[Review Trọng Tử] Lạc Âm Phàm trong tôi

Nhân dịp phát hành Trọng Tử tập 2, Amun xin gửi đến các bạn một bài cảm nhận về cuốn sách Trọng Tử của bạn Bee Nhung. Bài viết đem lại một góc nhìn rất riêng của bạn về nhân vật Lạc Âm Phàm. Là đúng hay là sai, là tốt hay là xấu là tùy ở cảm nhận của mỗi người. Đọc bài viết để có cái nhìn đa chiều về nhân vật này các bạn nhé! Cảm ơn bạn Bee Nhung đã cho phép Amun trích đăng bài viết này!

Thực sự, khi đọc Trọng Tử mình chưa hề ghét hay hận Lạc Âm Phàm một chút nào, có rất nhiều ý kiến nói Lạc Âm Phàm không xứng đáng có được tình yêu của Trọng Tử nhưng với mình anh mới chính là người xứng đáng nhất. Mình chỉ nhìn nhận mọi việc đứng trên vị trí của một người quan sát toàn truyện, đặt mình vào vị trí của Lạc Âm Phàm mình cũng sẽ không làm khác anh.

 

Có bạn nói: “Tất cả chỉ vì một cái danh Tôn giả Trọng Hoa, thủ tọa tiên môn, người bảo vệ lục giới. Vì cái danh xưng cao sang ấy, vì tính ích kỷ và hèn nhát của mình, hết lần này đến lần khác Lạc Âm Phàm sẵn sàng đẩy người mà hắn “yêu thương nhất” đến tận cùng đau khổ và tuyệt vọng”. Vậy bạn đã từng thử một lần đặt mình đứng trên vị trí của Lạc Âm Phàm để nhìn nhận mọi việc xảy ra trước mắt chưa?

 

Nói Lạc Âm Phàm chỉ vì hư danh mà đối với Trọng Tử như vậy sao? Ngược lại mình thấy Lạc Âm Phàm chưa bao giờ làm gì vì cái hư danh đó cả. Còn nói ích kỷ ư? Đúng, Lạc Âm Phàm ích kỷ nhưng cái ích kỷ đó không phải để giành lấy lợi íchcho bản thân anh, thậm chí có lúc mình chỉ mong người thực sự ích kỷ cho bản thân mình nhiều nhiều một chút đi để trong lòng được thỏa mãn, để Trọng nhi của mình và những người xung quanh nàng bớt phải chịu đau đớn hơn một chút và bản thân người cũng không phải đau đớn, dằn vặt, quay cuồng giữa yêu và hận, giữa trách nhiệm và lợi ích bản thân, giữa luân thường và đạo nghĩa. Trọng trách, gánh nặng, trách nhiệm đè trên vai anh là do anh ham mê hư danh giành lấy mà làm sao? Không hề, bạn đã bao giờ suy nghĩ sâu xa về những thứ anh đang gánh vác chưa? Vậy để mình trả lời từng câu hỏi cho bạn nhé.

 

Gánhnặng đè trên vai Lạc Âm Phàm là gì???

Là chúng sinh, là lục giới, là tiên môn, bởi vì người là người đứng đầu, là người gánh vác, là người bảo vệ cho những thứ đó. Phải, có rất nhiều người gánh vác với người nhưng lúc nào người cũng là cánh chim đầu đàn, là ánh sáng soi lối cho những người còn lại, mọi niềm tin lẫn hy vọng đều đặt hết lên người. Có người sẽ thấy đây là vinh quang, là niềm kiêu hãnh, là vinh dự ngàn đời mới có được nhưng với người mình lại thấy nó là gánh nặng, một gánh nặng quá nặng nề và quá to lớn khiến cho người gánh vác nó chỉ nhận được những tổn thương cùng đau đớn mà thôi.

 

Còntrách nhiệm của Lạc Âm Phàm???

Là bảo vệ, là giữ gìn sự bình ổn, là giữ vững sự bình yên, là mang lại cuộc sống êm ấm và hạnh phúc cho thiên hạ. Trách nhiệm của người đã trở thành sứ mệnh gắn chặt với cuộc đời mình. Ai cũng nghĩ rằng người hoàn thành tốt đẹp mọi trách nhiệm mọi nghĩa vụ của mình là xứng đáng được ca tụng, xứng đáng được lưu danh nhưng có ai đã từng nghĩ tới đó là trách nhiệm của người đối với khắp thiên hạ,còn trách nhiệm với bản thân mình, người đã quăng nó đi đâu mất rồi???

