Âm mưu 9.2

Hai người vẫn chưa kịp nói thêm câu nào thì người phục vụ đã bê hai bát mì lại, Tô Duyệt Duyệt bát nhỏ còn Doanh Thiệu Kiệt bát to, đĩa nhỏ đựng rau sống cũng lần lượt được đặt lên bàn. Doanh Thiệu Kiệt gắp trứng chim cút từ bát mình sang bát Tô Duyệt Duyệt nói: “Con gái, ăn, ăn cái này tốt.”

Tô Duyệt Duyệt đang định nói với anh ta vài câu, ngay lập tức đã bị hành động nhỏ này làm cho cảm động, lời mắng mỏ sắp sửa thốt ra lập tức chuyển thành thế này: “Anh thật là thú vị, mời tôi ăn mì, còn mời bát nhỏ.”

“Buổi, buổi sáng cần ăn ngon, buổi, buổi trưa, cần ăn no, buổi, buổi tối cần ăn ít, bởi vậy…”

“Bởi vậy, buổi trưa anh mới ăn nhiều như vậy, ăn như heo ý!”

Tô Duyệt Duyệt lập tức nhớ tới buổi trưa anh ta ăn vèo vèo hai khay cơm, giờ còn đưa ra lý thuyết lãng nhách đến vậy, bèn nói luôn không chút kiêng nể. Doanh Thiệu Kiệt thấy Tô Duyệt Duyệt không chút khách khí nói mình “ăn như heo” thì bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, làu bàu trong miệng: “Không nhiều, không nhiều.”

“Anh Doanh này, anh nên thêm vào câu này, “đa hồ tai, bất đa dã[1]”!”

“Ha ha…”

“Ha ha…”

Doanh Thiệu Kiệt và Tô Duyệt Duyệt không ai bảo ai, cùng bật cười ha hả, kỳ thực nhìn vào ánh mắt của Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt hiểu rõ, cô ấy đúng là đã đợi quá lâu nên mới tức giận như vậy, đây tuyệt đối không phải sự hận thù, đôi mắt trong veo như nước hồ kia chưa từng bị sự đời làm cho vẩn đục. Nói thực, nếu là cô gái khác, e rằng đã phát rồ mà bỏ về rồi. Không giống như cô ấy, vẫn có thể ngồi xuống ăn mì cùng anh một cách ngon lành thế kia.

Trời rất lạnh, nhìn thấy mũi cô ấy đỏ ửng khi đứng đợi mình ở bãi đỗ xe thì biết ngay cô ấy đã lạnh cóng rồi, ăn mì có thể ấm lên đôi chút, bởi vậy khi bước vào trung tâm thương mại, Doanh Thiệu Kiệt đã đi thẳng tới quán mì này. Tô Duyệt Duyệt không những lạnh mà còn rất đói, chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng quan tâm tới việc “giữ lịch sự ăn uống”, cứ thế ăn ngấu ăn nghiến hết sạch bát mì.

“Phải rồi, hôm nay do anh đến muộn nên tiền xe tối nay tôi sẽ không trả.”

Khi trở về xe, Tô Duyệt Duyệt nói hùng hổ, lấn át đối phương. Doanh Thiệu Kiệt cũng đáp lại lời cô: “Tối, tối nay, là, là không tính.”

“Hừm, tôi không cần biết có tính hay không, dù sao anh cũng đã nói sáu trăm tệ một tháng.” Tô Duyệt Duyệt đang nói, Doanh Thiệu Kiệt định quay lại phản bác nhưng cô đã chặn họng ngay: “Đừng có quay lại, lái xe cẩn thận đi, từ nay về sau, anh mất quyền “quay đầu lại nói” biết chưa, nếu anh không coi tính mạng của mình là gì thì cũng phải nhớ rằng phía sau anh còn có một sinh mệnh đấy, không thể lái xe bất cẩn được! Phải rồi, tôi đi chung xe với anh còn chưa có hợp đồng chính thức!”

Tô Duyệt Duyệt nghĩ thuê nhà cũng có hợp đồng, “đi chung xe” thế này xem ra còn mạo hiểm hơn cả thuê nhà, giữa hai bên tuy là đồng nghiệp cùng chung tập đoàn, song không cùng công ty, dù sao cũng là mạng sống của mình, mình không thể giao phó tính mạng của mình cho người đàn ông kia. Doanh Thiệu Kiệt thấy Tô Duyệt Duyệt lẩm bẩm một mình ở phía sau, chủ động đề xuất: “Tôi sẽ thảo, thảo một bản.”

