng Tử 8.4

Giữa biển người mênh mông, không khó để tìm ra Lạc Âm Phàm, vì những người đi đến giữa cầu đều nhìn về phía chàng đang ngồi.

Chàng thản nhiên ngồi ở đầu một chiếc bàn dài, hai bên là hai khóm liễu yêu kiều rủ bóng xuống mặt nước.

Liễu xanh ngắt một màu càng tôn lên sắc trắng của chiếc áo chàng đang mặc.

Cả người tắm trong màn ánh sáng xanh như ngọc, chàng như đang ngồi trên một đài sen.

Trong lòng đột nhiên rung động mạnh mẽ mà không rõ nguyên nhân, câu nói của Trác Hạo lúc trước lại vang lên bên tai, Trọng Tử xoay đầu, ngắm nhìn bốn phía, lần đầu tiên muốn quan sát xem rốt cuộc phu thê là như thế nào.

Ngồi chính giữa là mấy chục đôi phu thê của Tiên môn, vai kề vai ngồi sát bên nhau, có một đôi thần thái tuy không giống những người khác nhưng giữa bọn họ lại có một sự ăn ý kỳ lạ. Dù tướng mạo có phần chênh lệch, một người đẹp, một người xấu nhưng lại không cảm thấy chướng mắt chút nào, ngược lại còn có cảm giác họ rất hòa hợp và hạnh phúc.

Ánh mắt đảo qua một vòng rồi trở về với bóng dáng quen thuộc, thân thương kia.

Bên cạnh sư phụ vẫn còn chỗ trống.

Thế gian rộng lớn đến vậy, rốt cuộc ai mới xứng đáng ngồi vào chỗ trống đó, ai xứng đáng được ngồi sát bên, vai kề vai với sư phụ? Nếu một ngày người đó thật sự xuất hiện, chắc phải xinh đẹp lắm…

Trọng Tử nhìn đến ngây người, bị một đệ tử đang đi qua cầu đụng phải, lúc ấy mới hoàn hồn, khom lưng, lặng lẽ đi xuyên qua biển người, sau đó nhảy tới trước mặt Lạc Âm Phàm. “Sư phụ!”

Tiểu đồ đệ đột nhiên xuất hiện trước mặt, Lạc Âm Phàm không hề tỏ ra ngạc nhiên, kéo con bé ngồi xuống bên cạnh. “Sao lại vội vội vàng vàng thế, toát hết mồ hôi rồi này.”

Rõ ràng chỉ là một hành động tự nhiên nhưng Trọng Tử bất giác đờ người.

Không biết có phải do chạy quá nhanh hay không mà khuôn mặt nhỏ nhắn của Trọng Tử thoáng ửng hồng. Trọng Tử vội tránh né ánh mắt của sư phụ, nhỏ giọng giải thích: “Đệ tử ở Hải Lâu chờ người lâu quá, muốn sớm gặp lại sư phụ nên phải chạy vội tới đây.”

Lạc Âm Phàm gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Chí ít, vị trí này bây giờ thuộc về con bé, nó đang ngồi sát bên sư phụ đây! Trong lòng Trọng Tử vui sướng khôn xiết, nhưng dù sao con bé cũng chưa đủ tuổi và tâm tư để suy nghĩ nhiều về vấn đề rốt cuộc mai sau ai sẽ được ngồi vào vị trí này, bởi thế, chẳng mấy chốc, ánh mắt nó đã chuyển sang những thứ đang bày trên bàn.

Có quá nhiều thức ăn ngon!

Hơn một nghìn loại đồ ăn và trái cây bay qua bay lại khiến người ta hoa cả mắt.

Nó chưa từng nhìn thấy những món ăn này bao giờ! Trọng Tử không kìm được, nuốt nước miếng “ực” một tiếng. Từ ngày học xong phương pháp thổ nạp, cả ngày nó chỉ uống nước, hầu như không ăn gì, mà quan trọng là Trọng Hoa cung cũng chẳng có gì để ăn, nhưng những năm tháng làm ăn mày trước kia khiến nó vẫn cảm thấy thèm những món ăn ngon.

Con bé lẳng lặng kéo áo Lạc Âm Phàm. “Sư phụ, thì ra làm thần tiên thật sung sướng, trước đây đệ tử có nằm mơ cũng chưa bao giờ thấy nhiều món ăn ngon đến thế.”

Đứa trẻ này đã phải chịu biết bao khổ cực, Lạc Âm Phàm trầm ngâm chốc lát rồi chìa tay lấy một đĩa thức ăn đặt trước mặt con bé.