 

Người ngồi ngắm nhìn chúng sinh trong thiên hạ, cùng buồn cùng vui, cùng vui sướng cùng đau khổ với họ, người có thể nhìn thấu mọi sự, thông hiểu mọi chuyện trên đời nhưng có ai đã từng quay lại nhìn người thử chưa??? Một đường vân đạm phong khinh, vô tình vô dục, vô bi vô hỉ, thờ ơ, lãnh đạm với tất cả mọi thứ, chưa từng đặt bất cứ thứ gì vào trong mắt, cô độc lẻ loi sống trong kiếp tu tiên kéo dài vô tận. Cuộc đời của người gắn liền với trách nhiệm và gánh nặng, chưa bao giờ buông ra cũng chưa từng buông thả một lần.

 

Bạn có thể đau xót vì một Tần Kha sẵn sàng bỏ mình vì Trọng Tử để nàng không làm tổn thương bản thân mình, Trác Hạo luôn tin tưởng và chở che nàng, ma tôn Vạn Kiếp dùng chút tàn hồn cuối cùng chắn một thanh kiếm tuyệt tình cho nàng. Tất cả bọn họ đều sẵn sàng hi sinh vì nàng, sẵn sàng bỏ tất cả để làm cho nàng hiều họ yêu quý nàng như thế nào, họ làm không chút đắn đo chỉ bởi vì họ không bị ràng buôc bất cứ điều gì cả, cũng không cần phải bận tâm quá nhiều liệu điều mình làm sẽ có kết quả như thế nào? Được gì và mất gì và quan trọng là được và mất cho ai? Lạc Âm Phàm thì không thể như vậy, mọi thứ được mất đối với người liên quan đến cả ngàn, cả vạn, cả bể người, người mất gì không quan trọng bởi điều người cần có được là dành cho người khác chứ không phải bản thân mình.

 

Vậy thì cuộc đời này người được gì và mất gì đây????

Nếu người vẫn là Trọng Hoa tôn giả cao cao tại thượng, tiếng tăm lừng lẫy người sẽ có được sự ngưỡng mộ và sùng bái của tiên môn, của chúng sinh thậm chí là cả lục giới. Trong lòng người sẽ luôn luôn hướng về chúng sinh về trách nhiệm về nghĩa vụ của người mà không cần phải lăn tăn lo nghĩ gì cả, có lẽ cái người có được lớn nhất ở đây chính là sự hài lòng với bản thân vì người đã luôn làm tốt những điều này.

 

Nếu người là một người sư phụ, người hoàn toàn là kẻ thất bại, mất hết tất cả, không còn một thứ gì lưu lại cho người cả. Mất đồ đệ, mất hình tượng, mất luôn cả tôn nghiêm và hơn tất cả là mất niềm tin vào chính mình. Người đã từng rất tin tưởng rằng người sẽ bảo vệ cho đồ đệ của mình mãi mãi đến cuối cùng không những không bảo vệ được mà còn đánh mất người đồ đệ ngoan hiền mãi mãi, người cũng từng tin tưởng rằng mình sẽ không bao giờ để cho đồ đệ của mình bước trên con đường mà định mệnh đã an bài nhưng đến cuối cùng sự thật đã đánh nát niềm tin của người. Nếu nói người không tin tưởng ai nhất thì đó chính là bản thân người. Còn điều gì đáng sợ hơn đánh mất đi niềm tin của chính mình kia chứ?

 

Nếu người là một nam nhân trên đường tình thì người lại càng mất đi nhiều hơn nữa. Tình yêu của nàng, người có được nhưng người lại không thể đón nhận??? Vì sao? Vì định kiến, vì đạo lý, vì luân thường, vì trách nhiệm, vì gánh nặng, vì nghĩa vụ… nhiều nhiều nguyên nhân và lý do lắm. Mình không dùng những lý do này để biện hộ cho người nhưng cái gọi là trọng trách kia sao mà nó quá nặng nề như vậy, nếu như người cũng nhẹ nhàng buông lỏng nó ra hơn một chút thì người sẽ không làm tổn thương nàng cũng như không gây ra nhiều đau khổ như vậy, nhưng với một con người nhất quán và lý trí như người thì điều này lại không thể được. Nếu mình đứng trên vị trí của người bảo mình đem 8 tỷ người trên trái đất này ra đặt cược để đổi lấy một người mình không chắc là mình sẽ hành động khác người được đâu, bởi vậy mình không ghét cũng không hận người, chỉ thấy đau lòng mà thôi.

Mỗilần xuống tay làm tổn thương nàng lại là một lần tổn thương triệt để đến chính mình. Mọi người đều oán trách, căm hận thậm chí phẫn nộ trước những đau thương mà người gây ra cho nàng, bản thân mình cũng không ngoại lệ, nhưng nói rằng người vô tâm, người không ngược tâm thì mình hoàn toàn không đồng ý. Nếu vô tâm người đã không dằn vặt, không phải đấu tranh, không phải thống khổ giữa yêu và trí như vậy, nếu nói không ngược tâm thì trái tim người, linh hồn người đâu bị tan nát, đâu bị chết lặng đi như vậy. Với một người có vẻ như không gì tàn phá được như người thì sự hủy diệt từ trong tâm này lại càng đau đớn và khổ sở hơn nữa, đó là cách tốt nhất và hiệu quả nhất để hủy diệt những mẫu người thực sự thần tiên như người đấy!!!