“Anh thảo thì tôi bị động rồi, để tôi thảo hợp đồng mới đúng.”

“Đúng là, là người của phòng Quản lý hợp, hợp đồng có khác!”

Doanh Thiệu Kiệt còn nhớ rõ cô thuộc phòng nào, Tô Duyệt Duyệt cũng nhân tiện hỏi số điện thoại của anh ta, khi hai người chia tay nhau, đều đã có số điện thoại của đối phương, như vậy, từ nay về sau hễ bận gì việc đột xuất, hai bên đều có thể gọi điện thoại để thông báo cho người kia.

Những ngày sau đó, Doanh Thiệu Kiệt không tới trễ chút nào, cũng không hề “bỏ bom” cô, trong khoảng thời gian hai tuần lễ, hai người đã hiểu thêm về nhau rất nhiều. Tô Duyệt Duyệt ban ngày học ở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ, tối trên đường về nhà, có thể hỏi Doanh Thiệu Kiệt những vấn đề còn khúc mắc. Tuy nói lắp, song anh ta lại rất am hiểu quy trình kỹ thuật của Tập đoàn JS, Tô Duyệt Duyệt nhờ có anh ta hướng dẫn, cũng ngày càng hiểu rõ về kết cấu của công ty.

Đương nhiên mối quan hệ giữa hai người lại không ảnh hưởng gì tới bản hợp đồng đi chung xe của họ, không những thế điều khoản của Tô Duyệt Duyệt lúc nào cũng có lợi cho mình. Khi Doanh Thiệu Kiệt đọc hợp đồng, buột miệng nói: “Điều, điều khoản bá vương!”

Tô Duyệt Duyệt phản bác lại: “Đây là điều khoản người tiêu dùng bảo vệ quyền lợi của mình, có ý thức bảo vệ quyền lợi của bản thân là điều đáng biểu dương.”

Trong bản hợp đồng đi chung xe, Tô Duyệt Duyệt gọi mình là bên A, trong vai trò người tiêu dùng, đương nhiên Doanh Thiệu Kiệt là bên B. Bên B có trách nhiệm đưa đón bên A đi làm, giá mỗi tháng là sáu trăm tệ (đã gồm thuế), nếu nguyên nhân từ phía bên B khiến bên A muộn giờ làm hoặc phải chờ lâu thì mọi phí tổn cấu thành đều do bên B chi trả. Bên A trả tiền cho bên B hằng tháng, nếu xảy ra vấn đề vừa nêu trên, bên A sẽ tự động khấu trừ vào tiền phí của tháng. Hợp đồng này có hiệu lực từ ngày bên A bắt đầu làm việc ở JSCT.

Doanh Thiệu Kiệt miễn cưỡng đồng ý bản hợp đồng của Tô Duyệt Duyệt nhưng không đồng ý điều khoản thanh toán bằng hình thức chuyển khoản. Tô Duyệt Duyệt lại không chấp thuận, nói là tài khoản ngân hàng mới chứng minh được Doanh Thiệu Kiệt chắc chắn đã nhận được tiền rồi, còn Doanh Thiệu Kiệt lại chỉ muốn cầm tiền mặt. Hai người chưa đi đến thống nhất điều khoản này, hai ngày sau đó, Tô Duyệt Duyệt cuối cùng cũng phải đồng ý. Do trong hai ngày này, Doanh Thiệu Kiệt thường im lặng, không nói gì, bình thường quen nghe Doanh Thiệu Kiệt nói lắp, giờ hai ngày liền anh ta chỉ chăm chăm lái xe, buồn bực vì mình, Tô Duyệt Duyệt lại cảm thấy mình nên nhượng bộ anh ta một chút. Dù sao, cô tìm được người đi xe chung thế này đã quá tiện rồi.

“Được rồi, đừng giận nữa, nam nhi đại trượng phu không nên tranh chấp phương thức thanh toán với tiểu cô nương làm gì.”

“Không phải, đây, đây là vấn đề nguyên tắc.”

“Được rồi, tôi nhường anh, đừng nói tới nguyên tắc nữa. Hôm nay tôi đã đủ mệt rồi, ngồi trên xe còn nghe anh ca thán. Lát nữa, tới cổng nhà, anh ký tên vào hợp đồng nhé, tôi đã ký rồi, đã làm thành hai bản, tôi một bản, anh một bản.”

“Chuyện, chuyện gì thế?”

 


[1] Nhiều quá chăng, không nhiều.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s