Sư phụ vẫn luôn là người đối tốt với nó nhất! Trọng Tử vui vẻ, tò mò nhìn đĩa thức ăn, đó là một đĩa rau xanh, xếp thành hình một con phượng hoàng.

Lạc Âm Phàm nhận ra vẻ nghi hoặc của con bé, nói: “Đây là hải linh chi.”

Trọng Tử cầm một lá, đưa đến bên miệng Lạc Âm Phàm. “Sư phụ ăn đi!”

Lạc Âm Phàm chưa kịp chuẩn bị tinh thần, bất động mở to mắt nhìn quanh, bỗng cảm thấy xấu hổ vô cùng. Trước mặt đông đảo quan khách, sư phụ và nữ đồ đệ lại thân mật như vậy, có phần hơi vượt quá phép tắc, lễ nghi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chàng không khỏi cảm thấy buồn cười, Trọng Nhi chỉ là một đứa bé, tâm hồn trong sáng, vô tư, không thể nghĩ sâu xa như vậy, là do chàng cả nghĩ mà thôi.

Sau khi nghĩ thông suốt, Lạc Âm Phàm bình tĩnh trở lại, cúi đầu ăn miếng rau Trọng Tử đưa.

Khuôn mặt Trọng Tử tràn đầy vẻ chờ mong. “Sư phụ có thích không?”

Lạc Âm Phàm nhỏ nhẹ nói: “Những món này vi sư đã ăn nhiều rồi, ngươi thích ăn cái gì thì cứ lấy mà ăn, không cần hỏi vi sư.”

Trọng Tử hơi thất vọng, “a” một tiếng rồi hỏi: “Bọn họ là ai vậy?”

Lạc Âm Phàm nhìn theo hướng con bé chỉ. “Đấy là một đôi phu phụ phái Côn Luân.”

Mặt Côn Luân quân đen như một hòn than, cao to lực lưỡng, phong thái uy nghiêm, lại cưới một vị tiên tử phái Côn Luân xinh đẹp như ngọc về làm thê tử, mới vừa rồi, vị tiên tử này lấy một đĩa thức ăn đặt trước mặt phu quân của mình, vị Côn Luân quân kia vẫn ngồi im một chỗ, không nhìn tiên tử, cũng không nói một lời, song trong cặp mắt xếch nghiêm minh kia chợt gợn lên một tia ôn nhu xen lẫn nét cười dịu dàng chưa từng thấy.

Trong chốc lát, Trọng Tử không còn muốn ăn nữa.

Mấy vị chưởng giáo và cung chủ đang trò chuyện cùng Lạc Âm Phàm, Trác Diệu cũng đang đi tới, nhìn thấy ông ta, các vị khách quý đều đứng dậy, nâng chén chúc mừng. Trác Diệu liên tục nói lời cảm ơn rồi nhũn nhặn uống một vài chén rượu mời, lúc đó các vị khách mới trở về chỗ ngồi.

Trác Diệu vừa ngồi xuống liền cười, mời rượu Lạc Âm Phàm.

Lạc Âm Phàm cũng không từ chối, nâng chén uống cạn, thuận miệng nói: “Sao không thấy Vân Cơ đâu nhỉ?”

Trác Diệu than thở: “Vân Cơ đã xuống trần gian mấy năm, đến nay vẫn chưa về, ngay cả ngày mừng thọ ta cũng không nhớ, cũng chẳng có tin tức gì báo về.”

Lạc Âm Phàm nói: “Vân tiên tử một lòng vì bách tính, thông tường tiên dược, cứu giúp nhân gian, có tấm lòng ví như Bồ Tát, cũng vì cung chủ mà tích thêm phúc đức, cũng coi như là lễ mừng thọ tốt nhất dâng lên ngài rồi.”

Trác Diệu cười nói: “Muội muội của ta xưa nay vẫn vậy, con bé luôn hỏi ta vì sao mấy năm nay không thấy tôn giả lui tới, mới hôm trước ta gửi tin cho con bé, nói lần này chắc chắn tôn giả sẽ tới.”

Lạc Âm Phàm nói: “Nàng ấy có năng lực như vậy, ta thật vô cùng vui mừng, đâu nhất thiết phải gặp mặt. Ba năm trước, Hồ độc của Ma tộc hoành hành khắp nơi, ta tình cờ đi ngang qua Thanh Châu, định tiện đường ghé thăm nàng ấy, chỉ là sau có việc, lại phải trì hoãn.”

