Trọng Tử 4.1

Tử Trúc phong hiếm khi có người ngoài lai vãng, Trọng Hoa cung to lớn như vậy nhưng tịnh không một bóng người, qua mấy ngày, Trọng Tử không còn tò mò, hứng thú như lúc đầu, hơn nữa lại không được học bài mới, con bé cảm thấy vô cùng buồn chán. Thật ra, ngoài việc bị cấm không được tự ý xuống núi một mình, các đệ tử phái Nam Hoa đều được tự do đi lại, trong lúc đang ngao ngán, Trọng Tử đột nhiên nhớ tới một người, vì thế mới sáng sớm, con bé đã rời khỏi Tử Trúc phong, hào hứng chạy tới Lục Hợp điện.

Xem ra, Lục Hợp điện vẫn là nơi trang nghiêm không đâu sánh bằng, các đệ tử đi qua đi lại nườm nượp, bên trong loáng thoáng vọng ra giọng nói của Mẫn Vân Trung, người mà Trọng Tử luôn có cảm giác kính sợ. Con bé không dám bước vào đại điện mà vội vã lẩn tránh, vô tình men theo lối hành lang đi tới trước một cửa điện khác, ngước mắt nhìn, trên chiếc bảng treo trước cửa điện có viết ba chữ rất to.

Trọng Tử không biết đọc, chỉ nghi hoặc đứng nhìn.

“Trọng Tử, ngươi muốn làm gì?” Có người đi tới, đẩy con bé một cái.

Trọng Tử quay lại nhìn, ban đầu cảm thấy người này rất quen, suy nghĩ một lát, liền nhớ ra đó là ai.

Từ khi làm đệ tử của Mẫn Vân Trung, địa vị của Văn Linh Chi trong Nam Hoa phái đã thay đổi, lúc này nàng ta đang cùng vài nữ đệ tử chuẩn bị đến Lục Hợp điện, không ngờ lại gặp Trọng Tử ở đây. Lúc ở trên biển, Tần Kha đã đứng ra che chở cho Trọng Tử, Văn Linh Chi vẫn luôn canh cánh trong lòng, sau đó chứng kiến Trọng Tử được Lạc Âm Phàm thu nhận làm đệ tử, nàng ta càng thêm tức tối, bất bình, giờ không hẹn mà bỗng gặp cái gai trong mắt, nàng ta khó tránh khỏi ý nghĩ muốn bỡn cợt Trọng Tử nhục nhã một phen.

Trọng Tử là một đứa trẻ mới mười tuổi, chỉ mơ hồ cảm nhận được nàng ta đối với mình không chút khách khí, đương nhiên trong lòng cũng chẳng thích thú gì, liền cúi đầu định bước đi.

Văn Linh Chi bước tới trước mặt, cản Trọng Tử lại. “Trọng Tử, ngươi dám phớt lờ tôn trưởng ư?”

Trọng Tử lúc này mới nhớ ra, luận về vai vế thì nàng ta ngang hàng với Lạc Âm Phàm, mình phải gọi nàng ta là sư cô, bèn bất đắc dĩ cúi đầu, cung kính nói: “Sư cô gọi ta có việc gì?”

Văn Linh Chi đảo mắt dò xét, hỏi: “Ngươi tới Nam Hoa lâu như vậy, đã đến Tổ sư điện chưa?”

Trọng Tử không hiểu ẩn ý trong câu hỏi này, lập tức trả lời: “Chưa ạ!”

Mấy nữ đệ tử kia cười rộ lên.

Văn Linh Chi khinh miệt nói: “Đến chữ cũng không biết đọc, trước mặt chẳng phải là Tổ sư điện sao? Như vậy mà cũng đòi làm đệ tử của Trọng Hoa tôn giả, không biết xấu hổ.”

Trọng Tử đỏ bừng mặt, thầm nghĩ chuyện này chắc chắn sẽ bị đồn khắp Nam Hoa, kỳ thực, nó từng là một đứa trẻ ăn mày, chuyện bị cười nhạo, chế giễu chẳng có gì lạ, nhưng không thể chê cười cả sư phụ của nó được.

Văn Linh Chi đã đạt được mục đích, đang muốn tiếp tục hạ nhục Trọng Tử, chợt nghe một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau: “Trọng Hoa tôn giả vốn có con mắt tinh tường, thu nhận ai làm đệ tử, chắc hẳn phải có lý do riêng, đâu đến lượt chúng ta đứng đây bình luận!”

Các nữ đệ tử lập tức im bặt.

Tướng mạo người đó tuy bình thường nhưng mỗi hành động, cử chỉ lại như có mị lực, phong thái hơn người mà không kiêu ngạo, lời lẽ thân mật, dịu dàng, vậy nên các huynh đệ trên dưới Nam Hoa không ai là không kính phục. Thoạt nhìn người đó còn rất trẻ, chắc chỉ mới hai mươi mấy tuổi, nhưng lại khiến người ta có cảm giác vô cùng tin tưởng, trong mắt Trọng Tử, người này có nét giống với Lạc Âm Phàm.

Người trước mặt là thủ tọa đệ tử của phái Nam Hoa, đồ đệ đáng tự hào nhất của Mẫn Vân Trung, đồng thời cũng là người được chưởng giáo tín nhiệm nhất, Văn Linh Chi biết nên xử trí thế nào, vội cúi đầu hành lễ, hổ thẹn nói: “Linh Chi nói năng không cẩn thận, đa tạ Mộ sư huynh chỉ bảo.”

Mộ Ngọc không trách cứ nữa, gật đầu nói: “Sư phụ ở Lục Hợp điện, mau đi đi!”

Văn Linh Chi và các nữ đệ tử như được đại xá, lập tức rời đi.

Trọng Tử cúi đầu. “Mộ sư thúc.”