 

Đến cuối cùng thì sao??? Nàng chỉ ra cho người thấy rõ người chẳng còn gì cả.

Nàng, người không những không bảo vệ được mà còn chính tay mình đánh mất đi nàng, đánh mất đi tình yêu sâu nặng của nàng, khi yêu thương hóa thành thù hận, người không những không có được tình yêu mà nhận lấy sự oán hận của nàng, yêu càng nhiều, tổn thương càng sâu sắc thì hận càng sâu. Nhưng đau buồn nhất là đến cuối cùng ngay cả hận mà người cũng không có được. Vậy người còn được gì nữa đây, người mà người yêu thương nhất đã đánh mất rồi.

 

Chúng sinh, tiên môn, lục giới. Mãi cho đến một trận cuối cùng, người mới nhận ra vì tất cả những thứ này người đã không ngừng tổn thương nàng để bảo vệ chúng nhưng rốt cuộc tất cả đều không thể bảo vệ được. Người lại mất luôn cả những thứ mà trước đây người cho là mục tiêu của cả cuộc đời mình.

 

Còn lại bản thân người, trái tim tan nát như đã chết đi, linh hồn như bị vùi sâu dưới đáy vực sâu thăm thẳm không chút ánh sáng bởi vì ánh sáng cuối đường hầm kia của người đã vụt tắt mất rồi. Một con người mất cả trái tim lẫn linh hồn chỉ còn lại một cái xác không thì hỏi người còn gì nữa đây?

 

Cuộc đời vinh quang của người đến cuối cùng còn được gì hay mất tất cả rồi? Mất đồ đệ, mất niềm tin, mất thanh danh, mất mục tiêu, mất người yêu thương, mất tình yêu,mất trái tim và mất cả linh hồn.

 

Vậy người là đáng thương hay là đáng trách đây, là nên yêu hay nên hận đây???

Ai cũng cảm nhận thấy câu: “Sự bố thí của kẻ mạnh đôi khi còn hơn gấp vạn lần sự cầu xin của kẻ yếu” xót xa đến mức nào, nhưng liệu bạn có biết nó không chỉ giành cho Trọng Tử mà còn dành cho cả Lạc Âm Phàm nữa.

Bởi vì như Trọng Tử đã nói, nàng và Lạc Âm Phàm rốt cuộc đều là hai kẻ đáng thương đang giãy dụa trong vũng lầy yêu hận mà thôi. Cuối cùng cũng chỉ là nạn nhân mà thôi, không có người, không có nàng cũng sẽ là một người khác, không thể thay đổi được.

 

Cuối cùng, đáng thương hay đáng hận cũng không còn quan trọng nữa, một khắc yêu, một khắc hận, một chút còn, một chút mất, một sự hy sinh cao cả hay một sự ích kỷ thường tình đều bị bỏ qua chỉ mong muốn được đổi lấy từng khoảnh khắc bên nhau, đổi lấy sự gắn kết mãi mãi không chia lìa.

 

Với nhiều người tình yêu này là ích kỷ, là không đáng để trân trọng thậm chí là ghét bỏ nhưng riêng mình đây vẫn là một tình yêu đáng để trân trọng bởi vì có yêu, có đau, có trả giá mới biết được tình yêu đó quý giá như thế nào. Với mình, như vậy là đủ cho một tình yêu rồi.

 

Có lẽ, mình là một trong những người có ý kiến trái chiều về nhân vật Lạc Âm Phàm nhất nhưng bản thân mình khi edit từng câu từng chữ của Trọng Tử lại càng thấm thía hơn về cảm nhận và nỗi đau của nhân vật Lạc Âm Phàm, bởi vậy chỉ có cảm thông và thương xót chứ không hề hận hay ghét. Và vì thế mình cảm thấy mừng vì cuối cùng là một HE cho Lạc – Tử. Và mình càng tâm đắc hơn khi đọc những lời này của tác giả Thục Khách“Tác giả vẫn luôn khâm phục các nhân tài vì nước mà hy sinh cái tôi cá nhân, bởi vì những người như vậy trên đời này chẳng còn được mấy, cũng bởi vì họ so với người thường còn khổ hơn gấp nhiều lần, nên tác giả mới muốn họ có một kết cục hạnh phúc. Vậy nên kết cục của truyện này mới viên mãn đến vậy. ” Đó cũng chính là điều mình cảm nhận khi đọc trọn vẹn Trọng Tử – Bộ truyện khiến mình cảm động, khóc khôngbiết bao nhiêu lần và ám ảnh, day dứt không biết bao lâu.

 

Nguồn: http://moonsnowhite.wordpress.com/2012/10/23/lac-am-pham-trong-toi-trong-tu-thuc-khach/

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s