“Nếu con bé biết, chắc nó vui lắm.” Trác Diệu nói, bỗng nghĩ tới điều gì, bèn quay sang hỏi đệ tử của mình: “Hạo Nhi đâu? Ta đã bảo nó thay ta đi trò chuyện cảm ơn thượng khách, đến giờ vẫn không thấy nó đâu, để khách khứa không có ai tiếp, còn ra thể thống gì nữa!”

“Vừa rồi đệ tử còn nhìn thấy cơ mà…” Đệ tử kia đang nói bỗng tát vào má mình một cái, nói tiếp: “Thiếu cung chủ tới rồi!”

Xa xa, một gã thiếu niên trong bộ trang phục đẹp đẽ đi tới, vừa đi vừa hành lễ, ân cần hỏi han các vị khách quý, nụ cười tươi như gió mùa xuân, toát lên vài phần cởi mở và phóng khoáng.

Những người khác đều tỏ vẻ tôn sùng nhưng khi vừa nhìn thấy hắn, Trọng Tử suýt nữa bị mắc nghẹn vì miếng hoa quả đang ngậm trong miệng.

 

Mệnh phượng hoàng 2.6

Cố Khanh Hằng đưa tay che chắn cho ta, nói nhỏ: “Chúng ta đi thôi!”

Ta hơi mất tập trung, vừa gật đầu đã bị huynh ấy kéo đi.

Âm thanh huyên náo phía sau dần trở nên xa vời nhưng tâm tư của ta cũng không còn yên ổn.

“Tam Nhi…”

“Khanh Hằng…”

Hai người cùng lên tiếng rồi đều sững lại. Huynh ấy cười: “Muội nói trước đi!” Hai má huynh ấy phớt hồng vẻ ngượng ngùng, nụ cười ấm áp, đơn thuần khiến trái tim ta có chút run rẩy.

Rất nhiều năm sau, khi nhớ tới khoảnh khắc này, ta luôn cười một cách buồn bã. Nếu lúc đó ta để huynh ấy nói trước, có phải tất cả đều sẽ khác không?

Thế nhưng không có “nếu như”.

Ta chần chừ rất lâu mới hạ quyết tâm, hỏi: “Lần tuyển tú này có những yêu cầu gì?”

Cố Khanh Hằng không ngờ ta hỏi vậy, nụ cười trên gương mặt trở nên cứng ngắc, ngập ngừng nói: “Bởi đây là lần đầu tiên hoàng thượng tuyển tú, đương nhiên đều là con cháu của những nhà quyền quý, danh vọng. Cũng có thể có người tiến cử.”

Ta vội hỏi: “Vậy Tang phủ nhà muội có suất không?” Ta hỏi cũng như không, Tang phủ đương nhiên có suất. Thực ra ta muốn hỏi, Tang phủ có mấy suất.

Bàn tay nắm tay ta run rẩy, bỗng nhiên huynh ấy quay đầu, nhìn thẳng vào mắt ta. Thông minh như Khanh Hằng chắc chắn đã đoán được thực ra ta muốn hỏi điều gì. Đôi môi mỏng của huynh ấy hơi mấp máy nhưng lại khẽ cười, nhẹ nhàng nói: “Đương nhiên có hai suất.”

Quả nhiên huynh ấy hiểu ý ta, ta mới hỏi một nửa, huynh ấy đã trả lời hết thảy. Nhưng nụ cười của huynh ấy phải chăng có chút vui mừng khi chỉ có hai suất đó?

“Tam Nhi, thực ra ta…”

“Có thể… có thể thêm một suất không?” Khanh Hằng chưa nói hết câu đã bị ta vội vã ngắt lời.

Ta biết, nếu chỉ có hai suất thì tuyệt đối không đến lượt ta. Đây là cơ hội duy nhất của ta, duy nhất…

Nếu lúc trước chỉ là sự phỏng đoán của huynh ấy thì lời nói lúc này của ta đã làm rõ ràng mọi chuyện. Không sai, ta muốn tham gia tuyển tú, ta muốn tiến cung.

Trong Tang phủ, ta lặng lẽ ẩn nấp mười lăm năm, ta muốn phá vỡ lời tiên đoán về mệnh phượng hoàng trong mắt cha ta.

Cuối cùng Cố Khanh Hằng cũng bộc lộ cảm xúc nhưng huynh ấy không muốn thừa nhận. Vẫn giữ nụ cười, giọng huynh ấy run rẩy: “Muội muốn thêm suất để làm gì?”

Cúi đầu, rũ tay huynh ấy ra, ta lùi lại một bước, khóe miệng cong lên thành nụ cười, giống như ba năm trước, lần đầu tiên gặp nhau. Ta cười, nói: “Huynh quên rồi ư, muội là tam tiểu thư của Tang phủ.”