Mộ Ngọc ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn Trọng Tử. “Trọng Tử, đừng để ý tới bọn họ, Trọng Hoa tôn giả chưa bao giờ thu nhận đệ tử, nay lại để ngươi bái huynh ấy làm sư phụ, có nghĩa ngươi chính là đệ tử giỏi nhất, nhớ chưa?”

Trong số các đệ tử phái Nam Hoa, thanh danh của Mộ Ngọc là vang xa nhất, giờ lại thấy y thân thiết với mình như vậy, trong lòng Trọng Tử vô cùng cảm kích, nghiêm túc chớp mắt một cái, nói: “Trọng Tử nhớ rõ rồi ạ!”

Mộ Ngọc vỗ vỗ đôi vai bé nhỏ của Trọng Tử, đứng lên. “Không ở Tử Trúc phong, đến đây làm gì?”

Trọng Tử nói: “Đệ tử đến tìm Tần Kha… sư huynh, huynh ấy không ở đây sao?”

Mộ Ngọc nói: “Chưởng giáo lệnh cho y đến Ngọc Thần phong tu luyện kiếm thuật rồi, người ngoài không ai được quấy rầy, e là trong mấy năm tới, ngươi sẽ không gặp được y đâu.”

Trọng Tử “a” lên một tiếng, trên mặt hiện rõ vẻ thất vọng.

Mộ Ngọc hỏi: “Trọng Hoa tôn giả chưa dạy ngươi tiên thuật sao?”

Trọng Tử thành thật trả lời: “Sư phụ bảo đệ tử không thể tu luyện được.”

Mộ Ngọc nhíu mày rồi hàng lông mày lại lập tức dãn ra. “Không luyện cũng được, Trọng Tử như thế này đã đủ tốt rồi.” Đoạn y giơ tay, chỉ lên chiếc bảng trên đỉnh đầu. “Ba chữ kia đọc là Tổ sư điện, ta dẫn ngươi đi xem một vòng.”

Không khí ở Tổ sư điện không giống với Lục Hợp điện, có vẻ hơi quạnh quẽ, lại có vài phần lạnh lẽo, trang nghiêm. Bàn thờ trước mặt không có lấy một hạt bụi, trên mặt bàn bày một chiếc lư hương lớn, trên tường treo rất nhiều bức họa, còn có vô số tranh cuộn được xếp gọn gàng bên dưới. Trên đại điện chỉ có hai, ba đệ tử đang quây tròn một chỗ để trò chuyện, nhìn thấy Mộ Ngọc, bọn họ nhất loạt đứng dậy hành lễ, Mộ Ngọc căn dặn vài câu, bọn họ liền lui ra ngoài làm công việc vừa được giao.

Đầu tiên, Mộ Ngọc kéo Trọng Tử đến trước bàn thờ, nói: “Đây là nơi thờ cúng các vị sư tổ qua các triều đại của Nam Hoa phái, bởi thế mà gọi là Tổ sư điện, ngày mùng Chín tháng Chín hằng năm là ngày thành lập phái Nam Hoa Kiếm tiên, các đệ tử phái Nam Hoa đều đến đây để tế bái các vị sư tổ.”

“Mộ sư thúc, kia là cái gì vậy?” Trọng Tử bỗng nhiên lay lay tay áo Mộ Ngọc, dường như nó vừa nhìn thấy một thứ gì đó rất đáng sợ.

Đó là một lệnh bài to bằng lòng bàn tay, treo lơ lửng trước điện thờ, hình thù vô cùng kỳ quặc, không biết được làm bằng chất liệu gì, trên bề mặt còn có một vệt sáng đỏ thẫm không ngừng lưu chuyển, nhìn ma quái vô cùng.

Mộ Ngọc “à” một tiếng, giải thích: “Đó là Thiên ma lệnh, là… lệnh bài của Ma tôn. Năm năm trước, tiên – ma đại chiến, Thiên tôn thi triển thuật pháp Thiên thần thượng cổ, là tiên thuật sở truyền cao cường nhất của Tiên môn, rốt cuộc Ma tôn đã chết thảm dưới mũi kiếm của Thiên tôn, ma hồn tan biến, Thiên tôn cũng mắc trọng thương mà qua đời, từ đó đến giờ, tấm Thiên ma lệnh này do phái Nam Hoa nắm giữ.”

Từ lúc bước chân vào cửa điện, Trọng Tử đã mơ hồ cảm thấy có điều gì đó bất an, lúc phát hiện chính tấm lệnh bài kia là thứ khiến mình lo lắng, con bé đã vội hỏi Mộ Ngọc. Sau khi nghe Mộ Ngọc giải thích, nó sợ hãi lắp bắp: “Ma… Ma tôn?”

Mộ Ngọc gật đầu. “Trên lệnh bài đó có lời nguyền Vạn ma, dùng để triệu hồi tất cả ma quỷ trong hư thiên.”

Trọng Tử liền trốn ra sau lưng Mộ Ngọc, run rẩy nói: “Sao không cất kĩ vật này đi, nhỡ bị người khác trộm mất rồi làm điều ác thì sao?”

Mộ Ngọc cười, kéo Trọng Tử ra. “Ngươi đừng sợ, nó dùng để triệu hồi ma quỷ, một vật quan trọng như vậy, bản thân Ma tôn cũng lo sợ người khác đánh cắp nên đã dùng Ma cung cấm thuật phong ấn rồi, trừ Ma tôn ra, không ai có thể thức tỉnh nó. Giờ Ma tôn đã bị tiêu diệt, không cần phải lo lắng, vì thế chưởng giáo mới để nó tại nơi này, thứ nhất là để tưởng nhớ Thiên tôn, thứ hai là để nhắc nhở các đệ tử nên ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s