Khanh Hằng lắc đầu.

Ta biết, huynh ấy chưa quên. Chỉ vì huynh ấy từng đồng ý với ta, sau này nhất định sẽ nhớ ta là tam tiểu thư của Tang phủ.

Ta lại nói: “Khanh Hằng, huynh hãy giúp muội, nói với cha huynh, thêm cho Tang phủ một suất nữa, được không?”

Gió bắc thổi tới cuốn theo bụi bặm trên mặt đất. Không khí bỗng trở nên vẩn đục, ta chỉ thấy hơi thở trắng xóa của huynh ấy, từng vòng, từng vòng rồi lại chìm trong không khí. Ta không biết khi đó, huynh ấy đã cắn răng nói từ: “Được” như thế nào.

Khi trở về Tang phủ, bọn ta gặp Thiên Lục từ hành lang đi tới. Nàng ta đã trở nên rất xinh đẹp, đã làm lễ cập kê từ lâu, chải kiểu tóc rất đẹp. Ta bất giác khẽ xoa gương mặt mình, kinh ngạc phì cười. Thiên Phi luôn cười nhạo ta: “Ôi, Tang Tử, hồi nhỏ chẳng phải ngươi rất xinh đẹp ư? Sao bây giờ càng lớn càng chẳng ra làm sao!”

Ta đang nghĩ, lại thấy Thiên Lục lên tiếng: “Tang Tử, muội về rồi à? A, Cố thiếu gia…”

Cố Khanh Hằng dường như bị lạc mất hồn, nghe nàng ta nói mới vội vàng đáp: “À, hóa ra là nhị tiểu thư!”

“Huynh ốm à? Sao sắc mặt khó coi thế?”

Nghe Thiên Lục hỏi vậy, ta mới ngẩng lên nhìn huynh ấy. Cố Khanh Hằng hơi nghiêng người, cười nói: “Có lẽ vậy. Ta hồi phủ trước, tạm biệt!”

Huynh ấy vừa nói đã xoay người rời đi.

“Khanh Hằng!” Ta gọi theo.

Huynh ấy ngập ngừng giây lát nhưng không quay đầu, chỉ nói: “Yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức.”

Yên tâm, ta biết, Khanh Hằng nói sẽ cố gắng hết sức thì nhất định sẽ là như vậy. Khẽ mỉm cười, quay đầu thấy ánh mắt vô cùng ngạc nhiên của Thiên Lục, ta giơ tay sờ lên trán, cười nói: “Thế nào, đẹp không?”

Hồi lâu sau nàng ta mới nói: “Đẹp… đẹp lắm!”

“Thiên Lục! Thiên Lục!” Lúc này, giọng nói của Thiên Phi từ phía sau truyền đến, chắc tỷ ta thấy ta cũng ở đây nên càng lớn tiếng hơn. “Sao muội còn đứng đây? Cha gọi chúng ta đấy, nghe nói việc tuyển tú đã bắt đầu rồi! Cố đại nhân đã cố gắng giành hai suất cho chúng ta!”

Khẽ nắm bàn tay, quả nhiên không ngoài dự tính của ta.

Thiên Lục sực tỉnh, cười nói: “À, vừa nãy muội…”

“Ôi trời, đừng phí lời nữa, nhanh một chút đi!” Thiên Phi kéo tay nàng ta, nhìn ta một cái rồi lạnh nhạt nói: “Muội phải nhớ thân phận của mình sau này là gì, đừng có ở cạnh mấy kẻ thấp hèn!”

“Tỷ, nhưng…”

“Đừng có nhưng nhị gì nữa. Đi!” Thiên Phi kéo Thiên Lục, bắt nàng ta phải đi. Khi đi qua ta còn không quên khinh bỉ nhìn ta một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười châm chọc.

Ta cắn chặt răng, không thốt ra tiếng nào, trong lòng càng quyết tâm phải vào cung. Sao ta có thể thua bọn họ chứ? Sao có thể?

Lúc quay người, ta mới phát hiện vừa nãy bầu trời còn đang đẹp, giờ bỗng đổ mưa. Mưa rất to, những hạt mưa vô cùng lạnh lẽo.

Trở về phòng tìm chiếc ô, ta vội vàng ra khỏi cổng, đi về phía cuối ngõ Trường Đại.

Con đường này ta đã đi qua rất nhiều lần, vô cùng quen thuộc. Mỗi lần đi qua là một lần hưng phấn nhưng lần này ta lại cảm thấy thấp thỏm. Có lẽ, đến lúc ta nên thẳng thắn rồi…